Thu Đào cười khẩy không đáp, tỏ ý khinh khi chẳng thèm nhìn. Nàng quay lại chỗ Thu Hằng và Kim Ngọc đang đứng ngay sau lưng mình, nói vừa đủ cho Ngọc Tú nghe:
– Bổn tiểu thư được định sẽ là tam giai Chiêu Nghi, hơn hẳn một số người chưa được định danh phận, chẳng hay có đủ tư cách đứng đầu hàng ngũ này không vậy hai muội muội?
Thu Hằng nghe xong cảm thấy bất ngờ nên nhìn chầm chầm vào một Thu Đào khác lạ như đang cố đoán ra ý định của nàng, rồi chầm chậm gật đầu đồng ý nhường chỗ. Kim Ngọc cũng thế, nàng thấy Thu Đào hôm nay chẳng khác gì Ngọc Tú hống hách mọi khi, nhưng biết bản thân vốn chỉ là một thứ thiếp của vương gia, đằng nào cũng không bì được với phi tử tương lai của Hoàng Thượng nên vừa lui bước nhường đường vừa cúi đầu lễ phép thưa:
– Tất nhiên, xin mời Thu Đào tiểu thư!
Thu Đào hất hàm ung dung đứng ngang hàng với Ngọc Tú, nàng không thèm nhìn ai lấy một cái rồi nói trỏng:
– Thế mới là hiểu chuyện, tự hiểu thân phận của mình một chút thì sẽ được sống yên. Kẻ nào dám vô lễ với bổn tiểu thư thì sau này tất có hậu quả!
Biết mình bị đá xéo, Ngọc Tú tức đến hai mắt long lên sòng sọc định sẽ khẩu chiến một trận với Thu Đào. Vừa hay lúc đó, viên thái giám chưởng sự của Thọ Khang Cung báo đến giờ làm lễ nên Ngọc Tú đành nén cơn giận, cùng cả đoàn người ngay ngắn bước vào Thọ Khang cung.
Phong thái hôm nay của Thu Đào làm Lê Hạo vô cùng chú ý. Điệu bộ đường hoàng ngay ngắn, trong lời nói có chút ngông nghênh bất phục, nhan sắc nổi bật giữa đám đông.. Tất cả mọi thứ đều là hình ảnh của Thu Đào trước đây, một Thu Đào tài mạo song toàn trong lòng chàng lúc trước. Anh nhìn đắm say chàng mãi để nơi vóc dáng thân thuộc, đến nỗi không nghe thấy lời của Nghi Dân ngay bên cạnh:
– Tứ đệ, mau nhận điểm tâm cuối năm kìa!
Lúc này Lê Hạo mới giật mình nhìn sang đĩa bánh lão thái giám đang dâng trước mặt, đây là lễ tiết ngày cuối năm Thái Hậu luôn tặng cho cả cung xem như lấy lộc.
Lê Nghi Dân nhìn điệu bộ của Lê Hạo thì cười thầm:
– Quả nhiên anh hùng khó qua ải mỹ nhân! Chẳng hiểu cô tiểu thư đó có gì hay mà khiến hai huynh đệ họ say mê đến vậy?
Biết mình để lộ điểm yếu trước mặt Nghi Dân, Lê Hạo tằng hắng chửa thẹn:
– Hôm nay các vị tú nữ ai nấy đều xinh đẹp động lòng người! Đã để đại ca chê cười rồi!
Lê Nghi Dân cũng hướng mắt nhìn sang những cô gái nhan sắc mỹ miều, đoạn cũng gật gù:
– Đúng thật là hôm nay các vị tú nữ rất xinh đẹp!
Mọi người trong chính điện được được ban tọa (*) để ngồi nghe viên thái giám đọc bài diễn văn dài đưa tiễn năm cũ, đón mừng năm mới như thông lệ. Thoáng một lúc đã đến phần làm thơ tặng Thái Hậu. Các vị vương gia có văn tài ai nấy đều ngâm một bài thơ ca ngợi công lao nhiếp chính (*) của Thái Hậu lúc Nhân Tông còn nhỏ tuổi, hoặc là những bài vịnh chúc thọ có nội dung không mới mẻ gì. Thái Hậu tuy nghe đến nổi nhàm chán rồi, nhưng vẫn phải mỉm cười tán thưởng và cảm ơn tất thảy. Đến lượt các cung nhân trong hậu cung, Ngọc Tú chớp ngay thời cơ để trả thù lúc nãy bị xiên xỏ. Nàng ta biết Thu Đào sau khi gặp nạn đã trở thành kẻ mù chữ, liền dậu đổ bìm leo muốn lăng nhục nàng, ả cất tiếng thưa:
– Bẩm Thái Hậu, chúng thần thiếp thoáng nghe rằng có người tương lai sẽ là tam giai Chiêu Nghi của Hoàng Thượng, xét ra thì phẩm vị ấy đúng là “đứng đầu” chúng phi tần hiện tại. Vậy, thần thiếp xin mạo muội nhờ vị Chiêu Nghi tương lai ấy làm một bài thơ để chúc tụng Thái Hậu trước vậy!
