– Mặc vào.
Chu Thời Uẩn vào nhà, đưa áo khoác của mình cho Tô Căng Bắc.
Vì cô cao hơn Lưu Đình Đình nên đồ của Lưu Đình Đình mặc vào người cô ngắn đi một đoạn, trông rất buồn cười. Tô Căng Bắc nhận lấy, thò tay ra ngoài mái hiên:
– Mưa rồi.
– Ừ, vào nhà đi, lạnh đấy.
– Ừm.
Tô Căng Bắc xoay người đi vào nhà, đúng lúc này, phía sau vọng đến tiếng gấp gáp của Trương Triều:
– Thời Uẩn! Tiểu Nguyên có ở chỗ cậu không?
Chu Thời Uẩn cau mày:
– Không, sao thế?
– Thằng nhóc này chạy đi đâu nhỉ? Anh tìm khắp nơi gần đây đều không thấy!
Lâm Thanh Duy:
– Bác sĩ Trương đừng sốt ruột, có phải nó ham chơi trốn đi không?
– Không có, anh tìm rồi.
Chu Thời Uẩn nói:
– Hôm nay nó đi học mà?
– Ừ, nhưng giờ này thì nó phải về rồi mới đúng, anh cũng tới trường xem, còn hỏi Đình Đình nữa, nhưng vẫn không tìm được Tiểu Nguyên.
Trương Triều càng nói, sắc mặt càng lo lắng.
Chu Thời Uẩn cau mày, quay đầu nói với các bác sĩ khác:
– Để vài người lo liệu xong cho các bệnh nhân còn lại, những người khác chia nhau ra quanh đây tìm.
– Được, bác sĩ Chu.
Tiểu Nguyên thường đến chỗ họ chơi, họ đều rất thích cậu nhóc này, bây giờ nghe nói cậu mất tích thì đều sẵn lòng tìm giúp.
Thấy Chu Thời Uẩn định đi, Tô Căng Bắc kéo tay anh:
– Em đi với anh.
– Trời mưa, em đợi đi, đừng ra ngoài.
– Bây giờ còn lo mưa không mưa gì chứ, đương nhiên tìm Tiểu Nguyên quan trọng.
Mày Chu Thời Uẩn luôn cau chặt:
– Anh và Trương Triều đi tìm xa xa chút, trời tối lắm em đi không tiện.
– Được rồi được rồi, em không đi xa là được, em tìm vòng vòng quanh đây, hỏi chòm xóm láng giềng xem có manh mối gì không.
– Thanh Duy!
– Sư huynh.
– Em đi với cô ấy, đừng đi xa, hỏi thăm gần gần thôi.
– Dạ, sư huynh.
Mọi người chia nhau tìm, Tô Căng Bắc và Lâm Thanh Duy đi gõ cửa từng nhà.
– Bà ơi, bà có thấy thằng cu nhà bác sĩ Trương không ạ, Tiểu Nguyên ấy? Hôm nay nó mặc áo khoác đen.
– Thím ơi, thím có biết cậu nhóc nhà bác sĩ Trương không… đúng đúng đúng, chính là Tiểu Nguyên, thím có thấy nó không?
– Ôi chú ơi, mở cửa giúp với ạ…
Trời hoàn toàn tối đen, mưa càng lúc càng to, nếu Tiểu Nguyên thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn hoặc đang gặp khó khăn ở đâu đó thì to chuyện. Hơn nữa, thời gian không tìm được càng dài thì nguy hiểm của Tiểu Nguyên sẽ càng nhiều.
– Căng Bắc, quần áo cô ướt cả rồi, cô về trước đi.
– Không sao, tiếp tục tìm.
Lâm Thanh Duy đưa cô một cây đèn pin:
– Cô sẽ bệnh đấy, thế này đi, để tôi tìm tiếp. Cô về trước, nói không chừng họ đã tìm được rồi cũng nên.
– Nhưng…
Lâm Thanh Duy không để cô nhiều lời, lấy áo mưa trên người mình khoác cho cô:
– Đường trơn, đi cẩn thận.
Lần đầu Tô Căng Bắc nảy sinh oán giận với tín hiệu nơi đây, ngay cả điện thoại cũng không gọi được, nơi quái quỷ gì không biết.
– Vậy được, tôi về trước xem thử, Tiểu Duy, nửa giờ sau cậu cũng về nhé.
– Được!
Tô Căng Bắc dọc theo đường cũ trở về, mưa quá lớn, dù cô vừa có ô vừa có áo mưa vẫn không chút tác dụng. Đúng lúc này, đối diện có mấy người mặc áo mưa đi tới, nhìn dáng dấp thì đại khái chỉ là mấy đứa trẻ mười mấy tuổi.
– Này, tụi em đợi chút!
Bọn trẻ dừng lại.
– Tụi em có quen Tiểu Nguyên không?
Tô Căng Bắc gần như rống lên, chúng mới nghe rõ.
