Abbeliu: “…”
… Chà, chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, Abbeliu an ủi mình, tiện thể vỗ vỗ vai anh em tốt, “Có rất nhiều quý tộc nuôi nam sủng! Cũng không làm lỡ việc ngủ với phụ nữ rồi sinh con, có gì đâu mà sợ.”
Bretton nghe vậy đỡ trán, nói: “Nếu ta cũng giống như ngươi là tốt rồi.”
Abbeliu: “Cái gì?”
Bretton dịu dàng nhìn hắn: “Không có đầu óc giống như ngươi, sẽ không cần nghĩ quá nhiều.”
Abbeliu: “…”
Ngoài cửa, Abbeliu nghiến răng nghiến lợi siết cổ Bretton, không tiếng động đánh người. Trong phòng, Jofar tự nhiên vén chăn nằm lên giường, ôm chú mèo mất mà lại được vào trong lòng.
Jofar đã tháo găng tay ra, ngón tay thon dài lạnh lẽo âm thầm luồn vào trong quần áo của Bass, cảm thụ thân nhiệt ấm áp và sự mềm mại quen thuộc, chóp mũi vùi vào mái tóc xoăn đen trên đỉnh đầu Bass, ngửi mùi của mèo, trong miệng phát ra một tiếng than thở thoải mái.
Bass đưa lưng về phía hắn, cuối cùng cũng nhận ra tư thế này có hơi lúng túng, không tiện đẩy đẩy tay hắn, lại bị Jofar bắt ngược lại, hắn luồn ngón tay của mình vào giữa các ngón tay Bass, xoa xoa bụng ngón tay cậu, rồi rút ra, bọc lại bàn tay nhỏ hơn mình một vòng, sau nhiều lần thay đổi tư thế, hắn vẫn cảm thấy không đủ mà ấn lòng bàn tay Bass.
“Đệm thịt mềm hơn lúc trước, còn lớn hơn.” Jofar rũ mắt, hàng mi như lông vũ bằng vàng che ra một khoảng bóng tối, khiến cho đôi mắt băng lam quá mức sắc bén rốt cục cũng trở nên yên tĩnh, chóp mũi và đôi môi dán sát sau đầu Bass, giọng nói ngộp khàn khêu gợi như trực tiếp xuyên thẳng vào trong đầu Bass, nói: “Ta rất yêu thích.”
Mặt Bass đùng một cái đỏ lựng.
“Ngươi ngươi ngươi, con mẹ nó ngươi làm cái trò gì vậy! Sờ tay thôi mà nói như thế, kỳ quái như thế!”
Gương mặt tuấn mỹ của Jofar dịu xuống, hai mắt hẹp dài cong cong, phớt lờ câu quát của Bass, che kín chăn, thật sự bình phẩm từ đầu đến chân, lấy tay thay mắt kiểm tra thân thể mới của con mèo nhà hắn.
“Móng tay như móc câu nhỏ cũng không có.”
Bàn tay lạnh buốt, ngón tay xoa bóp đầu ngón tay Bass.
“Đương nhiên, như vậy thì không phải thành mèo yêu sao…”
“Ừm, từ cổ tay tới khuỷu tay —— khoảng cách tương ứng với chiều cao của ngươi.”
Tay hắn hướng lên trên, trượt tới vai Bass. Bass hơi ngứa “Ồ” một tiếng.
“Còn có da và tóc ngươi, vẫn là xúc cảm của mèo, nhưng sẽ không khiến ta bị ngứa vì dị ứng——— “
Hai cái tay đã học xong cách phân công, mang theo nhiệt độ lạnh lẽo khiến Bass nổi da gà, một cái tay thăm dò trên diện tích lớn, một cái tay nhẹ nhàng nắm cuống họng Bass từ phía sau lưng, phác họa dọc theo hàm trên, giống như bác sỹ thú y kiểm tra tình trạng khoang miệng của chú mèo, ngón trỏ và ngón giữa đặt trên bờ môi đỏ hồng, hình thành sự đối lập giữa trắng lạnh và đỏ tươi.
Jofar muốn dùng ngón tay mở miệng Bass ra.
“Jofar!”
Bass xù lông, bởi vì Jofar nhìn thấy tai mèo của cậu xù lên rồi.
“Đừng sợ, ta chỉ kiểm tra khoang miệng của ngươi thôi, hàm răng của ngươi có thể ăn đồ ăn bình thường hay không, còn có đầu lưỡi của ngươi, có mọc gai ngược không?”
Toàn thân Jofar như thanh tĩnh lại, mang theo mùi vị lười biếng ôm Bass, cằm đặt trên đỉnh đầu Bass, giọng điệu có vẻ thích thú, tuy hắn tiếp thu rất nhanh việc mèo của hắn biến thành người, cũng không quá kinh ngạc, nhưng vẫn tràn đầy phấn khởi như cũ, nóng lòng “tìm hiểu”.
Bass vừa nói chuyện, hắn liền muốn duỗi tay vào trong, doạ Bass phun phì phì mấy cái để phun hắn ra.
“Mọc mọc, ây da, sao ngươi tò mò dữ quá vậy… Đừng đụng vào ta, ta muốn ngủ… A! Đậu má, con mẹ nó ngươi sờ chỗ nào vậy hả?! Ta nói, Jofar ———— “
Một tiếng rống thẹn quá hóa giận vang vọng trong phòng, Bass vươn mình, giương nanh múa vuốt duỗi chân cào người, chiếc giường của nhà trọ cũ nát phát ra tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt”.
