“Ừm, cứ xem đi”, Bàng Đại Hải phanh áo lộ ngực và núm ti, giống như phật Di Lặc, hai mắt long lanh: “Cậu nhóc, đừng có trộm đồ đấy”.
“Đệ tử nào dám ạ”, Diệp Thành mỉm cười, nhìn về nơi sâu nhất.
Bên trong Vạn Bảo Các rất rộng, chỗ nào cũng có thể ngửi thấy mùi linh thảo và linh quả, chỉ cần đảo mắt một lượt, Diệp Thành đã có thể trông thấy vô số bảo vật bất phàm, hắn càng nhìn càng sáng mắt.
“Hoả liên hoa”.
Diệp Thành nhìn một bông liên hoa, bên trên giống như có ngọn đuốc đang cháy, khí tức thuộc tính hoả thuần tuý bốc tới, linh khí dày đặc bao quanh nó, bên trong chứa nguyên linh tinh tuý.
Diệp Thành liếm liếm miệng, hắn liếc nhìn giá cả mà không khỏi ứa nước miếng.
“Năm trăm linh thạch”, Diệp Thành gạt đi suy nghĩ, bước đi với vẻ mặt luyến tiếc. Hắn có linh thạch là thật nhưng số lượng cũng chỉ hơn một nghìn, mặc dù linh lực của Diệp Thành kinh người nhưng hắn cũng không nỡ mang đi bán.
Đi được vài bước, Diệp Thành lại bị thu hút bởi những thứ khác.
“Nhân Nguyên Thảo”.
“Bích Dương Hoa”.
“Tử Đằng Sâm”.
Từng cây linh thảo với linh khí dồi dào khiến Diệp Thành cứ thế chảy nước miếng, nếu như ăn được hết chỗ linh thảo này và luyện hoá được thì tu vi nhất định sẽ tăng lên gấp bội.
“Chỉ là cái giá này…”, Diệp Thành bất lực lắc đầu, hắn tò mò xem giá, càng xem càng thấy xót xa.
Hắn vốn dĩ tưởng rằng hơn một nghìn linh thạch đã là giàu có rồi, xem ra hắn đã nghĩ quá xa xôi. Trong Vạn Bảo Các này, chút linh thạch của hắn chẳng đáng là gì.
Diệp Thành lại đi dạo gần một canh giờ nữa. Khu vực chuyên bán linh khí bị hắn ngó lơ. Thiên Khuyết trong tay, hắn thật sự không ưng thêm món linh khí nào nữa.