Nếu như hắn có thể tìm được cái cổ mộ kia, nói không chừng còn có thể thuận tiện tìm được một số bảo bối khác, đây đối với Diệp Trần bây giờ đang trong tình trạng thiếu thốn tài nguyên tu luyện mà nói, sức hấp dẫn quả thực không nhỏ.
Nghe được câu hỏi này của Diệp Trần, Vẻ mặt của Cổ đại sư và cô gái lạnh lùng kia cùng lúc biến đổi, chợt lại hiện ra vẻ mặt kinh ngạc.
Cổ đại sư suy nghĩ một lát, sau đó mới nói:
“Diệp tiền bối đã hỏi, vãn bối tự nhiên không dám giấu diếm, tuy nhiên còn xin Diệp tiền bối theo ta tới chỗ khác nói chuyện!”
Diệp Trần không do dự, trực tiếp gật đầu, biểu thị đồng ý.
…
Rất nhanh,
Diệp Trần theo Cổ đại sư từ từ lên tầng ba, cô gái lạnh lùng kia cũng theo sát ở phía sau.
Ba người vừa đi, toàn bộ tàng hai lập tức trở nên sôi trào, mọi người vây quanh Ngô Bá Hùng ở giữa, bắt đầu hỏi lung tung này kia,
“Vị Diệp đại sư này thực sự quá lợi hại! Quả thực chính là thần tiên hạ phàm a!”
“Ngay cả Cổ đại sư đều gọi hắn là tiền bối, dọa đến quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, chà chà!”
“Theo ta thấy, thực lực của vị Diệp đại sư này, còn phải cao hơn Cổ đại sư không chỉ gấp mười lần!”
“Ngô tổng, ngài và vị Diệp đại sư này đến cùng có quan hệ như thế nào? Sau này dẫn anh em tới giới thiệu một chút thôi a!”
“Đúng thế, Ngô tổng, ông tranh thủ thời gian nói với anh em nghe một chút, vị Diệp đại sư này đến cùng là có lai lịch gì?”
…
Đối mặt với những câu hỏi tới tấp của mọi người, Ngô Bá Hùng không có được sự cho phép của Diệp Trần, tự nhiên không dám tùy tiện nói ra nội tình của Diệp Trần, chỉ là thoái thác nói chính mình cũng không rõ lắm.
Còn ở một bên khác, sau khi Diệp Trần theo Cổ đại sư đi tới tầng ba,
“Cổ đại sư, ở đây không có người ngoài, bây giờ ngươi có thể nói chuyện về lai lịch của cái khay ngọc này được rồi a?”
Cổ đại sư vội vàng cười bồi nói:
“Diệp tiền bối chính là cao nhân cảnh giới Thần Thông, ở trước mặt ngài, ta nào dám xưng cái danh hiệu đại sư gì? Vãn bối họ Cổ tên Thuần Dương, Diệp tiền bối gọi ta tiểu Cổ là được!”
Diệp Trần nhìn qua sợi râu bạc xám của Cổ Thuần Dương, lập tức không còn gì để nói, đồng thời lông mày hơi nhíu lại,
“Cảnh giới Thần Thông? Cảnh giới Thần Thông là cái gì?”
Cổ Thuần Dương lập tức ngẩn người,
“Tu vi của Diệp tiền bối cao minh như thế, chẳng lẽ lại không có nghe nói về cảnh giới Thần Thông sao? Chuyện này không có khả năng đi!”
Diệp Trần hơi suy nghĩ một chút, cơ bản là đã đoán được, cảnh giới Thần Thông trong lời nói của Cổ Thuần Dương, nói vậy chắc hẳn là người tu chân ở trên trái đất dự theo thực lực mà phân chia cảnh giới.
Đối với tu chân giả trên trái đất, Diệp Trần vẫn là rất hiếu kì, thế là trầm ngâm nói:
“Truyền ta đạo pháp chính là một vị thế ngoại cao nhân, hắn chưa từng nói qua với ta về điều này, hơn nữa ngoài các ngươi ra, ta cũng chưa có chưa từng gặp được một người tu đạo nào khác.”
Cổ Thuần Dương lập tức giật mình,
“Hóa ra là như vậy! Điều này khó trách…”
Nói đến đây, Cổ Thuần Dương dừng lại một chút, mới tiếp tục mở miệng nói:
“Diệp tiền bối có chỗ không biết, người tu đạo chúng ta, dựa theo cảnh giới phân chia, tổng cộng chia làm bốn cái cảnh giới lớn, phât biệt là Sơ Khuy, Huyền Quang, Thần Thông, Thành Đạo…”
Sau khi nghe Cổ Thuần Dương giải thích một phen, Diệp Trần cuối cùng đối với tu chân giả ở trên trái đất coi như là cơ bản hiểu rõ.
Cổ Thuần Dương nói về Sơ Khuy, Huyền Quang, Thần Thông, đối ứng chắc là Luyện Khí sơ, trung, hậu tam kỳ.
Mặc dù Diệp Trần mới chỉ có cảnh giới Luyện khí tầng bốn, nhưng hắn có tới ký ức của tám trăm năm, kiếp trước còn là đại tu sĩ Độ Kiếp kỳ, thực lực tự nhiên không phải tu sĩ cảnh giới Luyện Khí trung kỳ bình thường có thể so sánh, cho nên bị Cổ Thuần Dương tưởng nhầm là cảnh giới Thần Thông.
Còn về cảnh giới cao nhất Thành Đạo, đối ứng chắc là cảnh giới Trúc Cơ, nói theo cách khác, cảnh giới Trúc Cơ chắc là đỉnh cao của tu chân giả ở trái đất.
“Vậy ngươi có biết, toàn bộ thế giới tu chân giả có cảnh giới Thành Đạo có bao nhiêu không?”
Diệp Trần nhịn không được nên hỏi.
Cổ Thuần Dương lại lắc đầu,
“Ta không biết! Mỗi một cường giả có cảnh giới Thành Đạo, đều là nhân vật tồn tại trong truyền thuyết, ta sống lâu như vậy, ngay cả một người cũng chưa gặp được bao giờ…”
Sau khi tùy tiện hỏi mấy vấn đề, Diệp Trần đối với tu chân giả ở trái đất cơ bản đã hiểu rõ, thế là lúc này mới quay trở lại vấn đề chính,
“Đúng rồi, trước đó các ngươi nói cổ mộ kia, đến cùng là ở nơi nào?”
Cổ Thuần Dương cười nói:
“Thực ra thì đây đối với phạm vi tu chân trong nước Hoa Hạ của chúng ta mà nói, cũng không phải là bí mật gì, trước đó Diệp tiền bối đột nhiên hỏi vấn đề này, ta còn đang tò mò, bây giờ xem ra, vị sư phụ kia của ngài chắc là cũng không nói cho ngài biết chuyện này…”
Nói đến đây, Cổ Thuần Dương dừng lại một chút, vẻ mặt có chút mơ mơ màng màng nói:
“Ngôi mộ cổ này nằm gần núi Everest, nghe nói chính là tiên nhân thời thượng cổ để lại một chỗ di chỉ, nhưng cũng có một câu nói rằng đó là con đường đi về tiên giới!”