Từ ngày bắt đầu yêu cô, anh đã muốn trói chặt đôi cánh của cô lại, nhốt cô trong lồng giam của anh.
Nhưng cô hiểu rõ nên tự nguyện đáp xuống, không chê anh cả người dơ bẩn, mềm mại ấm áp sống bên cạnh anh.
Sau khi mất mà tìm lại được, cô mở ra đôi cánh mà mình vẫn luôn thu lại, khiến vô số người vây quanh, khát vọng muốn nhốt cô lại đang không ngừng tăng vọt.
Nhưng trên sân khấu, trong đám người, Khanh Khanh của anh tốt đẹp như vậy.
Anh cam nguyện kìm nén, cũng không đành lòng làm tổn thương bất kỳ một cọng lông vũ nào của cô.
Chỉ cần Khanh Khanh vui, yêu anh, không rời khỏi anh, cái gì anh cũng có thể.
Ngôn Khanh nhẹ nhàng dựa vào vai anh: “Em hiểu, không phải anh muốn khống chế em, chỉ là anh không có cảm giác an toàn, em để anh cô độc quá lâu.”
Cô nâng tay Hoắc Vân Thâm lên, dịu dàng nắm lấy: “Hoắc tiên sinh, tuy chuyện trước kia em không nhớ rõ, nhưng sau này em sẽ tốt với anh —”
Hoắc Vân Thâm cười thầm.
Ngôn Khanh nghiêng đầu nhìn anh, đuôi lông mày đều là ý ngọt: “Anh chuẩn bị xong chưa?”
Hoắc Vân Thâm nhấc cô lên đùi mình, nhéo mặt cô, nói: “Vậy phải xem em tốt với anh thế nào.”
“Nắm bắt mọi manh mối, cố gắng tìm lại ký ức càng sớm càng tốt.”
“Hửm?”
“Ý chính là,” Cô chớp chớp mắt, đề tài đột nhiên thay đổi, “em muốn gặp Hạ Minh Cẩn.”
Lần này, Hoắc Vân Thâm tức giận nở nụ cười.
Cách vợ đối xử tốt với anh, chính là yêu cầu gặp mặt người đàn ông lòng dạ khó lường, hạ thuốc cô, theo đuổi cô, từng ôm cô, và gần gũi cô nhiều lần trong suốt ba năm qua.
Ha ha.
***
Ngôn Khanh thật sự muốn gặp Hạ Minh Cẩn.
Cô biết đằng sau ký ức bị bóp méo nhất định có ân oán sâu xa, cô luôn lo lắng trên người mình tồn tại tai hoạ ngầm, Hoắc Vân Thâm sẽ lại chịu tổn thương.
Mặc dù ký ức không dễ tìm về như vậy, cô cũng hy vọng sẽ có thêm càng nhiều manh mối về vụ tai nạn ba năm trước, rồi bảo vệ anh thật tốt.
Cha mẹ của cô ở Canada là giả, nhưng người đều đã qua đời, không thể dò hỏi.
Cha mẹ không cho cô kết bạn và ra ngoài chơi với lý do sức khoẻ không tốt. Bạn bè cô rất ít, người có thể truy cứu, tính đi tính lại cũng chỉ có Hạ Minh Cẩn.
Cuối cùng Hoắc Vân Thâm vẫn sắp xếp cuộc gặp mặt.
《Tuyệt Đỉnh Thiếu Nữ》đã đi đến hồi cuối. Giữa trưa Ngôn Khanh phải quay về chương trình để chuẩn bị cho trận đấu cuối cùng, 17 chọn 9[1], 9 cái tên được chọn sẽ chính thức lập thành một nhóm.
[1] Ban đầu là 18 chọn 9, nhưng thí sinh xếp hạng năm đã tự rút khỏi chương trình.Bởi vì lịch trình dày đặc, Hoắc Vân Thâm săn sóc mà hẹn gặp ở địa điểm trong nơi tổ chức chương trình, trong một gian phòng trống ở toà nhà cất giữ đạo cũ, ngoài an toàn, thì chủ yếu là bên trong còn có một căn phòng nhỏ giấu kín.
