Tả Đào không nói chuyện.
“Ha ha ha.” Tô Nguyệt Yểu nhìn thấy Tả Đào như vậy liền biết chính mình là nói đúng rồi, có chút ngoài ý muốn rất nhiều, nhưng vận cố gắng khiến mình không cười thật to: “Không phải chứ? Dì thật sự không nghĩ tới, cháu cư nhiên sẽ bị đả kích đến vậy, xem ra trận đầu quả thật là bị nhằm vào có chút thảm.”
Tả Đào lần đầu tiên không phản bác lời trêu đùa của Tô Nguyệt Yểu, cậu nghiêng đầu gối lên mu bàn tay mình, thở hắt ra một hơi thật dài, lẩm bẩm nói: “Chính là cảm thấy chính mình rất đồ ăn, không phối hợp được với mọi người, cháu thậm chí có đôi khi còn không đoán được ý đồ của đội trưởng.”
Cậu thật sự rất hâm mộ độ ăn ý của FG, có một số chi tiết không cần nhận tín hiệu đã có thể hiểu được. Nếu đặt ở trước kia, cậu không bao giờ có thể tưởng tượng rằng mọi người có thể hiểu ý nhau đến mức như vậy.
“Các cháu mới huấn luyện trong bao lâu chứ, chuyện này rất bình thường.” Tô Nguyệt Yểu vỗ vỗ lên tóc Tả Đào: “Đặc biệt là một ván cuối cùng, đánh được thành như vậy đã rất không tồi, trở về lại luyện nhiều thêm một chút.”
Nói xong, còn cố ý khơi dậy cảm xúc của Tả Đào: “Nhưng nói như vậy, dì rất hài lòng vì bây giờ cháu có thể nhận ra rằng mình rất đồ ăn.” (Đồ ăn = kém cỏi, chắc thế:)))
Tả Đào: “……”
Cậu chính là điên rồi mới đi tâm sự chuyện này với Tô Nguyệt Yểu.
“Vậy thì thế nào, dù sao cuối cùng vẫn là chúng cháu thắng, cháu liền hỏi dì, một giây cuối cùng khi cháu hiến tế dì có sợ không?” Tả Đào hơi chút đứng thẳng, một lần nữa khoe khoang.
Tô Nguyệt Yểu không tiếp lời này: “Lúc cháu thi đại học nếu cũng có sức mạnh này, có khi điểm thi còn cao được thêm hai ba mươi điểm,” Sau đó lại hỏi thêm một câu: “Hẳn là mấy ngày nữa sẽ biết điểm đúng không?”
Tả Đào: “Cũng tầm khoảng này đấy ạ.”
Tô Nguyệt Yểu trả lời: “Ừ, khi tra ra kết quả nhớ nói cho dì, vừa lúc sinh nhật 18 tuổi cũng sắp tới, đến lúc đó cùng nhau tổ chức ăn mừng một bữa.”
Tả Đào gật gật đầu, sau đó hai người lại trò chuyện những chuyện khác, thấy thời gian cũng khá muộn rồi, mới lại cùng nhau đi về sân thi đấu.
“Đúng rồi dì nhỏ, cháu còn có một việc.”
Trước khi rời đi, Tả Đào bỗng nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn Tô Nguyệt Yểu: “Dì biết, năm đó FTU tại sao lại giải tán không?”
“Hỏi cái này làm gì?” Tô Nguyệt Yểu có chút kỳ lạ: “Cháu ở Wildfire cũng khá lâu rồi mà không nghe Khương Minh nhắc tới chuyện này sao?”
Tả Đào lắc lắc đầu: “Không, chúng cháu ở căn cứ cơ bản không nhắc những chuyện này.”
Tô Nguyệt Yểu tựa hồ có chút do dự, suy nghĩ một chút mới nói: “Hiện tại nói cho cháu cũng không sao.”
Nghe đến đó, Tả Đào theo bản năng mà nín thở.
“Khi đó bên trong nội bộ các thành viên của FTU xảy ra chút mâu thuẫn, mà châm chọc thay, mâu thuẫn xảy ra chỉ vì tiền.” Tô Nguyệt Yểu nói trực tiếp: “Cháu cũng biết, FTU là chiến đội do chính tay Fire thành lập, sau lưng hoàn toàn không có tư bản, nên lúc đó mọi hoạt động của FTU bao gồm cả tiền lương của các đội viên, ban đầu đều do Fire bỏ tiền, giai đoạn đầu khá khó khăn.”
