Một nữ zombie bị mũi xe hất văng lên trời, cuối cùng rơi thẳng xuống nóc xe, ngay trước mắt Kiệt. Ả zombie có sức sống bền bỉ mãnh liệt, va chạm mạnh hai lần nhưng vẫn còn dai sức, vừa thấy Kiệt lại gầm lên, tung người khỏi nóc xe, chiếc xe lại chạy với tốc độ cao, theo quán tính ả bay hẳn lên không trung, ngược chiều với hướng xe chạy, hung hăng bay thẳng về phía Kiệt.
Kiệt trợn tròn mắt, vội lật người lại, tránh né ả zombie kia. Ả bay sượt qua người Kiệt, trong tích tắc lại kịp vung tay, níu giữ chân cậu, một người một zombie cứ thế bay lơ lửng trên nóc xe.
Ả zombie dồn hết mọi sức lực, gắng gượng chồm lên toan cắn vào chân Kiệt. Kiệt ra sức đạp chân vào mặt ả, phát hiện sức nặng của hai người làm tiêu hao thể lực cậu, tay bấu chặt con dao dần trở nên yếu hẳn, cậu không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng rút khẩu súng ngắn ra, chuẩn xác bắn thẳng vào chính giữa hai mắt đối phương. Ả zombie trúng đạn liền buông tay, toàn thân bay khỏi xe, cuối cùng rơi thẳng xuống đất, xương cốt gãy vụn, lập tức tắt thở.
Kiệt chưa kịp thở một hơi, Trọng đột ngột đánh mạnh vô lăng, bánh xe trước dừng lại làm trụ, bánh sau ma sát với mặt đường liền rít thành từng tiếng chói tai. Chiếc xe quay đầu một góc 180°, rẽ thành một đường vòng cung đẹp mắt, cuộn bay vô số bụi đất, thân xe quét sạch vô số zombie, hất văng thân thể bọn chúng ra một quãng xa, áp sát vào thân chiếc xe jeepney mà tiểu đội của Bảo đang đứng, bình an vô sự mà dừng lại.
May mà Kiệt phản xạ tốt, kịp thời nắm chắc cán dao, chứng kiến một màn đỗ xe của Trọng, tim cậu đập thình thịch liên hồi, não bộ như tê dại lại, dưới quần còn có chút ươn ướt, đợi một lúc vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.
Kiệt đi theo Trọng, vốn định yểm trợ cho tiểu đội của Bảo, nhưng xem chừng bây giờ tinh thần chiến đấu của cậu đều đã bay biến đi mất.
– Mọi người mau lên xe ! – Trọng quát lớn, nhoài người khỏi cửa sổ, nã súng bắn bể đầu một zombie nằm sấp mặt dưới đất vẫn còn nhúc nhích động đậy.
Những người khác chưa hết hoàn hồn, nghe Trọng thúc giục thì bừng tỉnh, ríu rít nhau nhảy khỏi nóc xe jeepney, yểm trợ cho nhau, vừa hạ gục zombie đang chạy lại gần vừa vội vã ngồi vào trong chiếc xe SUV.
– Kiệt, có xuống không đây hay ngồi trên đó ? – Trọng ngửa đầu nhìn lên nóc xe hỏi Kiệt. – Tôi thấy xe này bảy chỗ mà hết tám người chen chúc vô ngồi rồi, không còn chỗ cho cậu đâu, thôi thì cậu chịu khó ngồi trên đó nhé ?
– Không ! – Kiệt hốt hoảng la lên. – Đợi tôi vào trong xe đã …
Chẳng đợi Kiệt kịp dứt lời, Trọng đã thu đầu vào bên trong, đạp ga lái xe với tốc độ cao quay trở lại trường tiểu học.
Lúc đó Ritthirong đã quay lại, đứng đợi trước cổng trường học, anh ta vừa bắn tỉa hạ gục zombie đuổi theo chiếc xe SUV, lại nổ súng tiêu diệt zombie từ một hướng khác chạy tới. Khoảnh khắc vừa quay người lại, chiếc xe đỗ lại trước mặt Ritthirong, đập vào mắt anh ta là cảnh Kiệt đang bám chặt lấy cán dao, toàn thân run lẩy bẩy, vẻ mặt tái mét lại đến đáng thương.