“Thâm Thâm, anh thật sự muốn em đi gặp anh ta một mình?” Ngôn Khanh hỏi trong điện thoại, “Không cần đến nhìn chằm chằm?”
Hoắc Vân Thâm vô cùng bình tĩnh: “Không cần, anh phải cho vợ tự do thích hợp.”
Ngôn Khanh xác nhận: “Không ngại? Không ăn giấm? Em có thể đi?”
Giờ phút này Hoắc Vân Thâm đang ngồi trong căn phòng nhỏ giấu kín ở địa điểm gặp mặt, thần sắc nhàn nhạt: “Đi đi.”
Đến đây đi.
Chồng đã thủ sẵn ở chỗ này.
Chẳng qua bởi vì vừa mới nói không thể trói chặt cô, phải cho cô không gian, anh không thể lật lọng ngay như vậy, nên lén lút trốn đi.
Đơn độc gặp?
Sao có thể.
Ngôn Khanh xin ra ngoài thừa dịp được nghỉ giữa thời gian ghi hình, người khác đều đang bận rộn, vừa vặn cô có thể tránh bị phát hiện, nên cũng không quá khẩn trương, khoác thêm một chiếc áo dài che thân rồi chạy ra ngoài.
Cô không chú ý Tô Lê đang nhắm vào cô, thấy cô rời khỏi đội ngũ, cũng lặng lẽ đi theo.
Ngôn Khanh gặp lại Hạ Minh Cẩn, giật mình vì sự suy sút của anh ta.
Một minh tinh có nhiều fan bạn gái như vậy, giờ lại ở trong trạng thái xuề xoà, mất hẳn phong thái lúc trước.
Trong căn phòng trống trải chỉ có một bộ sô pha được bày biện, Hạ Minh Cẩn nhìn Ngôn Khanh ngồi đối diện, biểu cảm rung động: “Anh cho rằng anh ta sẽ không để anh gặp em.”
Ngôn Khanh ăn ngay nói thật: “Là tôi yêu cầu, tôi muốn biết, về này ba năm, anh còn có chuyện gì chưa nói hết cho anh ấy hay không.”
Ánh sáng trong mắt Hạ Minh Cẩn yếu đi, lưu luyến nhìn cô, không vượt qua được hổ thẹn trong lòng, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Ngôn Ngôn, em tin anh không, anh không cố ý hại em, anh nghĩ rằng anh hạ thuốc là vì trị bệnh cho em, anh thật sự rất thích em.”
“Nhưng cái thích của anh, không đủ để làm anh đối mặt với tâm tư ban đầu?” Ngôn Khanh cười thật xinh đẹp, “Thuốc không tên, đối phương dùng nhược điểm uy hiếp, mỗi năm đều phải cho tôi uống, nếu tốt, còn phải mất công như thế? Thật ra đáy lòng anh vẫn luôn biết khả năng hại tôi chiếm phần lớn, nhưng không muốn thừa nhận, anh tô đẹp cho bản thân coi như hoàn toàn không biết gì cả, thậm chí còn cảm thấy anh cũng là người bị hại, đúng không?”
Sắc mặt Hạ Minh Cẩn biến đổi.
Sau cánh cửa nhỏ trong căn phòng bị che khuất bởi tấm bình phong, Hoắc Vân Thâm lẳng lặng đứng đó.
Khanh Khanh của anh là người thông thấu nhất, cái gì cũng hiểu, thật làm người ta yên tâm.
Nhưng khi cô đối mặt với cái “thích” của những người khác, anh vẫn không vui.
Sau một lúc lâu, Hạ Minh Cẩn suy sụp hạ bả vai, ngược lại hỏi: “Ngôn Ngôn, anh ta nói em là vợ anh ta, là thật à?”
Ngôn Khanh thẳng thắn gật đầu: “Thật.”
Ngoài hành lang, Tô Lê vừa mới tới, đang nheo mắt nhìn vào bên trong qua khe cửa, đột nhiên nghe được đoạn đối thoại này, khiếp sợ đến mức con ngươi co chặt.
