Huấn luyện viên: “…”
Huấn luyện viên: “Đông Ca, em đúng là có tài thật sự, nhưng em không thể quá kiêu ngạo như thế này.”
Đông Ca: “Em chỉ làm chuyện mà bọn họ không làm được, lấy được thành tích mà bọn họ không lấy được, như vậy cũng gọi là kiêu ngạo sao?”
Huấn luyện viên: “…Cái này gọi là kiêu ngạo đấy!”
Đông Ca: “Ồ.”
Cậu trượt vào trong sân, xoay hai vòng, quay đầu lại hỏi: “Vậy thì sao?”
Ai cũng không thể yêu cầu một người tài hoa hơn người lại biết khiêm tốn lễ độ, không phải không có người như vậy, nhưng người như vậy thuộc hàng cực phẩm.
Lâu Tư Phàm chính là cực phẩm như thế.
Giữa những sự cạnh tranh quyết liệt, Đông Ca trở nên ngày càng sắc bén, lộ ra hết tất cả mũi nhọn của mình. Chỉ khi tình cờ gặp được Lâu Tư Phàm thì cậu mới trông có vẻ như một cậu nhóc bình thường.
Khi không nhìn thấy Lâu Tư Phàm, Đông Ca luôn muốn theo đuổi anh ấy nhưng ma xui quỷ khiến lần thứ hai gặp lại Lâu Tư Phàm thì cậu lại im bặt.
Khác với lần trước cậu lén đến nhìn anh ta, Lâu Tư Phàm đã cắt tóc ngắn hơn một chút, bên cạnh vẫn là Hạ Trường Sinh.
Quan hệ của Lâu Tư Phàm và Hạ Trường Sinh rất tốt, Đông Ca cũng biết.
Khi đụng mặt nhau, Đông Ca há miệng, nhưng đầu óc mờ mịt, bao nhiêu suy nghĩ đã soạn sẵn trong đầu lại không thốt ra được một chữ nào.
Vẫn là Hạ Trường Sinh trước tiên chú ý đến ánh mắt trừng trừng của cậu: “…Ồ.”
Lâu Tư Phàm đang nói chuyện với Hạ Trường Sinh liền quay mặt lại, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng: “Là em à, Đông Ca.”
Đông Ca: “Ừm.”
Chữ “Ừm” này đã tiêu hết tất cả dũng khí và sức mạnh của cậu.
…Anh ấy còn nhớ tên mình.
Cả người của cậu cứng đờ, nhìn Lâu Tư Phàm đi về phía cậu.
“Lần trước thấy cậu thi đấu, cậu nhảy rất khá.”
…Anh ấy có nhìn mình thi đấu.
“…Lựa chọn phối nhạc cũng rất hay.”
…Anh ấy thích bản phối nhạc mình chọn.
“Tiến vào tổ thanh niên đã quen thuộc chưa? Anh và Trường Sinh ở tổ trưởng thành chờ em đấy. Em nhất định có thể tiến vào tổ.”
…Anh ấy đang chờ mình.
Cậu lấy hết tất cả khí lực, hạnh phúc mà nói, dạ.
Đợi đến khi đưa mắt nhìn Lâu Tư Phàm và Hạ Trường Sinh đi xa, cậu mới ảo não phát hiện có rất nhiều lời muốn nói vẫn chưa nói ra.
Trở lại ký túc xá, cậu trằn trọc trở mình một hồi lâu, lần đầu tiên cầu viện bạn cùng phòng, hỏi bạn ấy có số điện thoại của Lâu Tư Phàm hay không.
Bạn cùng phòng kinh ngạc: “Cậu tìm Phàm ca làm gì?”
Đông Ca đỏ mặt: “Có chuyện.”
Sau khi có được số điện thoại, cậu chép lại số lên giấy ghi chú, trèo ra ngoài tường của đội tuyển, một mạch chạy đến cửa hàng bán điện thoại gần nhất.
Tim của cậu đập nhanh như trống, thấp giọng nói với nhân viên bán hàng: “Em muốn mua một cái điện thoại di động.”
Mua xong điện thoại lại mua một cái sim, lúc này Đông Ca mới mở ra lòng bàn tay, quý trọng mà mở tờ ghi chú đã bị cậu nắm đến hơi ướt mồ hôi, nhập vào dãy số trong đó.