Cửa xe mở ra, người bước xuống đầu tiên là nữ quân y tên Hương, cô ta vừa đặt chân xuống đất đã nôn thốc nôn tháo, hỗn hợp nôn mửa suýt nữa phun trúng người Ritthirong, may mà anh ta tránh kịp, đoạn chạy lại đỡ lấy cô quân y sắp gục xuống kia.
Ritthirong còn đang cảnh giác cô quân y người Việt sẽ nôn lên người mình, giây tiếp theo bụng Kiệt chợt trở nên nhộn nhạo, cậu không kiềm chế nổi hệ tiêu hóa, bao nhiêu thức ăn trong dạ dày liền bị đào thải ra hết, như một cơn mưa trút thẳng xuống đầu Ritthirong, mang theo một mùi hương hồn xiêu phách lạc, đoạn xụi lơ nằm sấp mặt trên nóc xe, vô lực không thể gượng dậy nổi.
– F*ck you Kiệt ! – Ritthirong toàn thân toàn mùi nôn ọe, đến chính bản thân anh ta cũng kinh tởm đến mức không chịu nổi, chỉ có thể chửi đổng một tiếng rồi lại nôn thêm một bãi ra đất, khiến Hương lập tức tỉnh táo, cô vội chồm người tránh xa quân nhân người Thái kia.
– Mau xuống xe ! – Trọng kinh tởm nhìn đống xú uế dưới đất, lại phát hiện zombie từ các hướng đang lại gần, vội vã lay người Kiệt. – Đừng ngủ trên đó nữa ! Bọn zombie sắp đuổi tới nơi rồi !
Kiệt gắng gượng chút sức lực còn lại trong người, ổn định tinh thần mình, yếu ớt trèo xuống xe, tay chân loạng quạng suýt nữa thì trượt chân mà ngã dập mặt xuống đất.
Những người khác vì an toàn ngồi trong xe nên không chịu tình cảnh giống Kiệt, nghe Trọng nhắc nhở liền cảnh giác cầm súng, từng người ăn ý lựa chọn rồi tiêu diệt mục tiêu của mình. Âm thanh giao tranh thu hút không ít zombie tới, cả nhóm người vừa bắn vừa lui, rất nhanh đã vào được bên trong trường, Kiệt cùng Ritthirong cùng hợp lực đóng cánh cổng lại, ngăn chặn zombie bên ngoài tràn vào. Bọn zombie đứng ngoài cổng trường, tay vươn qua lớp song sắt cổng trường nhưng chẳng thể nào với tới những người chiến sĩ, cũng chẳng có cách nào vượt qua được cánh cổng.
Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, một chiến sĩ buông lỏng tinh thần, thoải mái bước vào trong khuôn viên trường, vừa đi vừa nói :
– Cuối cùng cũng tới được đây, mệt chết đi được. Anh lính kia là ai thế, hình như đâu phải người Việt đúng không ? Chỗ tay áo có may lá cờ Thái Lan kìa …
Bùm !
Đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, giây tiếp theo máu nóng cùng tứ chi của người kia văng ra bốn phương tám hướng xung quanh, thân thể vỡ nát thành vô số vụn thịt, lộp bộp rơi xuống như mưa.
– Cái gì vậy ? – Bảo kinh hoàng hỏi.
– Mọi người đừng di chuyển lung tung ! – Kiệt hô lớn, trấn tĩnh những người khác, chính bản thân cậu cũng phải kiềm chế hết mức khi thấy đồng đội mình chết bất đắc kì tử như vậy. – Xung quanh nơi này có bố trí địa lôi ! Mọi người đi sát vào người tôi, nhớ chú ý dưới chân của mình !
