Anh cúi đầu hỏi Thẩm Mạn Di: “Nhà em có từng bị cháy không?”
Thẩm Mạn Di ngửa đầu nói: “Dạ không.”
Thế thì sao lại như thế này?
Văn Thời cau mày, dây rối lại chui vào ổ khóa một lần nữa.
Ngay khi trục khóa xoay nhẹ, cả phòng sách chợt sa vào biển lửa!
Làn sóng nhiệt hé mở rồi nhào về phía người, ngọn lửa đỏ vàng xoáy một cái cũng đủ để chém rớt da họ.
Nó quay cuồng trên không trung, lúc sắp ập lên Hạ Tiều và Tạ Vấn và nuốt cả hai vào bụng, Văn Thời đứng trước rương đựng sách lại thò tay ra sau, Đằng Xà bao bọc bởi xiềng xích giương răng nanh vụt thẳng ra, lượn quanh cả phòng sách một vòng, ngọn lửa hừng hực ấy lại bị nó nuốt chửng.
“Áaaa ——”
Hạ Tiều bụm mặt la rần trời giữa đám lửa, ai ngờ vừa ngước lên đã thấy con rối của anh mình đang há mồm dạo về phía trước, đi chỗ nào nuốt chỗ nấy như một con ‘rắn tham ăn’. Nơi nó đi qua không còn sót một đốm lửa nào, chỉ cần không gặp phải trở ngại, nó cũng có thể nuốt hết cả thiên hoang địa lão.
Ngọn lửa liên tục biến mất, Tạ Vấn đi xuyên qua đống hỗn độn, bước tới sau lưng Văn Thời, khom lưng nhìn chiếc rương đó, vẻ hốt hoảng không hề hiện lên trên mặt.
Lý tiên sinh và Thẩm Mạn Di cũng không có bất cứ phản ứng gì, một kẻ cầm bút máy đang gác trên nghiên, một người chớp mắt nhìn gã như đang nhìn chuyện gì hệ trọng lắm.
Hạ Tiều nghĩ rồi che mặt lại, vì cậu thấy mất mặt quá trời quá đất.
Cậu hé ra một con mắt từ khe hở của ngón tay, nhích tới sau lưng anh mình và ông chủ Tạ, chợt nghe ổ khóa bằng đồng của rương đựng sách ‘keng” một tiếng rơi xuống đất. Rương đã bị mở ra.
Sau khi tán loạn hai lần, ngọn lửa cuối cùng cũng chạy biến. Năm ngón tay trái của Văn Thời chụm lại và thu Đằng Xà về, tay phải thì mở chiếc rương ra.
Họ cứ tưởng mình sẽ thấy thứ gì đó đặc biệt, ví dụ như ảnh chụp, vật cũ, hoặc sách ghi lại những thông tin mấu chốt. Ai ngờ trong chiếc rương này chỉ toàn là giấy, trên giấy là một rừng chữ.
Văn Thời lật đại mấy tờ, ánh mắt lướt qua những nội dung đó.
Hạ Tiều lẩm bẩm một câu ở phía sau: “Đây là gì thế? Trích dẫn của những kiệt tác thơ hả?”
“Bài tập tiên sinh đã cho.” Giọng nói của bé gái đột ngột vang lên.
“Bài tập?”
Thẩm Mạn Di gật đầu, ngồi xổm xuống kế bên rương đựng sách, nói một cách nghiêm túc: “Đây là bài tập tiên sinh đã cho để tụi em luyện viết, ngày nào cũng phải nộp hết.”
Bạn đang
Bé hÆ¡i dừng lại, sau Äó nói khẽ: âEm không thÃch luyá»n viết nên toà n ná»p thiếu.â
Chữ phÃa trên cùng nhìn rất quen mắt, không khác gì chữ trong quyá»n nháºt ký. Nét bút hÆ¡i non ná»t và má»m mại, nhưng cá»±c kỳ ngay ngắn, chắc là chữ viết cá»§a tiá»u thiếu gia nhà há» Thẩm.
VÄn Thá»i tìm ra khung báo danh cá»§a nó trên trang thứ ba, tên há» Thẩm Mạn ThÄng. Tên nghe khá là nho nhã, rất khá»p vá»i chữ viết, sá»± tương phản là m ná»i dung trong quyá»n nháºt ký cà ng khiến cho ngưá»i ta sợ run.