“Mãi sau khi thi đấu dành được một chút thắng lợi mới bắt đầu nổi danh, thì khốn cảnh như vậy mới dần dần tốt lên. Nhưng cho dù như thế, thiếu marketing và tư bản trợ lực, FTU so với những chiến đội khác vẫn kém hơn một đoạn.”
Nghe vậy, Tả Đào đã mơ hồ có một dự cảm: “Cho nên……”
“Cho nên Wind liền lén rao bán chiến thuật khắp nơi, sau đó từng bước từng bước thuyết phục những đội viên khác lừa gạt Fire, về sau tất cả tâm tư cũng không nằm ở huấn luyện nữa, mà muốn đem FTU chuyển đổi theo hướng thương nghiệp hóa.”
“Nhưng vòng tròn của chúng ta cũng chỉ lớn như vậy, một lần liền thôi đi, một lần lại một lần ở trong lúc thi đấu thấy đội ngũ khác dùng chính chiến thật và đội hình mà mình nghĩ ra, rất nhanh Fire liền ý thức được vấn đề.”
Trái tim cậu như bị thứ gì đó bóp chặt, cậu gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ mệt mỏi của Tống Thời Hàn mệt mỏi nằm trước máy tính bao nhiêu đêm nghiên cứu đội hình, nhưng thứ ở trên vai hắn lại là bốn con đỉa hút máu.
Anh vẫn luôn kiên trì với ước nguyện ban đầu của mình, nhưng đồng đội thân quen nhất lại vẫn luôn đứng ở phía đối lập.
Thật lâu, Tả Đào mấp máy môi dưới: “Việc này…… Liên Minh cũng mặc kệ sao?”
“Làm sao quản được? Lại không phải là thi đấu, cái loại bị tiết lộ chiến thuật như này, trước nay đều là chuyện nội bộ của chiến đội.” Tô Nguyệt Yểu nhún vai, trên mặt lộ ra một tia châm chọc: “Tóm lại dì cũng không nghĩ tới Wind còn không biết xấu hổ mà về nước.”
Nói tới đây, Tô Nguyệt Yểu cũng thở dài: “Chính là Fire cũng không dễ dàng, nỗ lực lâu như vậy, ngay gần giải đấu vô địch thế giới lại bị đồng đội phản bội.”
“Chuyện phát sinh sau đó cháu cũng biết, quy tắc của Liên Minh là, khi chiến đội giải tán, ngoại trừ tích phân của chiến đội, thì tích phân của tuyển thủ cũng bị xoá hoàn toàn, khi Khương Minh tìm được dì, hỏi có thể hay để Fire ở FG nghỉ ngơi một đoạn thời gian ngắn hay không……”
Mặt sau Tô Nguyệt Yểu lại liên tục nói một số chuyện khác, nhưng Tả Đào đã không còn tâm trạng nào để nghe nữa.
Tại một khắc này, cậu bỗng nhiên rất muốn nhìn thấy Tống Thời Hàn, sau đó ôm anh một cái.
——
Trở lại phòng nghỉ ngơi, Tống Thời Hàn đã đã trở lại, anh đang dựa vào trên sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi. Dưới ánh đèn trong phòng nghỉ, màu da anh có vẻ càng trắng hơn, từ đuôi lông mày cho đến khóe mắt đều lộ ra một tia mệt mỏi nhàn nhạt.
Tả Đào gần như ngay lập tức nghĩ đến những gì Tô Nguyệt Yểu vừa nói, đột nhiên, anh có thể hiểu nguồn gốc cảm giác cô đơn trên người Tống Thời Hàn.
Một cỗ đau lòng lan tràn ra, dừng tại chỗ vài giây, cậu nhẹ nhàng đi đến bên người Tống Thời Hàn.
Tống Thời Hàn gần như ngay lập tức mở mắt ra.
Thấy là Tả Đào, anh ngồi xuống ở một bên khác, giơ tay lên ấn trán, khàn giọng nói: “Anh Khương và hững người khác có việc phải làm, đợi lát nữa là có thể trở về căn cứ.”
Tả Đào trả lời một tiếng, lại không có ngồi xuống.