Hai chữ “đứng đầu” được Ngọc Tú cố tình nhấn giọng để trêu tức Thu Đào.
Thoáng nghe qua đề nghị của Ngọc Tú, Lê Hạo mặt xanh như tàu lá vì lo lắng, chàng hoang mang tột cùng nhìn sang chỗ Thu Đào đang đứng mà bất lực không biết phải làm gì để giúp nàng. Lê Hạo trộm nghĩ:
– Tự nhiên hôm nay nàng trêu tức Ngọc Tú làm gì chứ? Bây giờ chữ nghĩa lúc nhớ lúc không, thơ vịnh cái nỗi gì? Thu Đào ơi Thu Đào, sao nàng cứ mãi khiến ta lo lắng như vậy?
Bị đề nghị bất ngờ nên Thu Đào thoáng động tâm, nàng đưa mắt nhìn Ngọc Tú mà nghiến răng tự nhủ:
– Cái ả độc ác này, biết mình mù chữ mà còn bắt làm thơ! Đúng là cái đồ..
Chợt một ý nghĩ thoáng qua làm nét mặt Thu Đào giãn hẳn ra, thay vì lo lắng cuống quýt, nàng nhẹ nhàng bước ra khỏi hàng ngũ rồi đứng trước mặt Thái Hậu thưa:
– Vậy thần thiếp xin góp chút sức mọn, đọc một bài thơ để tặng cho Thái Hậu nhân dịp cuối năm.
Thu Hằng nghe xong lời nói đầy tự tin của chị gái thì đôi mày khẽ động, nàng kín đáo đặt lên người Thu Đào một ánh mắt dò xét, lòng dấy lên một nỗi lo mơ hồ:
– Ta trông hôm nay tỷ ấy rất lạ, giống hệt như lúc trước vậy! Phong thái đường hoàng, có chút ngông nghênh.. Lẽ nào đã hồi phục ký ức rồi sao?
Thu Đào đứng ngay ngắn trước mấy chục con người, nàng cất tiếng đọc bài thơ trong sự căng thẳng tột cùng của Lê Hạo:
“Danh hoa khuynh quốc lưỡng tương hoan,
Trường đắc quân vương đới tiếu khan.
Giải thích xuân phong vô hạn hận,
Trầm Hương đình bắc ỷ lan can.
Dịch thơ:
Sắc nước hương trơi khéo sánh đôi,
Quân vương nhìn ngắm những tươi cười.
Sầu xuân man mác tan đầu gió,
Cửa bắc đình Trầm đứng lả lơi.”
Bốn câu thơ ngắn gọn vang lên qua phần diễn đọc trong trẻo kèm hành động múa máy tay chân theo lối tấu hài của người hiện đại làm Thái Hậu bật cười. Tuy là một vị Thái Hậu từng nhiếp chính, nhưng văn tài chỉ ở mức trung bình nên bà chỉ hiểu lờ mờ rằng mình đang được ca ngợi nhan sắc nên trong lòng rất vui.
Nhìn thần sắc của Thái Hậu, Thu Đào khoái chí liếc nhìn Ngọc Tú đang tái mặt đi vì tức giận. Với vẻ mặt khiêu khích, nàng tự đắc nhủ thầm:
– Mình là học sinh chuyên văn đấy nha bạn! Không biết làm thơ thôi chứ còn thơ thuộc lòng thì cả rổ!
Lê Hạo vừa nghe qua đã biết ngay đó là bài Thanh Bình Kỳ Diệu của Lý Bạch viết để mô tả nét đẹp của Dương Quý Phi nhà Đường. Mừng vì Thu Đào ít ra cũng thuộc được một bài thơ ra trò, lại nói trúng vào sở trường văn thơ của mình nên Lê Hạo bất giác vỗ tay đôm đốp, đoạn chàng ra mặt diễn giải:
– Hay! Hay lắm! Thanh Bình Kỳ Diệu vốn là Lý Bạch viết để tả Dương Quý Phi thời nhà Đường. Vị quý phi ấy nỗi tiếng vì nhan sắc khuynh thành, thiết nghĩ Thái Hậu của Lê Triều ta cũng là một đại mỹ nhân. Vả lại, Thái Hậu còn có tài trị quốc, chứ không phải chỉ có nhan sắc như Dương Quý Phi!
Xong, chàng còn hóm hỉnh nhìn Thu Đào trêu ghẹo thêm:
– Đại tiểu thư, nàng dùng bốn câu thơ này để ca ngợi dung nhan của Thái Hậu, e là vẫn còn thiếu sót đấy!
Thu Đào nhanh trí đáp ngay:
– Thơ văn ca ngợi tài trí của Thái Hậu còn thì quá nhiều rồi, nếu thần thiếp không nhắc nhở mọi người về dung nhan tuyệt sắc của người thì mới là thiếu sót!