Tô Lê vốn tưởng cô muốn gặp mặt Hoắc Vân Thâm, nên không cam lòng đuổi theo, cho dù cô nói gì, anh ta cũng không tin tiểu tiên nữ nhiều năm ngưỡng mộ trong lòng anh ta sẽ tự nguyện yêu một kẻ điên mà ai cũng biết như Hoắc Vân Thâm.
Anh ta muốn cứu cô.
Nhưng anh ta đã nhìn và nghe thấy được cái gì.
Cô không chỉ mập mờ không rõ với Hạ Minh Cẩn, cô còn kết hôn rồi!
Tô Lê cắn răng, trong lòng hoàn toàn điên đảo, anh ta giơ di dộng theo bản năng, hướng camera về phía cánh cửa.
Hạ Minh Cẩn chua xót hỏi: “Em tự nguyện kết hôn với anh ta sao?”
Ngôn Khanh bất đắc dĩ: “Đương nhiên, gả cho anh ấy tôi vui còn không kịp.”
Ánh mắt cô lơ đãng xẹt qua khe cửa, Tô Lê đứng bên ngoài hơi sửng sốt, sợ bị cô phát hiện, vội vàng lưu video, cất di động, trầm mặt rời đi.
Ngôn Khanh không có kiên nhẫn, nói với Hạ Minh Cẩn: “Tôi không ở đây để nói với anh chuyện này, nếu anh không giấu giếm chuyện gì, hoặc không muốn nói chuyện gì với tôi, vậy quên đi.”
Cô đứng lên.
Hạ Minh Cẩn vội vàng muốn kéo cô, bị cô né tránh.
Anh ta thở dài, vừa nói xin lỗi, vừa đưa cho cô một mảnh giấy gấp qua động tác giả.
Anh ta luôn mang theo một số thông tin quan trọng, nhưng không mảy may tiết lộ cho người của Hoắc Vân Thâm, nhưng Ngôn Khanh đã hỏi riêng anh ta, thì anh ta phải báo lại. Anh ta lo trong phòng này được Hoắc Vân Thâm bố trí theo dõi nghe lén, mới dùng phương thức này.
Ngôn Khanh lấy làm lạ, không xem ngay, mà quyết định về nhà xem với Thâm Thâm.
Đề phòng bên trong có bột độc gì đó, cô bị hại đủ nhiều rồi, không thể ngu ngốc tiếp được.
Cả thế giới đều rất nguy hiểm, chỉ có chồng đáng tin cậy.
Hạ Minh Cẩn biết đã nên đi rồi, anh ta hỏi câu cuối cùng: “Lời đồn về Hoắc Vân Thâm… rất phức tạp, mặt trái quá nhiều, tính tình cũng đáng sợ, anh ta có thật sự tốt với em không?”
Hoắc Vân Thâm còn đứng sau cánh cửa trong phòng, trên mặt che kín bởi lo lắng.
Ngôn Khanh gẩy gẩy mái tóc dài, hắng giọng, hít sâu một hơi, trả lời anh ta vấn đề mà ai cũng không tin.
“Phiền anh hãy nghe cho kỹ —”
“Hoắc Vân Thâm, trên trời dưới đất có một không hai, giá trị nhan sắc cao, dáng người tốt, tính cách dịu dàng, biết thương người, có bản lĩnh kiếm tiền, còn chuyên môn mê hoặc tôi. Một vị thần tiên như anh ấy, nguyện ý hạ phàm đến bên cạnh tôi, đó là do tôi khổ công tu luyện mấy đời mới có cái duyên ấy.”
Cả phòng yên tĩnh.
Hạ Minh Cẩn trợn mắt há mồm.
Ngôn Khanh vô cùng kiêu ngạo với thải hồng thí thực tế của bản thân.
Cách một cánh cửa, Hoắc Vân Thâm ngẩn người, khóe miệng căng thẳng không tự chủ mà giương lên, anh cúi đầu, cười rất ngọt.