Một đứa trẻ trong đó nói:
– Tiểu Nguyên, dạ quen chứ, bạn ấy là bạn học của em.
Mắt Tô Căng Bắc sáng lên:
– Vậy em biết em ấy ở đâu không?
– Dạ em không biết, em chỉ biết lúc tan học bạn ấy đi với Dương Dương…
– Dương Dương là ai? Nhà ở đâu?
– Dương Dương cũng là bạn học chung lớp tụi em, nhà ở ngay đằng trước.
– Ngay đằng trước?
Tô Căng Bắc vui trong bụng:
– Vậy có thể phiền tụi em dẫn chị qua đó không, người nhà đều đang tìm em ấy.
Mấy đứa trẻ nhìn nhau:
– Ơ… dạ được ạ.
Tô Căng Bắc thở phào nhẹ nhõm, may mà tìm được người rồi, thế là cô theo bọn trẻ cùng đến nhà Dương Dương.
Bọn trẻ quen đường núi nên đi nhanh hơn cô nhiều, cô phải dùng hết sức bình sinh mới có thể theo kịp bước chân của chúng.
– Này em ơi, “ngay đằng trước” của em cũng quá xa rồi đấy!
Bọn trẻ xứ núi nhìn nhau, ngày nào chúng cũng phải đi rất nhiều, trèo đèo lội suối mới có thể đến trường nên không hề cảm thấy xa.
Nhưng Tô Căng Bắc không biết rõ, tưởng rằng chúng nói “ngay đằng trước” là thật sự ở ngay đằng trước!
Sau khi đi nửa tiếng, cô thật sự hối hận.
– Chị ơi, chị vẫn đi được chứ?
– Cái này…
Tô Căng Bắc thở hồng hộc:
– Chị đương nhiên không… Áaaa!
Trong núi đường trơn, Tô Căng Bắc bị vấp đá, cả người chúi nhủi vào trong bùn…
_________
Lâm Thanh Duy hỏi suốt cả đường cũng không hỏi ra tin tức gì, đành chán nản quay về. Về đến nhà của đội y tế thì thấy các đồng nghiệp đều vây ở cửa.
Lâm Thanh Duy vội vã chạy tới:
– Sao rồi sao rồi, tìm được chưa?
Một đồng nghiệp nói:
– Tìm được rồi, đang ở bên trong bị bác sĩ Trương răn dạy.
– A, tìm được ở đâu thế?
– Nó theo một bạn học ra ngoài chơi, kết quả là trời mưa nên bị mắc kẹt trong một sơn động nhỏ, sơn động đó là chỗ nghỉ của các thôn dân khi lên núi đốn củi hoặc săn thú, chúng tôi tìm rất lâu mới tìm được, may mà hai đứa trẻ đều không sao.
– Vậy thì tốt vậy thì tốt.
Tìm được Tiểu Nguyên về rồi, Chu Thời Uẩn cởi áo mưa ướt nhẹp ra, thấy Lâm Thanh Duy thì đưa mắt nhìn sau lưng cậu một vòng nhưng không hề thấy bóng dáng Tô Căng Bắc.
– Thanh Duy!
– Dạ sư huynh!
– Tô Căng Bắc đâu?
– Hả?
Lâm Thanh Duy sững sờ:
– Cô ấy đã về lâu rồi mà?
Y tá vẫn luôn ở nhà nói:
– Về lâu rồi? Đâu có, tôi đâu thấy cô ấy về.
Tim Chu Thời Uẩn nhảy lên:
– Có chuyện gì?
Lâm Thanh Duy sợ hãi, giọng nói cũng lắp bắp:
– Trước, trước đó em với Căng Bắc cùng nhau tìm, sau đó người cô ấy ướt nhẹp hết, em, em sợ cô ấy bệnh nên bảo cô ấy về trước, sau đó, sau đó em tiếp tục tìm…
Chu Thời Uẩn trách mắng:
– Trời tối thế này sao em để cô ấy đi một mình chứ!!!
Người ở chỗ này đều ngơ ngẩn, ngay cả Tiểu Nguyên mới bị mắng khóc cũng không dám thút thít, mọi người trợn mắt há mồm nhìn Chu Thời Uẩn. Chu Thời Uẩn bình thường lạnh lùng không dễ gần nhưng chưa từng trách mắng ai, càng chưa bao giờ nói chuyện giận dữ như vậy. Bây giờ sắc mặt anh khó coi đến cực điểm, không người nào dám mở miệng nói chuyện.
Chu Thời Uẩn sa sầm mặt bước về trước:
– Ban nãy tách ra ở đâu?
Lâm Thanh Duy đã hồn vía lên mây:
– Ở, ở… em dẫn anh đi!
Chu Thời Uẩn gật đầu, bước qua mọi người chạy ra ngoài, Lâm Thanh Duy vội vàng đuổi theo.
Người phía sau thấy hai người họ chạy vào trong mưa mới phản ứng lại:
– Bác sĩ Chu, áo mưa!