Những người khác lập tức ý thức được sân trường này có bố trí địa lôi, mật độ không nhiều nhưng sảy chân một cái là về gặp tổ tiên, thấy trên mặt đất có thi thể của đồng chí ban nãy cùng hai chiến sĩ nhóm Kiệt lúc trước chưa kịp xử lí, mọi người lấy đó làm gương, ríu rít bám lấy Kiệt nối đuôi nhau mà bước vào trong trường.
Tiểu đội Bảo cẩn thận theo chân Kiệt, Trọng và Ritthirong, thuận lợi tới được hành lang trường học, lúc này Khải cùng các chiến sĩ Việt Nam chạy xuống đón những người đó, ngoài ra còn có Thanh và Hoàng, cộng thêm cả mấy người Philippines nữa. Mắt thấy đồng đội của mình, các thành viên tiểu đội Bảo như sắp không chịu nổi nữa, bản thân Bảo cũng tay bắt mặt mừng, không kìm được cảm xúc mà bắt lấy tay Khải :
– May quá ! Cuối cùng cũng được gặp anh …
– Sao vậy ? – Khải hiểu tiểu đội Bảo gặp chuyện chẳng lành, quân số nhóm cậu ta ban đầu là mười ba người, vậy mà giờ đây gặp lại chỉ còn sáu người sống sót. – Mọi người đã gặp chuyện gì vậy ? Bình tĩnh, kể tôi nghe …
– Trong thành phố có bao nhiêu zombie đều dồn hết vào khu vực đường dẫn lên núi ở phía nam. – Bảo tường thuật lại mọi chuyện. – Chắc là lúc dịch bệnh bùng nổ, dân địa phương chạy trốn vào trong núi, rồi dịch bệnh cũng lan tới đó, đa phần mọi người đều biến thành zombie, số lượng lên đến cả vạn ! Bọn em chỉ sơ suất tạo ra tiếng động nhỏ đã bị cả ngàn zombie đuổi theo, cầm cự mãi mới trốn đi được, lại còn phải hi sinh sáu anh em khác mới tới được đây nữa …
Các thành viên của tiểu đội Bảo vừa phải vật lộn với tử vong chết chóc, nghe lời Bảo kể mà cứ ngỡ cảnh tượng đồng đội hi sinh tái hiện lại trước mắt, hình ảnh chân thực đến kì lạ, nhất thời không khí có chút lắng xuống, ngay cả Ritthirong và những nạn dân Philippines không hiểu tiếng Việt cũng cảm nhận được sự trầm mặc bao trùm lấy các chiến sĩ Việt Nam.
– Ở đây an toàn chứ ? – Một chiến sĩ hỏi. – Tôi thấy xung quanh nơi này nhiều zombie lắm đấy ! Ở lại đây lâu quá sẽ bị bọn chúng tập kích mất !
– Chúng tôi đã bàn xong kế hoạch đưa người dân ra khỏi thành phố, tới căn cứ lâm thời của liên quân. – Khải nói. – Trước mắt những thành viên tiểu đội Bảo hãy nghỉ ngơi dưỡng sức đi. Nhiệm vụ của chúng ta vẫn còn, nhất định phải ổn định lại sức khỏe và tinh thần mới có thể hoàn thành được.
Mọi người gật đầu, tỏ vẻ đã rõ, rồi bắt đầu tản ra. Kiệt quay người định rời đi, phát hiện Thanh đang để Hương ngả đầu lên vai mình, ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, nhưng Thanh lần này không có phản ứng gì, chỉ nhìn Kiệt rồi quay người, dìu Hương cùng Hoàng đi đầu, dẫn theo các đồng chí tiểu đội Bảo, sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho những người đó.
– Kiệt, Trọng, ở lại đây đi. – Khải chợt nói. – Có chuyện cần bàn với hai người.
Kiệt và Trọng khẽ nhìn nhau, rồi cuối cùng ở lại cùng Khải. Đợi đến khi những người khác đều đã rời đi, lúc này Kiệt mới nhướn mày nhìn Khải, hỏi thẳng vào trọng tâm :
– Sếp, có chuyện gì thế ?
