“Không cần cảm ơn.” Tùy Hầu Ngọc mỉm cười với Dương Hồng, nụ cười thuần túy không có bất kỳ tạp chất gì, chỉ đơn giản là vui vẻ nên mỉm cười.
Nhưng mà Hầu Mạch biết, đây là bộ dạng của Tùy Hầu Ngọc khi khó chịu nhất.
Dương Hồng không nhìn ra được manh mối, chỉ chăm chú nhìn Tùy Hầu Ngọc. Lần trước đã muốn nói rồi, thằng nhóc này đẹp trai một cách quá đáng, biết rõ là nam sinh nhưng vẫn không nhịn được nhìn nhiều thêm một lúc. Sau đó Dương Hồng nghe Tùy Hầu Ngọc nói bổ sung: “Sau khi đánh xong, cậu tới cảm ơn tôi đã dạy cho cậu một bài học cũng không muộn, hẹn gặp lại.”
Dương Hồng bị chọc tức đến bật cười, quay trở về nhóm của Tỉnh Thể kể lại cho cộng sự của mình biết chuyện vừa rồi.
Cộng sự Hồ Khánh Húc nghe xong cũng vui vẻ: “Mới luyện có một tháng đã khiêu khích mạnh vậy rồi hả? Mấy đứa nhỏ tự tin như vậy hiếm lắm. Hơn nữa, còn Hầu Mạch! Cộng sự của cậu ta là Hầu Mạch! Đó là người biết đánh đôi à?! Bỏ hoàn toàn cộng sự ra khỏi sân, chỉ sợ người bên cạnh làm vướng bận, còn đánh đôi cái nỗi gì?!”
Đội trưởng ở bên cạnh nghe được cũng vui mừng, gửi tin nhắn wechat cho Hầu Mạch: “Tao biết chuyện rồi.”
Bên kia trả lời rất nhanh.
Tiền Vào Như Nước: Ha ha, đứa nhỏ nhà chúng tôi tính khí không tốt lắm, đừng để ý.
Tiền Vào Như Nước: Nhưng mà tao không nói chơi đâu. Nếu như bọn tao thua, tao khỏa thân chạy, nếu bên mày thua, mày khỏa thân chạy.
Giấy Mực Tàu Điên Cuồng: Được!!
Đội trưởng đưa điện thoại cho Dương Hồng, Hồ Khánh Húc xem, hai người đều kinh ngạc: “Hầu Mạch điên rồi à?!”
Vị đội trưởng này quen Hầu Mạch lâu rồi, dù sao cũng là đối thủ cũ, buồn bực không kém: “Sao đột nhiên Hầu Mạch lại có ý chí chiến đấu thế nhỉ? Hầu Mạch bị ép buộc đi đâu mất rồi?”
Ngẫm nghĩ một lúc, đội trưởng lại lẩm bẩm: “Mày nói xem, nếu Hầu Mạch khỏa thân chạy, có phải sẽ bị lộ cái mông trắng nhỏ kia?”
Một đám người cười to, cười mãi không dứt.
—
Lễ khai mạc chỉ diễn ra trong mười phút, trong đó năm phút là nói về quảng cáo, chẳng ai có hứng thú nghe cả.
Sau khi lễ khai mạc kết thúc có một khoảng thời gian ngắn để chuẩn bị, sau đó bắt đầu so tài chính thức.
Thời gian thi đấu của Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc diễn ra khá sớm.
Đặng Diệc Hành ngồi trước mặt Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc, trong tay là một tờ giấy vẽ sơ đồ, nói: “Dương Hồng và Hồ Khánh Húc là tổ hợp lên lưới nhanh. Hai người bọn họ rất tích cực lên lưới, hơn nữa còn không thể phủ nhận, chiến thuật đánh lên lưới của bọn họ rất tốt, năng lực chặn đánh của Dương Hồng cũng không hề tầm thường.”
Đặng Diệc Hành là người học đánh đôi mấy năm, đối với mấy đối thủ cũ này cũng đều quen biết cả, trước lúc thi đấu có thể cấp tốc chỉ điểm mấy câu.
Hầu Mạch quay sang nói với Tùy Hầu Ngọc: “Kiểu phối hợp này sẽ phát bóng hơi chậm một chút, chúng ta có thể lợi dụng điều đó để tấn công. Đối với bọn họ mà nói, điều khó khăn chính là phải tranh thủ lên lưới sớm, chúng ta đánh bóng chéo, bắt bọn họ phải ở lại vị trí biên ngang sẽ kìm hãm được mấy cú volley và ưu thế chặn đánh của bọn họ.”
Tùy Hầu Ngọc cúi đầu nhìn bản vẽ minh họa của Đặng Diệc Hành, gật đầu: “Ừm, muốn phong tỏa sức mạnh của bọn họ thì chúng ta phải giữ bọn họ lại ở đường biên ngang.”
“Đúng.”
Đặng Diệc Hành nói: “Hai cậu đụng phải bọn họ, thực lực cơ bản vẫn so được, nhưng mà các cậu nhiều hơn bọn họ một thứ.” Nói xong còn làm vẻ bí ẩn chỉ chỉ vào huyệt thái dương.
