Trong viện tuyết mịn bay xuống, Thẩm Trạch Xuyên cúi đầu, để bàn tay lạnh lẽo của Tề thái phó rơi trên đỉnh tóc mình.
Đến bữa tối Kỷ Cương mới tỉnh, lão ăn chút cháo rồi gọi Thẩm Trạch Xuyên vào trong phòng.
“Đao lần trước nói với con, con còn nhớ không? Đêm qua đã đưa tới rồi, ta vẫn luôn ghi nhớ việc này.” Kỷ Cương dời tủ trong phòng, lộ ra giá đao phía sau.
Lần đầu tiên Thẩm Trạch Xuyên nhìn thấy cây đao này đã động tâm rồi, mãi mà chẳng dời ánh mắt nổi.
“Kỷ Lôi không dùng nó được nữa, ” Kỷ Cương cầm khăn sạch chậm rãi lau dọc theo lưỡi dao, “mà đao này lại cực kỳ thích hợp với con, ta gọi người rèn lại bao đao, tên cũ đã không còn hợp nữa, con hãy tự mình đặt tên cho nó đi.”
Thẩm Trạch Xuyên vẫn đắm chìm trong ánh bóng loáng của cây đao này, mê muội nhìn nó.
Lưỡi đao thẳng dài gần tới ba thước bảy, tỏ rõ rút đao nhất định phải đầy đủ mà nhanh chóng, rộng bằng hai ngón tay khiến đột tiến trở nên vô cùng tiện tay. Chuôi đao cũng được làm mới, phối gỗ đàn hương, không có bất kỳ hoa văn chạm trổ nào, vẻn vẹn chỉ có đỉnh phủ vàng, bên trong khảm nạm một viên trân châu trắng.
Đây là cây đao sắc trải qua muôn vàn tôi luyện mà ra, sau khi bị đặt nơi gác xó lâu như vậy vẫn toát ra khí thế tiêu sát, như chìm trong thu thủy, không chỉ không dính một hạt bụi, còn mang theo kiêu ngạo cô tuyệt.
“Sư phụ gần đây suy nghĩ một chuyện, đêm qua nhìn thấy Tiêu nhị mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, chính là liệu có phải ta đã dạy quá cứng nhắc, khiến con bị bó tay bó chân không.” Kỷ Cương thả khăn xuống nói, “Mang theo cây đao này, chính Lang Lệ đao của Tiêu Nhị cũng không theo kịp tốc độ rút đao của con được. Chuôi gỗ đàn hương đủ nhẹ khiến con có thể càng linh hoạt hơn. Võ công thiên hạ chỉ có nhanh là không thể phá, đây là ái đao của cha ta, tuy rằng bây giờ chúng ta đều nói công phu Kỷ gia phải cương mãnh, nhưng tâm pháp Kỷ gia do cha ta sáng lập, thích hợp với ông ấy, tất nhiên cũng thích hợp với con, con cũng có thể mở ra lối riêng.”
Thẩm Trạch Xuyên nắm chặt chuôi đao, nâng nó lên.
“Đặt tên đi.” Kỷ Cương nhường ra vài bước.
Thẩm Trạch Xuyên yêu thích chẳng nỡ buông tay, nói: “Đao thế này, sư phụ cho con sao?”
Kỷ Cương cười to: “Sư phụ muốn đánh quyền, không thích dùng đao. Đao này nếu không cho con thì lãng phí quá.”
Thẩm Trạch Xuyên suy nghĩ chốc lát, nói: “Đổi thành ‘Ngưỡng Sơn Tuyết’.”
* * *
Buổi tối, Tề thái phó ngồi xổm phía đối diện, trên giấy viết dòng họ của tám đại gia.
“Sắp tới bách quan yến rồi, bốn tướng thiên hạ lại tập hợp, quan địa phương các châu cũng phải về đây.” Tề thái phó phơi giấy, nói, “Tân đế đăng cơ, sang năm nhất định có ‘Đô sát’, việc này cực kì trọng yếu, liên quan an ổn cục diện chính trị của năm Hiến Dương. Mọi người dựa vào bách quan yến cùng nghỉ lễ hàng năm, chính là thời điểm xem kỹ triều cục một lần nữa, nếu như thái hậu muốn đông sơn tái khởi nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.”
“Hoa Tư Khiêm chết rồi, thái hậu bị quản chế trong cung, vẫn luôn chưa từng lộ diện. Con cháu Hoa gia toàn bộ bị cách chức lưu vong, giờ bà ta muốn động thì chỉ có thể mượn ngoại viện.” Thẩm Trạch Xuyên cau mày, “Nhưng mà có vết xe đổ của Hề Cố An, ai còn chịu dễ dàng mưu đồ cùng thái hậu?”
“Bọn chuột nhát gan khó làm nên đại sự, thiên hạ hợp mưu đều vì lợi ích, chỉ cần thái hậu còn có lợi thế, sao phải lo không tìm được cái thuyền mới để dùng?” Tề thái phó tô vài nét bút dưới Hoa gia, nói, “Huống hồ nam nhi nhà đó vốn vô dụng, con quên mất rồi, thái hậu vẫn luôn tay dắt tay giáo nữ nhi gia.”
“Hoa Tam tiểu thư, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “tiên sinh đang nói Hoa Hương Y.”