Lúc này Tống Thời Hàn mới chú ý tới sắc mặt Tả Đào không đúng lắm: “Làm sao vậy?”
Trước khi tiến vào, Tả Đào có thật nhiều lời muốn nói với Tống Thời Hàn, nhưng tới giờ phút này, lại phát hiện nói cái gì cũng không vui, đến cuối cùng, chỉ là còn nhỏ giọng nói: “Thực xin lỗi.”
“Vì sao lại xin lỗi?” Tống Thời Hàn có chút ngoài ý muốn.
Tả Đào mím môi: “Hôm nay em đánh không tốt.”
Tống Thời Hàn không nói chuyện, chỉ là trầm mặc nhìn Tả Đào.
Có chút lời nói một khi đã mở miệng liền không cách nào dừng lại, Tả Đào nhéo ngón tay, nói ra tất cả những suy nghĩ của mình: “Lúc trước khi thi đấu em quá để ý đến sát thương, bởi vì em muốn lấy MVP, muốn thể hiện thao tác của mình mà quên mất bản thân là một hỗ trợ, ở trong một đoàn đội đáng lẽ phải phát huy tác dụng của một hỗ trợ.”
“Em rõ ràng biết rõ bản thân mình khuyết thiếu độ phối hợp với mọi người nhưng vẫn theo bản năng xem nhẹ chuyện này. Em luôn nghĩ…… Chỉ cần em đủ mạnh, là có thể không cần để ý những chuyện này, nhưng là em……”
“Nhưng đúng là em không đủ mạnh.” Cảm xúc khẩn trương lại một lần nửa dâng lên trong lòng, Tả Đào không tự chủ được mà nắm chặt ngón tay: “Cho nên, thật xin lỗi.”
Bầu không khí trong phòng dường như bởi vậy đọng lại vài giây.
Không biết qua bao lâu, mười ngón tay Tống Thời Hàn giao nhau gác ở đầu gối, hỏi: “Tả Đào, em có từng nghĩ tới tại sao mình lại muốn thi đấu chưa?”
“Em……”
Tả Đào ngẩn ra một chút, không nghĩ tới Tống Thời Hàn sẽ hỏi cậu cái này.
Kỳ thật, trước khi nhảy dù vào Wildfire, Tả Đào không nghĩ gì cả, lòng tràn hoàn toàn bị niềm vui khi chơi được chơi trò chơi với Tống Thời Hàn chiếm giữ, mãi đến hôm nay, khi từ trận thi đấu này mới sinh ra một chút ý tưởng khác.
Nhưng đó không thể coi là đáp án để trả lời.
Đầu ngón tay cậu run rẩy một cái, không lập tức trả lời, mà hỏi lại: “Đội trưởng, anh thì sao?”
“Lấy quán quân.”
Tống Thời Hàn nói ngắn gọn không chút ngập ngừng, giọng nói tuy rằng bình tĩnh, nhưng thái độ lại rất rõ ràng.
Bằng cách nào đó, một số quỹ đạo đặc biệt trong sinh mệnh này bởi vậy mà từng chút xảy ra biến hoá. Tả Đào nhìn vào đôi lông mày kiên định của Thời Hàn, một trận dung động.
“Kỳ thật…… Trước kia em không có bất kỳ một phương hướng rõ ràng nào.”
Tả Đào liền đứng bên người Tống Thời Hàn, cậu cắn môi, ngón tay nắm chặt ống tay áo đồng phục: “Nhưng hiện tại em cảm thấy, em nghĩ kỹ.”
Tống Thời Hàn hơi nhướng một bên mày, ngước mắt nhìn Tả Đào.
Nghênh đón ánh mắt nhạt màu của Tống Thời Hàn, Tả Đào gằn từng chữ một: “Em cũng muốn lấy quán quân.”
Cửa sổ phòng nghỉ mở ra, gió thổi vào làm mờ đi bao nhiêu tồn tại xung quanh, nhưng không thể làm mờ đi lời nói kiên định của thiếu niên.
“Em sẽ nghiêm túc luyện tập thật chăm chỉ, sau đó……”
Nói tới đây, Tả Đào nhắm nhắm mắt lại, giọng nói bởi vì khẩn trương mà tạm dừng một cái, nhưng rất nhanh lại tiếp tục:
“Cùng anh giành lấy quán quân.”