– Nhìn cậu xanh xao vậy ? – Khải nhìn một lượt Kiệt. – Có chuyện gì à ?
– Ban nãy em bị say xe. – Kiệt trả lời, đoạn nhìn Trọng, ánh mắt tỏ vẻ trách móc.
– Thông cảm, do trong xe hết chỗ rồi nên mới để cậu ngồi trên nóc xe. – Trọng nhún vai tỏ vẻ vô tội. – Lần sau nhanh chân thì sẽ lấy được chỗ đẹp.
Kiệt : “…”
– Được rồi được rồi, đừng bàn ra nữa. – Khải nói. – Tôi gặp riêng hai người là để bàn kế hoạch cho lần hành động sắp tới.
Kiệt và Trọng thôi không lơ là nữa, liền chú tâm vào lời nói của Khải.
– Tôi và người đứng đầu nhóm nạn dân đã nhất trí với nhau, sẽ đưa toàn bộ những người còn sống sót tới căn cứ lâm thời của liên quân, là nơi mà chúng ta đã xuất phát. – Khải nói. – Tuy nhiên số lượng nạn dân rất đông, tầm khoảng hơn năm mươi người, rồi còn tính thêm các anh em của trung đội mình nữa. Người đông như vậy, dù có lợi dụng bóng tối để di chuyển cũng khó thoát khỏi tai mắt của zombie, mà nếu chia nhỏ ra, mỗi chiến sĩ bảo vệ hai nạn dân thì cũng bất khả thi, ngộ nhỡ lại gặp trường hợp khẩn cấp thì mọi người không thể liên lạc với nhau được, sẽ rất nguy hiểm.
“Bởi vậy, sau khi phân tích kĩ lượng, tôi và người đứng đầu nơi này đã thống nhất rằng, với lượng người đông như vậy, đi đứng kiểu gì thì cũng bị zombie phát hiện. Vậy nên bọn tôi đã quyết định sẽ tìm vài chiếc xe buýt, đưa mọi người lên xe rồi chở họ rời khỏi thành phố.”
– Đi xe buýt dễ bị zombie phát hiện lắm. – Trọng nhắc nhở.
– Đi bằng cách nào cũng sẽ bị zombie phát hiện thôi. – Khải nói. – Đi xe buýt thì mọi người được chiếc xe bảo vệ khỏi bọn zombie, với lại lúc lái xe chỉ cần tăng tốc là cắt đuôi zombie được rồi, zombie có chạy nhanh tới mấy cũng không đuổi kịp.
– Nghe có vẻ không suôn sẻ lắm. – Kiệt ngẫm nghĩ. – Nhưng mà em không có sáng kiến nào khác nên chắc sẽ thuận theo ý anh thôi.
– Kế hoạch đó là do nhóm nạn dân nghĩ ra mà tôi thấy đơn vị mình có khả năng thực hiện nhất thôi. – Khải nói. – Chứ mấy kế hoạch do mình nghĩ ra, họ không tin tưởng mình, rồi họ lại không theo mình quay về căn cứ liên quân, lúc đó tụi mình cũng tính là không hoàn thành nhiệm vụ được giao rồi.
– Mấy người đó còn có kế hoạch khác nữa à ? – Trọng ngạc nhiên hỏi.
– Ừ. – Khải nói. – Tôi có tìm hiểu được từ họ thì sau khi dịch bệnh bùng nổ, có khoảng hai đến ba người bỗng tìm được nơi họ trú ẩn, tự xưng là một nhóm khảo sát địa chất của Chính phủ Mỹ, nói là muốn thiết lập liên lạc với bọn họ. Nghe tới đây là tôi cũng lờ mờ đoán được nhóm khảo sát địa chất thực chất kia chính là bọn khủng bố mạo danh rồi.