Thấy Lê Hạo và Thu Đào kẻ tung người hứng, Ngọc Tú ngứa mắt vô cùng bèn chen vào bắt bẻ:
– À! Thì ra đây là thơ của Lý Bạch, nhưng yêu cầu đặt ra là phải tự mình sáng tác mà!
Thái Hậu đang vui vì được tâng bốc, lúc bấy giờ là đang là lễ tất niên, bà không muốn phá hỏng bầu không khí vốn nên vui tươi này, bèn phất tay hiệu cho Ngọc Tú lui xuống, rồi nói:
– Thôi được rồi! Tự sáng tác cũng được, thơ của người khác cũng được! Bổn cung thấy rất vui rồi, không nên tranh cãi nữa!
Thu Đào cứ thế thuận lợi qua ải. Nàng thành công chọc tức Ngọc Tú, và cũng vô tình khiến lòng ganh ghét vốn có nơi Thu Hằng trỗi dậy, ngày một thôi thúc mãnh liệt!
* * *
Lễ tất niên kết thúc trong sự hậm hực của Ngọc Tú. Suốt buổi nàng ta cứ chốc chốc lại nhìn vẻ mặt đắc ý của Thu Đào mà tức muốn ứa máu, dặn lòng khi có cơ hội nhất định phải cho Thu Đào một bài học rửa hận, mai này làm phi tần rồi cũng quyết tranh cao thấp với nàng cho bằng được.
Non trưa, tất thảy mọi người lần lượt nối gót nhau ra khỏi Thọ Khang Cung. Theo kế hoạch đã định từ trước, nàng nháy mắt cho một cung nữ đến nói nhỏ vào tai Lê Hạo rằng Điện Tiền Chỉ Huy Sứ Nguyễn Đức Trung đang ở Thừa Hoa Điện xin gặp. Lê Hạo không mảy may nghi ngờ liền rảo bước trở về ngay.
Từ Thọ Khang Cung về Diên Ninh Cung, rồi ra đến cổng Nam Môn, Thu Đào biết mình sẽ phải chung đường với Lê Nghi Dân một đoạn. Lê Hạo đã bị lừa đi mất, giờ chỉ còn một điểm khó là làm sao dụ được Ngọc Tú đi theo để tiện bề khiêu khích, vì Tú Xuân Điện của Ngọc Tú nằm ngay bên cạnh Thọ Khang Cung, nếu chậm trễ để nàng ta về trước thì không còn cớ gì để thu hút sự chú ý của Nghi Dân. Suy nghĩ một lúc, Thu Đào cố tình kéo tay Kim Ngọc đi đến gần Ngọc Tú, nàng cất tiếng vừa đủ để ả ta nghe thấy:
– Hôm nay ta dỗ ngọt được Thái Hậu chắc chắn Hoàng Thượng sẽ rất vui. Mau đi theo ta, chúng ta cùng nhau đến xin Hoàng Thượng lấp cả cái ao sen để nhặt lại trâm bạc cho nàng!
Kim Ngọc nghe nhắc đến trâm bạc thì tái mặt, nàng lấm lét nhìn sang Ngọc Tú rồi hạ giọng khẽ khàng để người khác không nghe thấy:
– Ấy! Sao nàng lại nói chuyện đó ở đây, Ngọc Tú nghe được sẽ làm khó ta đấy!
– Ai dám làm khó chị em tốt của bổn tiểu thư? Ta sẽ bẩm Hoàng Thượng đày kẻ đó vào lãnh cung! – Thu Đào lại nói dõng dạc bất chấp Kim Ngọc khoa tay múa chân ra hiệu mau dừng lại.
Không để Kim Ngọc kịp phản ứng gì thêm, Thu Đào cứ thế nắm tay nàng lôi đi. Ngọc Tú nghe lời khiêu khích thì đỏ mặt tía tai vội chạy theo sau, miệng không ngừng hằn học đáp trả:
– Ngươi nói đày ai vào lãnh cung? Dám đứng lại đây nói lại lần nữa không?
Thọ Khang Cung đã dần thưa người, giữa sân chỉ còn văng vẳng tiếng chửi rủa của Ngọc Tú đang nói với theo Thu Đào và Kim Ngọc. Trong khi đó, Thu Đào vờ như không thèm nghe mà chỉ cố sức lôi Kim Ngọc đi thật nhanh để bắt kịp Lê Nghi Dân ở phía trước. Bụng nhủ thầm:
– Tên ác vương này sao mà đi nhanh quá vậy?
* * * Hết chương 45 —-
Chú thích:
1. (*) Ban tọa: Ban cho được ngồi
2. (*) Nhiếp chính: Chỉ người được giao nhiệm vụ giúp vua trị vì đất nước khi vua còn nhỏ tuổi, hoặc do vua có lý do khác tạm thời không tự mình xử lý chính sự được.