Mực bút bi rẻ tiền khiến lòng bàn tay của cậu bị lem bẩn đến đen sì.
Cậu sắp xếp ngôn từ, gửi tới mười mấy chữ, bao gồm cả việc tự giới thiệu mình và muốn làm bạn với Lâu Tư Phàm, cứ lo lắng thêm một từ nào đó sẽ khiến người kia phiền chán.
Có lẽ là Lâu Tư Phàm bận huấn luyện cho nên mấy tiếng sau Đông Ca mới nhận được hồi âm.
“Chào em. [khuôn mặt tươi cười]”
Đông Ca lập tức hồi âm: “Chào anh. Hy vọng không làm phiền đến anh.”
Lần này cậu không chờ quá lâu, chẳng qua hơn 20 phút sau cậu mới nhận được hồi âm của Lâu Tư Phàm: “Không có đâu.”
Đông Ca vẫn chưa nghĩ ra phải hồi âm như thế nào thì liền nhận được tin nhắn tiếp theo của Lâu Tư Phàm: “Nếu không ngại thì có thể gọi anh là Lâu ca.”
Tin nhắn thứ ba rất nhanh cũng được gửi đến: “Chỉ có người có quan hệ rất thân với anh mới có thể gọi.”
Đông Ca nâng điện thoại di động, vui vẻ đến mức nhảy nhót.
Chờ vui mừng giảm bớt, cậu mới khẽ run trả lời: “Dạ, Lâu ca.”
Thế nhưng cậu rất nhanh nhớ đến một chuyện.
…Dường như lần đầu tiên gặp Lâu Tư Phàm và Hạ Trường Sinh trong nhà vệ sinh, Hạ Trường Sinh xưa nay tính tình lạnh nhạt lại thân mật gọi anh ấy là Lâu ca.
Đông Ca suy nghĩ, không đủ.
…Chính mình vẫn chưa đủ ưu tú.
Nếu như mình đủ mạnh, mạnh đến mức có thể vượt qua Hạ Trường Sinh thì có lẽ cậu sẽ có thể giống như Hạ Trường Sinh, có tư cách đứng bên cạnh Lâu Tư Phàm.
Trong thời gian ngắn, Trì Tiểu Trì chỉ có thể chọn lọc một phần ký ức của nguyên chủ cho Đông Ca.
Cho đến lúc này, trong trí nhớ của Đông Ca, Lâu Tư Phàm là người rất xuất sắc, tôn trọng hậu bối, thái độ ôn hòa, có thiên phú vượt trội.
Liên hệ kết cục của Đông Ca với tình huống của Lâu Tư Phàm, dường như Đông Ca chỉ là tình đơn phương và sự sùng bái từ một phía, cuối cùng tình yêu không thành, do đó hiểu lầm, đi vào ngõ cụt.
Kết hợp với lời của Lâu Tư Phàm, Trì Tiểu Trì đã có bước đầu nhận xét đối với Lâu Tư Phàm.
Nhưng bởi vì tin tức không đủ nên Trì Tiểu Trì vẫn chưa thể hoàn toàn đưa ra phán đoán chuẩn xác.
Khi Lâu Tư Phàm đưa tay khoát lên vai của cậu, Trì Tiểu Trì hỏi 061: “Thầy Lục, tên Lâu Tư Phàm này như thế nào.”
061 đơn giản rõ ràng tóm tắt một cách ngắn gọn: “Không xem là con người.”
Trì Tiểu Trì nói: “Ok.”
061 phản ứng một chút, đột nhiên cảm thấy có chút ấm áp.
—-Dưới tình huống cần tình báo gấp rút như vậy, Trì Tiểu Trì hoàn toàn tin tưởng phán đoán của anh.
Chớp mắt ngay sau đó, Lâu Tư Phàm liền nhẹ giọng an ủi cậu: “Đừng sợ.”
Trì Tiểu Trì đem cây lau nhà dựa vào bên cạnh tường, khóe mắt liếc nhìn bốn người có vẻ chật vật kia, nói có chừng mực: “Tôi không sợ bọn họ. Anh nên bảo bọn họ đừng sợ thì đúng hơn.”
