– Đại tướng quân, chắc người cũng đã nghe tin Hoàng Hậu có long thai – Bình Bình giọng chua xót nói
Anh khi nghe vậy, trái tim lại hung hăng mà run rẩy. Bề ngoài anh cố tỏ ra vô cảm tới đâu, lạnh lùng tới đâu thì cũng không thể che giấu được sự mất mát, sự xúc động lúc nghe Bình Bình nói vậy. Phải, đúng thế, anh đã nghe tin rồi. Lúc đó anh cảm thấy như là tất cả mọi thứ đều sụp đổ, ngày hôm đó anh đã ôm cây trâm kia mà rơi nước mắt. Nhớ lại lúc đó trái tim anh quặn đau từng hồi. Từng hồi giống như là những cú chí mạng muốn giết chết anh
– Ta đã nghe – an ổn lại giọng nói anh trả lời
– Nô tỳ nghĩ, người cũng nên tìm một thê tử đi, tương tư chính là đau khổ, không nên quá thương tâm để rồi mắc bệnh – Bình Bình nhìn anh sống mũi cay cay
– Cảm ơn ngươi đã nghĩ cho ta, nhưng ngoại trừ nàng ấy, ta vĩnh viễn cũng không thể yêu ai được nữa, ta đã học cách chấp nhận mọi thứ của nàng ấy, dù nàng ấy đã thuộc về người khác, đã có hài nhi đi chăng nữa…. ta vẫn sẽ yêu nàng ấy – anh ngẩng mặt nhìn Bình Bình dõng dạc nói
– Đại tướng quân, nô tỳ chăm sóc Tướng Quân từ nhỏ, nô tỳ hiểu người đã muốn như nào thì chắc chắn không một ai có thể lay chuyển, nhưng nể mặt Bình Bình theo người từ nhỏ, người nên sớm buông tay thì hơn, giữ ở trong lòng sẽ càng ngày càng đau hơn – Bình Bình lo lắng lên tiếng nói
– Cảm ơn ngươi đã quan tâm, ta biết ta nên làm gì, ngươi lui đi – Anh mệt mỏi rũ mặt xua tay
– Dạ – Bình Bình vâng lời lui ra
Trong túp lêu chỉ còn lại một mình anh, cơm canh đã sớm ngội lạnh, bụng đói nhưng miệng chẳng muốn ăn. Anh một lần nữa lại chìm vào trong những hồi ức tươi đẹp đó, vào cái lần mua đồng lúc cô và anh đi tơi một phiên chợ, cô nói muốn mua nhiên liệu để tự tay làm sủi cảo cho anh. Lần đó cả hai đã mất rất nhiều thời gian mua nhiên liệu, rồi đem về phủ Công Chúa để làm những chiếc bánh sủi cáo bé bé xinh xinh.
Trong bếp chỉ có anh và cô, cả hai người nô đùa bôi bột mì lên mặt nhau, rồi cùng nhau nếm thử những cái bánh sủi cảo đầu tiên. Cho tới tận bây giờ anh vẫn còn nhớ cái hương vị đó, cái hương vị ngọt ngào đó, mùi thơm của thịt cùng với một chút nấm hương, có mùi hương nồng của hạt tiêu và các nguyên liệu khác nữa. Những chiếc bánh nóng hổi vào những ngày mùa đông lạn giá làm ấm bụng của cả hai. Cả anh và cô đều ăn hết nguyên một nồi cháo cùng một nồi bánh. Thực sự nghĩ lại sẽ rất nhớ, sẽ rất muốn ăn lại món ăn đó chỉ do chính tay cô làm.
Một nỗi nhớ man mác, một nỗi buồn vô tận chiếm đóng lấy trái tim của anh. Anh nhớ có lần anh cùng cô làm thơ, cả hai đối đáp nhau rất vui vẻ, một thời gian đó anh đã trân trọng biết nhường nào, đã nhớ nhung biết bao nhiêu… Còn cô thì sao? Nhiều đêm mất ngủ, nằm trằn trọc, anh suy nghĩ nếu một mai này gặp lại cô đã là nhiều năm sau, anh tự hỏi cả cô và anh sẽ như thế nào? Sẽ cười nhẹ chào hỏi nhau như những người huynh để tỷ muội, hay sẽ là những người xa lạ của nhau. Muốn nghĩ tới nhưng lại không muốn nghĩ, anh sợ cái kết cục kia… rất sợ…
– Báo, đại tướng quân, quân phản loạn ùa ấp đánh vào phía Tây doanh trại, binh lính bị thương rất nhiều – một người binh lính chạy vào bẩm báo
– Được, chuẩn bị đội hình, trước hết hãy bảo vệ an toàn cổng Tây đã! – anh lớn giọng nói
– Vâng, tướng quân – người binh lính đó nói rồi chạy đi
Anh cất những suy nghĩ kia đi, ổn định lại tinh thần cũng như tâm trạng. Anh lấy bộ áo giáp cùng cây trượng dài đi ra khỏi lều, leo lên con chiến mã của mình thúc ngựa chạy đi đánh quân phản loạn.