Tùy Hầu Ngọc đang nghiên cứu chiến thuật, thuận miệng hỏi: “Tóc?”
Đánh tennis dẫn đến rụng tóc à? Chưa từng nghe nói bao giờ.
“Èo…” Đặng Diệc Hành từ bỏ cái dáng vẻ bí ẩn kia, “Là đầu óc.”
Tùy Hầu Ngọc nghiêm túc hỏi: “Bọn họ không có đầu óc hả?”
Đặng Diệc Hành nhún vai: “Thực ra lúc đánh đôi bọn tôi sợ nhất là gặp phải tổ hợp kiểu toàn năng, đánh rất bị động. Hai người coi như là bản sơ khai của đội hình toàn năng rồi, nhất định sẽ khiến cho bọn họ ứng phó không kịp.”
Hầu Mạch không giữ Đặng Diệc Hành ở lại nữa: “Mày và Thẩm Quân Cảnh đi chuẩn bị đi, để một mình tao hướng dẫn Ngọc ca là được rồi.”
Hầu Mạch nói với Tùy Hầu Ngọc: “Để tôi dạy cho cậu cách làm mới hơi thở, nâng cao tinh thần, có thể nhanh chóng thả lỏng, giải tỏa bớt áp lực.”
“Không cần, tôi không có áp lực.”
“Không lo lắng à?” Hầu Mạch chăm chú nhìn đối phương.
“Không, tôi không giống mấy cậu, chưa bao giờ biết cái gì gọi là áp lực. Tôi sẽ chỉ cảm thấy tất cả mọi người ở đây đều không bằng tôi, có thể gọi là quá tự tin vào bản thân?”
Hầu Mạch bật cười: “Có phải là kiểu hất cằm lên nhìn những người khác, tất cả các vị ngồi đây đều là tép riu?”
“Đúng.” Tùy Hầu Ngọc rất tán thành với cách nói này.
Hầu Mạch cũng thoải mái hơn một ít, dường như chỉ cần Tùy Hầu Ngọc không lo lắng thì hắn cũng sẽ khá hơn.
“Lúc trước có phải là cậu rất khó chịu khi đánh không lại tôi?”
Tùy Hầu Ngọc trả lời: “Đúng, rất không phục, nhưng sau đó đỡ hơn rồi. Người có thể khiến tôi để ý không nhiều đâu.”
“Nhiễm Thuật và Tô An Di đều là người mà cậu để ý?”
“Ừ, là bạn bè của tôi.”
“Vậy tôi thì sao?”
Tùy Hầu Ngọc nhìn Hầu Mạch, ngừng một chút mới trả lời: “Là cộng sự của tôi.”
Hầu Mạch nhìn đối phương hồi lâu, sau đó nở nụ cười, mắt cong thành hình trăng khuyết.
Hắn dùng răng giữ một bên áo khoác, kéo khóa áo xuống, ném qua một bên, cầm vợt lên giơ cao, quay đầu lại nói với Tùy Hầu Ngọc: “Đi thôi Ngọc ca! Đi dạy cái đám kia cách làm người!”
Tùy Hầu Ngọc cũng cởi áo khoác, đưa cho Tô An Di, cầm vợt đi theo sau Hầu Mạch vào sân đấu.
Lúc tung đồng xu lựa chọn vị trí trên sân, bọn họ gặp lại Dương Hồng và Hồ Khánh Húc, hai người kia cứ nhìn chằm chằm chân của Tùy Hầu Ngọc, mãi không chịu dời mắt.
Mặc quần thể thao ngắn làm lộ chân, chân của Tùy Hầu Ngọc thực sự rất nhỏ, nhỏ đến thái quá, trong mắt hội nam sinh thì đây chính là một cái sào tre không hơn không kém.
Cái chân này mà giả gái, mặc váy ngắn thì… tuyệt! Nghĩ thôi cũng đã thấy kích thích rồi.
Nhưng đây lại là đánh tennis.
Dương Hồng ghé sát về phía Hầu Mạch lẩm bẩm: “Hầu Mạch, mấy cậu thực sự nghiêm túc à? Đội trưởng gửi ảnh cap đoạn tin nhắn vào nhóm rồi, nói là sau khi đánh xong sẽ gọi cả đám đến xem.”
Hầu Mạch xoay vợt, không chút để ý nói: “Ừ, nghiêm túc, đánh thắng được hai cậu cơ bản vẫn khá dễ.”
“Chậc. Mấy lời này tôi rất không thích nghe.” Dương Hồng nhìn Tùy Hầu Ngọc thêm một lần, “Cái thể trạng này của cậu ta… có đánh nổi không? Nhỡ va trúng không sợ chấn thương à?”
“Cậu có thể thử xem.”
—
Tác giả có lời muốn nói:
Dương Hồng, 184cm
Hồ Khánh Húc, 186cm
Tổ hợp lên lưới, Dương Hồng giỏi chặn đánh, năng lực kiểm soát trước lưới rất mạnh.
*** Hết chương 45