“Mấy người khảo sát địa chất nói với nhóm nạn dân rằng một dịch bệnh còn nguy hiểm hơn COVID 19 đang lây lan với tốc độ chóng mặt ở Đông Nam Á, Chính phủ Philippines đã bất lực trong việc bảo vệ đồng bào mình, người dân chỉ có thể nỗ lực tự cứu lấy chính mình. Nhưng bây giờ Isabela đã bị lây nhiễm, sớm muộn gì dịch bệnh zombie cũng sẽ lan ra toàn đảo Basilan, nếu cứ mãi bám trụ ở đây, mọi người khó lòng sống sót, vậy nên nhóm khảo sát địa chất kia đề nghị những nạn dân gia nhập lực lượng của họ, cùng đi về phía nam của hòn đảo, ở đó có máy bay của người Mỹ đợi sẵn. Các nạn dân có thể đi máy bay tới đảo Guam, rồi từ Guam bay tới Mỹ, xin cấp quyền tị nạn ở đó. Giả sử như dịch bệnh zombie có thực sự bùng nổ, Hoa Kỳ và các quốc gia châu Mỹ được hai đại dương bao bọc che chở, lúc đó hàng không và hàng hải dân dụng toàn cầu đã sớm bị phong tỏa, dịch bệnh không thể vượt đại dương mà vươn tới, như vậy các nạn dân có thể tránh được kiếp nạn biến thành zombie.”
“Ban đầu các nạn dân không tin, nhưng lúc đó quả thật Philippines đang gánh vác hậu quả thiên tai, không thể lo liệu được tình hình ở Isabela, vậy nên lúc đó ở Isabela rơi vào tình trạng vô chính phủ, quả thật khiến người dân nghĩ rằng Chính phủ Philippines đã thất thủ, cuối cùng chỉ đành chấp nhận đề nghị tới Mỹ của nhóm người lạ mặt kia. Nhóm người lạ mặt thống nhất với các nạn dân rằng khi nào trên bầu trời khu vực bờ biển xảy ra vụ nổ, đó chính là hiệu lệnh bắt đầu di chuyển, những người sống sót cần khẩn trương đi về phía nam, như vậy mới kịp thời lên được máy bay, cũng tránh chậm trễ làm ảnh hưởng tới chuyến bay và những người khác.”
– Thực ra đó là kế hoạch bỏ trốn của nhóm khủng bố kia. – Kiệt phân tích. – Có thể bọn chúng biết được liên quân sử dụng UAV có trang bị camera hồng ngoại để tìm kiếm bọn chúng cũng như những người còn sống từ trước rồi, nhưng đối phương cũng biết liên quân chỉ tìm được những nơi có người còn sống, chứ không phân biệt được ai là nạn dân, ai là khủng bố thực sự.
– Vậy nên bọn chúng mới bắn rụng UAV của quân đội Mỹ, sau đó cùng các nhóm nạn dân khác di chuyển. – Trọng nói tiếp. – Lúc này các nhóm người sống sót đều đã rời khỏi vị trí ban đầu, liên quân thực sự mất dấu bọn chúng, tranh thủ cho kẻ thù có thêm thời gian rút lui.
– Mấy việc này đều nằm trong dự tính của bọn khủng bố cả rồi. – Kiệt nói. – Xem chừng kẻ thù làm vậy cũng là để liên quân tiến công vào thành phố, dẫn dụ chúng ta sa vào bẫy của bọn chúng.
– Hoặc có thể các nạn dân bị kẻ thù lợi dụng, trở thành những lá chắn bằng máu thịt, thu hút sự chú ý của liên quân cũng như zombie. – Trọng nói. – Như vậy đối phương mới có thể bảo toàn lực lượng mà rút lui, biết đâu lại có một máy bay ở nơi khác của hòn đảo đang thực sự chờ đợi bọn chúng.
– Bây giờ bọn khủng bố đã có đơn vị khác lo rồi, tụi mình không cần nhúng tay vào. – Khải nói. – Quay lại vấn đề chính đi, kế hoạch di tản như vậy đã ổn rồi chứ, không ai phản đối đúng không ? Nếu không có ai phản đối, như vậy hai người quay về tập hợp cấp dưới của mình đi, một tiếng nữa chúng ta sẽ đi tìm xe buýt cho mọi người.