Mang lòng dạ có phần sụp đổ lên lầu, Tiêu Cảnh Vũ không về phòng mình mà đến phòng Ngư Tranh. Lúc bước vào phòng, anh đi thẳng đến chỗ cô đang đứng trước bàn học chải lại tóc.
Không đợi Ngư Tranh hỏi, Tiêu Cảnh Vũ đã lên tiếng trước: “Em giận anh đúng không?”
Vẻ mặt Ngư Tranh có hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã tỏ ra bất lực: “Không có, em đã nói rõ ràng rồi sao anh cứ cho rằng em giận? Anh muốn em giận lắm sao?”
Tiêu Cảnh Vũ vô thức cau mày đắn đo, tuy nhiên lần nữa bị Ngư Tranh mất kiên nhẫn cắt ngang, cô vừa trở về giường vừa nhờ vả: “Anh ra ngoài nhớ tắt đèn giúp em.”
Nói rồi Ngư Tranh leo lên giường đắp chăn, Tiêu Cảnh Vũ bị bỏ bơ vơ, sau cùng cũng chỉ có thể ôm băn khoăn rời khỏi.
Ngày hôm sau qua nhà trọ của Tiêu Cảnh Vũ dọn đồ, hai ngày tiếp theo đi cùng ông bà Ngư lên trường họp phụ huynh, cho đến giữa tuần thu xếp đến nhà bà ngoại Ngư Tranh đón Tết, cô vẫn cư xử với Tiêu Cảnh Vũ như thường lệ.
Nhưng EQ của Tiêu Cảnh Vũ không phải quá thấp để khó nhận ra, tuy rằng Ngư Tranh có vẻ giống như bình thường, thế nhưng cô đã luôn né tránh mọi sự động chạm.
Đừng nói là Ngư Tranh chủ động, riêng mỗi việc Tiêu Cảnh Vũ vừa đưa mặt đến gần, cô đã biện đủ thứ lý do né ra. Thậm chí vài lần anh vô tình chạm tay vào người Ngư Tranh, cô sẽ lập tức tránh đi.
Ngư Tranh không giận, chỉ là trả đũa trong âm thầm.
Sắp xếp công việc xong xuôi, sáng sớm ngày thứ sáu cuối tuần ông Ngư đích thân lái xe đưa vợ con cùng Tiêu Cảnh Vũ đến nhà của bà ngoại Ngư Tranh ăn Tết. Nhà bà ngoại cô nằm ở ngoại ô, phải mất gần năm tiếng đi xe đường dài.
Trước nay qua lại với Ngư Tranh, Tiêu Cảnh Vũ đã biết gia đình cô giàu có, nhà cao cửa rộng sân vườn lớn nằm trong thành phố, nếu quy ra giá trị chắc chắn không nhỏ. Nhưng khi đến nhà bà ngoại Ngư Tranh, anh lại được phen mắt tròn mắt dẹt khi phát hiện ra cơ ngơi của bà còn lớn hơn nhiều lần so với nhà của cha mẹ cô.
Tuy rằng ông ngoại Ngư Tranh xem trọng tiền bạc và sự nghiệp, thế nhưng đối với người vợ “cũ” này rất có trách nhiệm. Ngày trước không phải vì hết yêu, cũng không phải vì ngoại tình, đơn giản vì ông ngoại Ngư Tranh sống quá ích kỷ khiến bà ngoại cô không chịu được mà ly hôn bỏ đi.
Sau khi ly hôn, bà ngoại Ngư Tranh dùng tài sản được phân chia để đến ngoại ô xây dựng cuộc sống yên bình, cá nhân ông ngoại cô mỗi tháng cũng gửi chu cấp đều đặn dù không hề bị ràng buộc trách nhiệm. Nhưng cũng nhờ sự góp vốn này, từ một căn nhà hai tầng bà ngoại Ngư Tranh đã xây lên thành căn biệt thự màu trắng nổi bật trong vùng.
Lúc xe dừng lại trong sân, bà ngoại Ngư Tranh cùng một người phụ nữ giúp việc tuổi trung niên ra tận nơi đón và giúp mang hành lý vào nhà.
Mặc dù đã có tuổi, thế nhưng phong thái cùng cử chỉ của bà ngoại Ngư Tranh vẫn rất nhẹ nhàng, trẻ trung. Phát hiện ra một người lạ mặt, bà cười cười ẩn ý, chủ động cất tiếng hỏi: “Ai đây?”
“Bạn của con.”
Ngư Tranh nhanh chóng đáp như có chuẩn bị trước, khi bà ngoại cô nhận thấy phản ứng có phần cứng nhắc của Tiêu Cảnh Vũ và cả ông bà Ngư, bà lần nữa hỏi lại: “Bạn bình thường thôi sao?”
“Bạn nam.”
Lần này Ngư Tranh cố tình chơi chữ, tính sát thương dành cho Tiêu Cảnh Vũ càng thêm mạnh. Có điều bà ngoại cô đã sớm nắm bắt được vấn đề không bình thường, thế nên bà vẫn kiên nhẫn nhắc: “Bạn nam và bạn trai khác nhau lắm đấy nhé.”
Đến lúc này Ngư Tranh mới cong môi cười, đáp bằng giọng điệu miễn cưỡng: “Vậy thì chắc là bạn trai.”
Nghe đến đây, tất cả cũng đã hiểu, nhất là Tiêu Cảnh Vũ.
Ngư Tranh không giận, chỉ là không còn xem anh là bạn trai.