Hiên Viên Mặc vào trong phòng tối, cũng không nghỉ ngơi. Phòng tối này nối liền với tẩm cung của Hiên Viên Diệt.
Đây là tẩm cung riêng của Hiên Viên Diệt, là cấm địa trong hoàng cung, ngoại trừ hắn và thân thích hoàng thất, không ai biết được trong đó là anh song sinh của hắn.
Ngày nào cũng thế, cả hai chạm trán nhau ở đây.
Hiên Viên Diệt cần xuất hiện trước mặt người khác, hắn cần chờ ở chỗ này.
Thật ra nơi đây là tiên hoàng xây dựng để cho hai anh em bồi dưỡng tình cảm, hi vọng hai người hòa thuận ngoài sáng trong tối bảo vệ Thiên Tần.
Tiên hoàng nào biết tẩm cung này đã bị Hiên Viên Mặc lợi dụng để trao đổi thân phận, để hoàng huynh Hiên Viên Diệt của hắn đi thị tẩm Quý phi.
Nực cười, thật nực cười.
Hắn bóp chặt chén trà đã nguội lạnh, trong lòng chất chứa cảm xúc.
Nghĩ đến hình ảnh Quý phi thẹn thùng nằm trong ngực anh hắn, tim hắn vừa nhức vừa đau.
Hiên Viên Mặc phiền muộn vỗ bàn, nhìn ánh nến le lói, chỉ càm thấy đêm nay thật dài, có hơi không thể tin được.
Edit: Phong Nguyệt
Beta: Jin Yin
Đăng trên wattpa–d _ phongnguyetnguyet_
“Sau này nàng đừng tiếp xúc với thằng ngu kia nữa.”
Hiên Viên Mặc cẩn thận lau tay cho Đường Quả, “Nó đã chạm qua người khác rồi, sẽ làm ô uế Quả Nhi của ta.”
Rõ ràng là đang nổi máu ghen mà cứ nói như thể mình thanh lệ thoát tục lắm.
Lau xong, hắn đặt bàn tay nhỏ bé của cô lên mặt mình, rồi lại đặt lên ngực, “Nàng cứ sờ ta đây này, cứ ở trong lòng ta là được rồi.”
“Quả Nhi à…” Hắn trông mong nhìn nữ tử tuyệt sắc, dáng vẻ đáng thương như một chú cún bị bỏ rơi.
Đường Quả nâng mày lên, nhéo nhéo gương mặt tuấn tú của hắn, “A Diệt, chàng chẳng đáng yêu tí nào.”
Hiên Viên Diệt rùng mình, vội vàng nắm tay cô, ôm cô vào lòng, “Quả Nhi.”
Đường Quả ngáp một cái, liếc cung trang đã hóa tro tàn trong bồn hoa, “Tay cũng lau sạch, xiêm y cũng đã đốt, A Diệt à, tham quá hóa dở đấy.”
“Phu nhân, vi phu biết sai rồi.” Khóe môi Hiên Viên Diệt lộ ra nụ cười tà mị. Hắn ôm người vào lòng, “Vi phu sẽ giải thích cho nàng, Quả Nhi chắc chắn sẽ hài lòng.”