Đứng ở bên cạnh, Thanh Lương các chủ đưa tay lên cao ngưng tụ chân nguyên hóa thành một cái đỉnh lớn trôi lơ lửng ở trên đầu hung thú nặng tựa như sơn nhạc đánh xuống.
Bị đỉnh lớn đánh trúng, đầu hung thú đột nhiên rung lên, ở trên đầu nó có không ít huyết nhục chảy xuống và cơ thể to lớn từ trên cao rơi xuống khiến mặt biển có một phen chấn động kịch liệt.
Rống!
Quá tức giận, đầu hung thú nhô lên khỏi mặt nước, ánh mắt nó tràn đầy sát ý nhìn chằm chằm hai người rồi rống lớn một tiếng.
Ngay sau đó, ở bốn phương tám hương bỗng có từng cổ khí tức ngũ cấp hung thú bộc phát và đang lao thẳng về phía cả ba người.
Nhìn từng cột nước bắn lên cao, cả hai người không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Để đối phó được với đầu hung thú kia đã hơi quá sức với cả hai người nhưng hiện tại lại có đến năm đầu hung thú khác đánh tới.
Ở trên mặt nước, từng quả đầu lớn nhô lên cao và từ trong miệng chúng bắn ra một đạo kình khí hướng thẳng về phía hai người mang theo uy lực cực kỳ khủng bố.
“Khốn kiếp? Đám hung thú vậy mà liên minh lại với nhau?”
“Tình hình này không ổn một chút nào cả?”
Cắn răng bộc phát chân nguyên ra ngoài hóa thành một màn chắn chân nguyên cứng chắc để chống đỡ. Sắc mặt cả hai người lúc này thình lình chùng xuống và để lộ ra vẻ ngưng trọng vô cùng.
Ngay khi màn chắn chân nguyên sắp bị đánh nát thì ở sau lưng cả hai người bỗng truyền đến một cổ kiếm ý cực kỳ khủng bố và cùng với đó là khí tức của Lâm Tuyết Nhi dạt dào và cuồn cuộn vô cùng.
Lâm Tuyết Nhi dương kiếm, ánh mắt cô nhìn chằm chằm về phía đầu ngũ cấp trung giai hung thú rồi quát lớn một tiếng. Sau đó cô vung tay đánh ra một đạo kiếm quang lăng lệ và bá đạo vô cùng.
Trong mắt đám hung thú hiện lên một vệt kiếm mang sáng chói, sắc lẻm vô cùng và chỉ trong tích tắc thì kiếm mang đó đã đánh tới rất gần.
Đám hung thú hợp lực đánh ra một đạo kình khí hướng thẳng về phía kiếm mang. Nhưng chúng không thể ngờ được là một kiếm này của cô lại mạnh mẽ đến như vậy, kình khí của đám hung thú ngay khi vừa đánh trúng thì bị kiếm mang bổ ra thành hai nửa và cứ lao xuống mà không hề có bất cứ sự ngăn cản nào cả.
Liên tiếp, từng thanh âm da thịt bị kiếm mang đánh trúng vang lên và cùng với đó là từng tiếng kêu thảm của đám hung thú.
Nhất kiếm buông xuống, hai đầu ngũ cấp sơ giai hung thú bị chém ra thành hai nửa!
Nhìn mặt biết loang lổ máu tươi, cả hai người không kiềm chế được mà há hốc mồm, hai mắt thì trừng lớn nhìn thi thể hung thú trôi nổi và mặt biển bị một kiếm phân ra thành hai nửa khiến họ không thể tin vào mắt mình.
Lúc này, họ mới nhớ đến những lời nói ban nãy của Lâm Tuyết Nhi, một khi kiếm chiêu được ngưng tụ đầy đủ thì có thể sát ngũ cấp trung giai hung thú. Ban đầu thì cả hai người có chút khó tin nhưng khi chứng kiến một kiếm này đã quá đủ để chứng minh.
Trong mắt họ, một kiếm này của Lâm Tuyết Nhi còn kinh khủng hơn những gì họ tưởng tượng. Có thể phá tan công kích của sáu đầu hung thú kết hợp và có thể giết chết hai trong số chúng?