“Dựa theo ân sủng của Hàm Đức đế khi còn sống, Hoa tam phải được phong công chúa Đại Chu.” Tề thái phó nói, “Nhưng cuối cùng nàng lại không trở thành công chúa Đại Chu, không phải Hàm Đức đế keo kiệt mà là thái hậu không phê chuẩn.”
Thẩm Trạch Xuyên ngậm nước chè xanh, suy nghĩ giây lát, nuốt xuống nói: “Con hiểu rồi.”
“Vậy con nói xem là duyên cớ gì?”
Thẩm Trạch Xuyên chống đầu gối, nói: “Nếu Hoa Hương Y thành công chúa Đại Chu, nhân duyên của nàng sẽ không được thái hậu sắp xếp nữa, công chúa kết hôn chính là quốc sự, đó là lựa chọn mà hoàng thượng cùng triều thần chú ý. Nhưng nếu như nàng chỉ là Hoa tam tiểu thư, sau này muốn hứa gả cho ai, cũng chỉ có thể do thái hậu chấp thuận. Nói như vậy, tiên sinh, thái hậu sắp gả nàng đi rồi sao?”
“Núi không lại chỗ ta, ta đành đến bên núi.” Tề thái phó thấm mực, “Thái hậu thí xe giữ tướng*, mất Hề Cố An, mất đi binh quyền khống chế Khuất Đô rồi, thế nhưng chỉ cần Hoa Hương Y gả cho Tiêu Trì Dã, việc này liền giải quyết dễ dàng thôi.”
*ý chỉ hy sinh thứ quan trọng để bảo vệ thứ càng quan trọng hơn
Chén trà của Thẩm Trạch Xuyên khẽ động, y bưng chén, rũ mắt nói: “Đây có lẽ còn khó hơn lên trời, Tiêu Nhị tuyệt đối sẽ không chắp tay dâng quyền thế của mình cho người đâu.”
“Nghe nói Hoa Hương Y quốc sắc khuynh thành, nếu Tiêu Nhị thấy sắc nảy lòng tham thì cũng chưa nói chắc được.” Tề thái phó tựa như ám chỉ.
Thẩm Trạch Xuyên nhấp trà, không nói gì cả.
Tề thái phó nói: “Mà đây quả thật không dễ xử lý, cho dù Tiêu nhị động tâm, Tiêu Kí Minh cũng chắc chắn không ngồi yên mặc kệ, bọn họ và Hoa gia như nước với lửa, nhất định không có đạo lý vào lúc chiếm thượng phong lại cùng đối phương biến chiến tranh thành tơ lụa.”
Thẩm Trạch Xuyên suy nghĩ một chút, nói: “Mất đi binh quyền, nắm chắc chức vụ quan trọng ở trung khu cũng là một lựa chọn tốt. Nhưng bây giờ nhân tài mới xuất hiện hiếm hoi, nội các vẫn do Hải Lương Nghi làm chủ, thái hậu cũng không thể để Hoa Hương Y oan ức làm thiếp thất. Bởi vậy, lật cả Khuất Đô lên cũng không có ứng cử viên phù hợp.”
“Khuất Đô không có, có thể nhìn ra phía ngoài.” Tề thái phó viết xuống hai chữ ‘Khải Đông’, nói, “Ly Bắc không được thì Khải Đông còn có cơ hội.”
“Thích đại soái và Lục Quảng Bạch đều chưa thành hôn, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “vậy cũng chỉ có thể là Lục Quảng Bạch. Nhưng Lục gia cùng Tiêu gia chính là quan hệ nhiều đời, tuyệt đối không phải quan hệ một sớm một chiều có thể gây xích mích.”
“Tại sao con không đoán là Thích gia vậy?” Tề thái phó bất mãn nói, “Thích gia ngoại trừ Thích Trúc Âm, vẫn còn có người.”
“Sẽ không phải là…” Thẩm Trạch Xuyên lộ vẻ kinh ngạc.
Mấy ngày sau, Tiêu Trì Dã cùng Lý Kiến Hằng ra khỏi thành nghênh đón hai tướng Khải Đông. Lục Quảng Bạch cùng hắn trở về, trên đường lấy mũ sắt xuống, nói: “Dọc đường ta có nghe tin, đệ biết hay không?”
Tiêu Trì Dã đánh ngựa đi trước, hỏi: “Tin gì?”
Lục Quảng Bạch còn chưa kịp nói, phía sau Thích Trúc Âm giục ngựa đến liền vỗ một cái sau lưng hắn.
“Đại soái!” Lục Quảng Bạch bị đau la lên.
Thích Trúc Âm ít khi lộ vẻ không vui, nàng dìu đao nghiêng người, hỏi Tiêu Trì Dã: “Khuất Đô đồn đãi từ khi nào?”
Tiêu Trì Dã càng không hiểu.
Thích Trúc Âm cắn răng nghiến lợi nói: “Có người sắp thành tiểu nương (mẹ nhỏ) của ta.”
Tiêu Trì Dã sững sờ, nói: “Thích lão soái muốn nạp thiếp thất mới?”
“Thiếp thất, ” Thích Trúc Âm tự giễu nói, “đều truyền ông ấy sắp lấy vợ lẽ rồi! Hoa Tam muốn làm tiểu nương của ta, nàng đã lớn bằng ta chưa?”
Tác giả có lời muốn nói: Nguyên hình của Ngưỡng Sơn Tuyết là Đường đao, không giống Tú Xuân đao, đao thẳng tương xứng xinh đẹp, ta rất yêu thích.