Sau khung báo danh là lá»i phê bằng bút Äá» cá»§a Lý tiên sinh, chá» có má»t dấu gạch chéo, tá» vẻ mình Äã xem.
VÄn Thá»i láºt tung gần ná»a chiếc rương, ná»i dung luôn như thế ââ Thẩm Mạn ThÄng luyá»n viết hai, ba trang, Lý tiên sinh phê má»t dấu gạch chéo, không có bất cứ ý kiến nà o khác, trông có vẻ chá» là bà i táºp hằng ngà y ÄÆ¡n giản nhất và cÅ©ng thưá»ng ÄÆ°á»£c ná»p nhất thôi.
ChỠnhư vầy thì có gì mà lại bỠkhóa?
VÄn Thá»i Äang buá»n bá»±c, bá»ng nghe thấy má»t tiếng vang quá»· dá» truyá»n tá»i từ bên cạnh, tá»±a như có thứ gì Äó Äâm và o da thá»t rá»i từ từ xé má».
Anh vừa quay Äầu Äã thấy Lý tiên sinh dạy há»c ná» Äang nằm nhoà i ná»a ngưá»i trên lên bà n, nắm má»t cây bút máy kiá»u cÅ©, lấy ngòi bút rạch má» cánh tay cá»§a mình.
Cảnh tượng nà y rất là kinh khủng!
âAnh là m gì Äó?â VÄn Thá»i láºp tức túm chặt dây rá»i, muá»n ngÄn gã thá»±c hiá»n Äá»ng tác Äáng sợ nà y, nhưng lại thấy Lý tiên sinh siết chặt cây bút và cháºm rãi quay Äầu nhìn mình.
Äôi mắt cá»§a vá» tiên sinh dạy há»c nà y Äã bá» thá»i mất, không thá» nhìn ra ánh mắt, cÅ©ng không thấy ÄÆ°á»£c biá»u cảm. Nhưng cÅ©ng có lẽ do nãy giá» há»c mắt cá»§a gã luôn chảy nưá»c à o ạt, nhìn sÆ¡ cứ như Äang khóc, nhưng lại rất kiên quyết.
Vết thương trên cánh tay cá»§a gã lá» ra cả da thá»t, trưá»c hết là tuôn ra má»t Äá»ng nưá»c, sau Äó má»i trà o máu má»t cách thong thả.
Lý tiên sinh nhìn chằm chằm chá» Äó, chá» máu dần tÃch lÅ©y thà nh má»t vÅ©ng nhá», má»i cầm bút máy cẩn tháºn chấm lên. Gã Äang lấy máu ra Äá» là m má»±c.
âTôiâ¦â Hạ Tiá»u cÅ©ng không thá» nói nên lá»i, kinh ngạc ná»a ngà y sau má»i không nhá»n ÄÆ°á»£c phải nói: âAnh chấm nưá»c cÅ©ng viết ÄÆ°á»£c váºy, Äừng có rạch tay chứ!â
Nhưng dưá»ng như Lý tiên sinh không nghe thấy từ ânưá»câ nà y. Gã run má»t cái, song lại cúi Äầu, dùng sức viết ra má»t chữ trên mặt giấy.
Có thá» là vì dùng quá nhiá»u sức, ngón tay cá»§a gã Äá»u Äang run rẫy, thế nên chữ viết ra cá»±c kỳ méo mó, khó mà Äá»c ÄÆ°á»£c. Nhưng bá»n VÄn Thá»i vẫn có thá» nhìn ra.
Äó là chữ âThẩmâ.
Lý tiên sinh viết xong, nhìn chòng chá»c và o chữ ấy, suýt chút nữa Äã bẻ gãy cây bút máy. Có lẽ gã không vừa lòng lắm, nhìn và i giây rá»i lại xóa nát cái từ nghiêng ngã Äó, tìm má»t chá» trá»ng khác và Äặt bút lần nữa⦠sau Äó lại viết ra má»t chữ âThẩmâ.