Bất chợt, khóe miệng La Thiên run lên một cái rồi buột miệng thốt ra.
“Một kiếm có thể đoạn sơn nhạc, trảm vân, bổ hải? Đây chính là Địa cấp kiếm pháp?”
“Với uy lực này thì đừng nói ngũ cấp trung giai mà ngay cả thượng giai cũng khó giữ được mạng?”
“Uy lực một kiếm này rất mạnh nhưng mà…”.
Tay phải hơi rủ xuống, Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt hiện lên sự mệt mỏi vô cùng, hơi thở cô gấp gáp và toàn thân đang không ngừng run lên.
“Vô Tự Kiếm Pháp quả thực rất mạnh nhưng hao hụt chân nguyên thì quá lớn?”
Nhớ lại kiếm chiêu Đế Nguyên Quân bổ đôi sơn nhạc từng thi triển trước kia, cô dựa vào Vô Tự Kiếm Pháp để diễn hóa lại một kiếm đó với uy lực mạnh hơn gấp trăm lần nhưng cũng vì thế mà chân nguyên hao hụt cũng cực kỳ lớn.
Cô tuy chưa tung ra chân chính uy lực của kiếm pháp này nhưng chân nguyên gần như đã hao hụt sạch sẽ.
“Tại sao hắn lại tung chiêu này dễ dàng đến như thế chứ? Rõ ràng lúc đó hắn chỉ mới là Thức Nhân cảnh đỉnh phong, cao lắm cũng chỉ là Ngưng Hải cảnh trung tầng?”
“Là do ta luyện kiếm chưa tinh sao?”
Lúc này, ở bên dưới mặt biển, bốn đầu hung thú còn lại sau khi chứng kiến uy lực của một kiếm này thì bị dọa sợ hai vô cùng. Ánh mắt chúng tràn đầy sự ngưng trọng nhìn chằm chằm Lâm Tuyết Nhi và trong đầu chúng lúc này chỉ muốn chạy khỏi nơi này thật nhanh. Truyện Tiên Hiệp
Nhưng khi thấy tình trạng của cô không được ổn định, khí tức trên người đang yếu kém thì ánh mắt chúng dần trở nên trầm xuống và không giấu diếm được sát ý.
Đằng không bay lên khỏi mặt nước, cả bốn dầu hung thú đồng thời hướng thẳng về phía ba người, chúng há rộng miệng ngưng tụ thành từng quả cầu kình khí mang trên mình uy lực có thể diệt sát cả Tinh Cực cảnh cường giả.
Uy lực này đáng sợ vô cùng!
Nhìn bốn quả cầu đang ánh lên tinh quang và một cổ khí thế khiến cả ba người không rét mà phải run lên. Cảm nhận nguy hiểm đến gần, La Thiên cùng Thanh Lương các chủ dứt khoát quay người và mang theo Lâm Tuyết Nhi bỏ chạy.
Ngay khi cả ba người vừa quay người thì bốn đầu hung thú sắp sửa đánh ra công kích thì đột nhiên. Ở trên Hoang Đảo bỗng có một cổ khí lực kinh thiên phát ra và cùng với đó là một tiếng rống lớn khiến mặt biển cách đó hàng chục dặm cũng phải rung chuyển.
Không chỉ có tiếng rống đó mà ở trên cao bỗng có một cổ dị tượng to lớn buông xuống. Đó là hư ảnh của một đầu thần long dài hàng chục trượng và càng kỳ lạ hơn là trên thân nó lại có một đôi cánh lớn đang chấn động.
Cảm nhận tiếng rống đầy uy năng và dị tượng trải dài khiến bốn đầu hung thú cảm thấy như bị một thứ gì đó áp chế bản thân. Chúng thu lại toàn bộ công kích rồi thả mình lặn sâu xuống biển giống như muốn trốn tránh.
Chứng kiến dị tượng ở ngoài xa, cả ba người bất giác rùng mình một cái. Ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin được thốt ra.
“Là… Là Long ngâm?”
“Thế gian vẫn còn tồn tại thần Long?”