Dù sao Lâu Tư Phàm hiện tại cũng không phải người có kinh nghiệm xã hội, bị Trì Tiểu Trì làm nghẹn họng, nhất thời có chút lúng túng.
Hạ Trường Sinh nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về phía Trì Tiểu Trì có thêm vài phần hứng thú.
Trì Tiểu Trì gật đầu đối với Lâu Tư Phàm và Hạ Trường Sinh rồi lập tức cất bước lướt qua bọn họ, đi tới phòng thay quần áo.
Đông Ca vừa đi, mấy người khác đều ngượng ngùng, lập tức giải tán như chim tan đàn.
Lâu Tư Phàm đi về phía Hạ Trường Sinh, sờ sờ sau ót của mình, cười nói: “Cậu nhóc này thật là kiêu ngạo đến kỳ lạ.”
Sắc mặt của Hạ Trường Sinh rất khó nhìn: “Mình cảm thấy là cậu ấy rất kiên cường. Lúc nhỏ nếu mình có khí phách như vậy thì sẽ không bị khi dễ. Không ngờ rời đi đã mấy năm mà trong trường thể thao vẫn xảy ra tình huống như vậy, chuyên bắt nạt những người nổi bật, kẻ nào cũng cho rằng chính mình lợi cmn hại, nói trắng ra chỉ là một đám ngu xuẩn bắt nạt kẻ yếu.”
Lâu Tư Phàm nói: “Cậu rất quan tâm em ấy à?”
Hạ Trường Sinh liếc anh ta một cái: “Mình thấy là cậu mới quan tâm đó/”
Lâu Tư Phàm cười.
Hạ Trường Sinh: “Cậu thật sự quen biết em ấy à?”
Lâu Tư Phàm: “Thật sự đã từng gặp em ấy. Là một cậu bé rất tốt, chẳng qua rất kiệm lời.”
Hạ Trường Sinh: “Ừm.”
Lâu Tư Phàm cười cười: “Em ấy có thiên phú nhưng lại bướng bỉnh, khiến mình nghĩ đến cậu trước kia.”
Hạ Trường Sinh vung tay: “Được rồi được rồi, biết cậu tốt bụng lương thiện, vậy được chưa.”
Trên đường Trì Tiểu Trì đi về hướng phòng thay quần áo, 061 trong cơ thể cậu vẫn đang chú ý tình hình sau lưng.
Lâu Tư Phàm và Hạ Trường Sinh sóng vai rời đi, vừa cười vừa nói.
Trong mắt của 061 lít nha lít nhít dữ liệu, rà quét Lâu Tư Phàm từ trên xuống dưới một lần.
….Trên thân của người này có vết tích thêm vào số liệu.
Ánh mắt luôn ôn hòa của anh hơi chìm xuống.
…Theo như anh biết, chỉ có Chủ thần có quyền hạn này.
Chủ thần đã nhập thêm dữ liệu gì trên người Lâu Tư Phàm? Tại sao Lâu Tư Phàm lại biểu hiện các đặc điểm tương tự như Lâu Ảnh trong ký ức của Trì Tiểu Trì như vậy?
Vì sao Chủ thần luôn nhằm vào Tiểu Trì?
Chẳng lẽ bởi vì Tiểu Trì quá xuất sắc? Hay là vì nguyên nhân khác?
061 thậm chí hoài nghi nếu như không phải các loại thông tin và ký ức của anh, nguyên chủ và Trì Tiểu Trì đều có đăng ký tại tổng bộ, còn Chủ thần căn bản không có quyền hạn quấy nhiễu, thì có lẽ nó đã trực tiếp giở trò với các thông tin này.
Nhưng mà sự thực đã bày ở trước mắt, anh sẽ không nhìn lầm.
Trong lòng của 061 dâng lên cảm giác nóng nảy ấm ức và khó chịu, đặc biệt là chú ý đến các trị số biến hóa một cách rõ rệt trong thân thể của Trì Tiểu Trì sau khi nghe thấy hai tiếng ‘Lâu ca’ kia.
Chỉ trong chốc lát, anh liền quyết định chủ ý.
…Nếu chủ thần đã thích làm trái quy tắc, như vậy anh là hệ thống của Trì Tiểu Trì cũng không cần thiết tuân thủ quy củ.