Hạ Tiá»u: â?â
Cáºu không hiá»u ÄÆ°á»£c ý nghÄ©a cá»§a hà nh Äá»ng nà y, liếc VÄn Thá»i má»t cái vá»i ánh mắt chứa Äầy vẻ thắc mắc, lại thấy anh mình không ngẩng Äầu, ánh mắt Äang dừng trên tá» giấy kia, không há» có ý Äá»nh thúc giục, cứ Äá» Lý tiên sinh tá»± do phát huy.
Vì thế vá» tiên sinh dạy há»c nà y viết rá»i xóa, xóa rá»i viết, Ãt lâu sau Äã viết Äầy cả tá» giấy.
Nguyên mặt giấy toà n là chữ âThẩmâ mà u Äá» máu. Má»i Äầu nhìn thì thấy ghê rợn, hÆ¡n nữa nét bút ngà y cà ng nhanh, ngà y cà ng cẩu thả, cảm xúc cÅ©ng ngà y cà ng kÃch Äá»ng.
Cuá»i cùng Hạ Tiá»u cÅ©ng nhá» tá»i Äiá»u mà VÄn Thá»i từng há»i, cáºu há»i lại Lý tiên sinh: âAnh Äang sợ ai à ?â
Nếu không nói nên lá»i thì cứ viết ra thôi. Bá»i váºy, Lý tiên sinh Äã viết má»t chữ âThẩmâ Äầy ắp cả mặt giấy.
âVáºy ra ngưá»i gã sợ là tiá»u thiếu gia tên Thẩm Mạn ThÄng kia hả?â Hạ Tiá»u ngoảnh Äầu nhìn vá» phÃa chiếc rương Äá»±ng sách ấy.
VÄn Thá»i trầm ngâm trong chá»c lát, thế mà lại lắc Äầu má»t cái.
âKhông phải hả anh?â Hạ Tiá»u chá» lên chữ nhuá»m máu trên giấy, ngạc nhiên nói: âChữ cÅ©ng ÄÆ°á»£c viết bằng máu rá»i mà .â
âThế sao lại không viết ra Äầy Äá»§?â VÄn Thá»i há»i ngược lại.
Hạ Tiá»u nghẹn há»ng.
So vá»i háºn ý sâu nặng trong từng chữ viết khóc ra máu, VÄn Thá»i cảm thấy có vẻ như Lý tiên sinh Äang giãy giụa hÆ¡n ââ có lẽ gã muá»n viết chữ khác, nhưng khi Äặt bút lại chá» có thá» viết ÄÆ°á»£c má»i chữ nà y, bá»i thế nên gã má»i viết rá»i xóa, xóa rá»i lại viết.
Khi suy nghÄ© nà y hiá»n lên trong Äầu, Tạ Vấn chợt má» miá»ng: âCáºu tá»i xem thứ nà y Äi.â
VÄn Thá»i ngẩng Äầu, chá» thấy Tạ Vấn rút ra má»t từ giấy nằm cuá»i rương, Äá» lên má»t góc cá»§a bà n Äá»c sách, ngón trá» Äáºp nhẹ lên chá» chữ ký.
Äây vẫn là bà i táºp luyá»n viết cá»§a tiá»u thiếu gia Thẩm Mạn ThÄng, nhưng lần nà y, lá»i phê cá»§a Lý tiên sinh không chá» là má»t dấu gạch chéo, mà là cả má»t Äoạn vÄn.
Äoạn vÄn Äó ÄÆ°á»£c viết bằng bút Äá» chấm Äiá»m, bá»i nÄm tháng Äã trôi qua nên nó cÅ©ng rá» sắt thà nh mà u máu cá»§a Lý tiên sinh.
Gã viết: Äừng bắt chưá»c chữ viết cá»§a A Tuấn nữa. Nó há»c viết trá» , nên có nhiá»u thiếu sót hÆ¡n tụi con. Thầy không hiá»u tụi con Äang Äùa giỡn hay là m gì, nhưng cứ như thế mãi thì thầy không thấy tụi con tiến bá» gì cả, há»c lâu rá»i mà vẫn không cải thiá»n thì thôi Äi, còn không biết lá» phép nữa.
HẾT CHÆ¯Æ NG 45 (ââ¢ Ö â¢â)