Abbeliu và Bretton đứng ở cửa không rõ chân tướng, lắng nghe tiếng cười của Jofar, tiếng gào của Bast và tiếng giường rung lắc bên trong, mặt già đỏ ửng.
Qua một lúc thật lâu, tiếng động trong đó mới dần dần nhỏ xuống.
Nguyên nhân ấy hả?
Bass cưỡi trên eo Jofar, hai tay bóp cổ Jofar, trợn mắt ngoác mồm nhìn tay phải Jofar cấp tốc sưng lên, Jofar thì lại suy tư câu môi, ánh mắt chuyển từ bàn tay của mình xuống vị trí bung dưới của Bass.
“Ồ ~” Âm cuối của Jofar cao lên, nghe sao cũng có một loại mùi vị đùa giỡn, “Hóa ra còn có chỗ lông sẽ bị dị ứng.”
Bass: “…” Mặt mèo nổ hồng.
Jofar nhìn chằm chằm Bass, chậm rãi chớp mắt, mâu sắc dưới ánh đèn lờ mờ sâu hơn rất nhiều, “Tuy nhiên, tại sao chỉ có chỗ này? Cấm kỵ à. Nhưng sao ta lại có cảm giác cấm kỵ này là để đề phòng ta nhỉ?”
“Đúng, chuyên dụng đề phòng lưu manh!” Bass lăn khỏi người hắn, mặt đỏ hồng, hai mắt oánh lục cảnh giác nhìn chằm chằm Jofar, chỉ lo hắn lại nhào tới “nghiên cứu”.
“Có lẽ là có liên quan đến cái kia đi…”
“Cái nào?”
“Ồ đúng, ta còn chưa kể chuyện ta biến thành người với ngươi!”
Bass gãi đầu một cái, đơn giản kể lại tại sao mình lại dính líu quan hệ với Vong linh thư và chuyện mơ thấy Nữ thần Mặt Trăng, Jofar cũng nghe rất nghiêm túc, không có một chút nghi ngờ, điều này khiến Bass thả lỏng rất nhiều.
“Ta biết rồi, ta sẽ trao đổi với mấy vị thần quan và tư tế về chuyện này sau.”
Chờ cậu kể xong, Jofar cũng không nói gì, chỉ giơ tay, một lần nữa quấn Bass vào chăn, nhét vào ngực mình, hắn mím mím tai mèo của Bass, một cái tay khác lôi chiếc đuôi Bass giấu trong quần ra, thuận tay khoát nó lên người mình.
“Ngủ đi, muộn lắm rồi.”
Jofar siết chặt vòng tay, đây là lần đâu tiên Bass dùng hình dạng con người ngủ bên cạnh Jofar, tay chân không quen co lại dưới bụng hắn, mất công tốn sức cuộn mình thành cục như một chú mèo, một bên chép miệng cảm thán Jofar không hổ là vương, dù nghe được chuyện không khoa học mà vẫn bình tĩnh như vậy.
Nghĩ đi nghĩ lại, Bass còn thật sự dùng tư thế biệt nữu như cũ ngủ mất.
Ngón tay Jofar xen giữa tóc cậu, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng mèo kêu khò khè khi thấy thoải mái truyền ra từ lồng ngực mình, sau khi ngẩn thì bật cười thành tiếng.
“Nhóc con.”
Trong mắt Jofar hiện lên một tia dịu dàng, nhưng vừa nghĩ đến gì đó, một chút dịu dàng này cũng rất nhanh mà tiêu tan đi.
“Nữ thần Mặt Trăng.” Trong đêm đen, Jofar giơ tay lên, nhíu mày nhìn chằm chằm bệnh trạng dị ứng không thấy được trên đó, “Nữ thần có ý gì sao?”
Thế nhưng, tại sao.
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường 】
Jofar: Tại sao lại nhằm vào ta, nơi đó không thể sờ?
Bass: A
Nữ thần Mặt Trăng: A,
Mẹ nó, tại sao ngươi nhất định phải sờ chỗ đó hả?! Cẩu vật.
Chỗ không thể sờ nào đó trên thân người, hoàn toàn là do oán niệm bà trào phúng của nữ thần đối với anh linh Jofar trong tương lai, và là trừng phạt do việc hắn dám ngược đãi “tông đồ” (mèo) của nàng, hì hì.
【 Đáp án của chương trước “Dựa vào đôi mắt”: Bởi vì đồng tử của Bass là đồng tử mèo, cảm nhận được ánh sáng thì sẽ co rụt lại, rất khác con người, quả thật cũng là do lúc thường Bass quá đen, Jofar toàn dựa vào mắt nó tìm nó, quen rồi】
Mộc: Muốn đào hố mới nhưng không biết đào bộ nào, mọi người vote đi, bộ nào vote nhiều thì t làm trước, bộ khác làm sau:
1, Cổ đại, cuộc sông thôn quê, một chút mỹ thực, một chút làm giàu, không quá drama, t thích a công bộ này, khá ngắn, <100c.
2, Tinh tế, làm game, làm ra game ý, dài >200c, tuyến sự nghiệp là chính, tình cảm là phụ. Buff lố, không có phản diện.
3, Tinh tế, làm nông trại, hài hước, công bị ‘điên’, thích ăn ngọt, đội vợ lên đầu, tình bể bình, độ dài 10xc,có cp phụ dễ thương.
Gu t là không ngược + sảng văn nên ?.