“A? Cậu thật lợi hại, nếu là tôi bị cự tuyệt, sẽ không tiếp tục theo đuổi nữa đâu.”
“Cậu cứ ngồi ở đây đi, tôi đi qua chào hỏi một cái.”
“Triệu Kỳ còn ở đó, cậu ta cùng anh trai đến đây, anh trai của cậu ta cùng Diệp thiếu là bạn tốt, phỏng chừng sẽ cho cậu ta một chút mặt mũi đó, cẩn thận.”
“Không có việc gì, cậu ta có ở đó cũng không liên quan.”
Trước khi đứng dậy, tầm mắt Tiêu Chiến nhoáng lên, nhìn trên mặt bàn có liền cầm một ly.
“Tôi lấy một ly nha.”
” Tôi tùy tiện gọi ra thôi, chưa có uống qua, không biết rõ loại gì nữa.”
Tiêu Chiến cầm ly thuỷ tinh chứa sắc vàng nhàn nhạt, đứng dậy hướng về phía Vương Nhất Bác đi tới.
Sô pha Vương Nhất Bác đang ngồi có hình chữ U, bên trái ngồi bốn Alpha trẻ tuổi Tiêu Chiến không quen biết, ở giữa là Tô Duệ và Vương Nhất Bác, phía bên phải là Triệu Kỳ cùng Triệu Thanh.
Vốn dĩ Vương Nhất Bác ngồi ở phía bên phải, vì trốn Triệu Kỳ nên đã chuyển đến ngồi ở giữa.
Tiêu Chiến tiếp cận chính diện, Tô Duệ cùng Vương Nhất Bác ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cậu.
Thần sắc Vương Nhất Bác khẽ nhúc nhích, tầm mắt thoảng qua trên tay ly rượu trên tay Tiêu Chiến, mày nhíu nhíu.
Tiêu Chiến nhướng mày, giơ ly rượu lên hướng Vương Nhất Bác, tiếp tục đi tới gần hơn.
Triệu Kỳ cũng chú ý đến sự xuất hiện của Tiêu Chiến, sắc mặt thoáng chốc trở nên rất khó coi.
Mà Tiêu Chiến lại không để ý đến Triệu Kỳ, đi thẳng đến Vương Nhất Bác, định giả vờ tự nhiên hỏi một câu: Có thể uống cùng anh một ly không?
Nhưng mà kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, khi Tiêu Chiến đi qua Triệu Kỳ, cậu ta đột nhiên duỗi chân làm cậu bị vấp, thẳng tắp ngã tới phía trước.
“Xoảng……” Thanh âm của ly rượu rơi xuống đất phá vỡ bầu không khí yên tĩnh vì sự xuất hiện của cậu.
Bốn người Diệp thiếu còn có Tô Duệ tất cả đều ngây dại, ngơ ngẩn mà nhìn vẻ mặt bị tạt rượu của Vương Nhất Bác.
Triệu Kỳ đắc ý mà nhướng mày, nghĩ đến phản ứng trước đó của Vương Nhất Bác khi cậu ta té ngã, mừng rỡ chờ xem kết cục chật vật của Tiêu Chiến.
Triệu Thanh hung hăng trừng Triệu Kỳ một cái, đứng lên muốn xin lỗi, lại bị một màn kế tiếp làm sững sờ tại chỗ.
Vương Nhất Bác bị tạt rượu vào mặt, đôi mắt chịu kích thích theo bản năng nhắm lại, nhưng động tác đứng dậy lại không ngừng, vững vàng đỡ lấy Tiêu Chiến.
Sau khi Tiêu Chiến đứng vững, một bên dặm dặm chân phải xem mình có bị thương hay không, một bên ngẩng đầu, nhìn trên mặt Vương Nhất Bác toàn là rượu, mày nhíu nhíu.
Tay của cậu chống ở bả vai của Vương Nhất Bác khẽ dùng sức, hắn theo lực đạo của cậu mà ngồi xuống sô pha, cậu tay ôm bả vai Vương Nhất Bác, chân quỳ một gối trên sô pha.
Tô Duệ đưa khăn giấy sang, Tiêu Chiến tiếp nhận, nghiêng đầu lạnh lùng nhìn Triệu Kỳ.
Mặc kệ biểu tình của Triệu Kỳ biến hoá như thế nào, Tiêu Chiến không quan tâm. Cậu quay đầu, nhìn ngũ quan của Vương Nhất Bác, không dùng khăn giấy, trực tiếp cúi xuống trán.
Cái lưỡi nhỏ hồng hồng lộ ra khỏi hai phiếm môi, khẽ liếm một cái.
Thân thể Vương Nhất Bác đột nhiên run lên, đôi tay không chịu khống chế mà nắm chặt eo của Tiêu Chiến.
Dưới luồng xúc cảm làm động tác của hắn hơi chậm, suy nghĩ ở trong đầu đánh loạn, bản năng muốn ôm chặt lấy, lý trí lại muốn đẩy xa ra.
Nhưng không đợi hắn hành động, Tiêu Chiến đã thẳng người lại như cũ, thấp giọng nói: ” Đừng nhúc nhích, rượu này hương vị không giống anh, không thích uống.”
Trái tim Vương Nhất Bác thoáng chốc nhảy bum ba la bum, xúc cảm mềm mại từ trán truyền đến, tưởng tượng đến là cảm thụ mà thiếu niên mang lại cho mình, hắn liền hoàn toàn không nghĩ sẽ chống cự.
Thậm chí bởi vì đang ở trong kỳ mẫn cảm, nội tâm của hắn còn cảm thấy vô cùng vui sướng.
Mọi người ở bên cạnh đều trợn mắt há mồm, ở gần đó Lâm Mông cũng không trốn, ghé vào sô pha nhìn một màn này đến ngốc, vì vậy bị tầm mắt Tô Duệ đảo qua, nhìn thấy.
Từ cái trán đi xuống, Tiêu Chiến chuyển qua đôi mắt của Vương Nhất Bác, mí mắt cực kỳ mẫn cảm.
Bỗng nhiên Vương Nhất Bác lấy lại tinh thần, quay đầu đi, vì thế môi Tiêu Chiến như lông vũ đáp xuống đuôi mắt của hắn một cái.
Hô hấp của Vương Nhất Bác khẽ dừng, thu hồi tay đang đặt trên eo Tiêu Chiến lại, thanh âm hơi khàn: “Khăn giấy.”
Nhàn nhạt, mùi rượu vang đỏ từ trên người hắn phát ra, Tiêu Chiến phát giác bả vai hắn căng chặt đến phát run, mày nhíu nhíu, có điểm ảo não.
Kỳ mẫn cảm khiến Vương Nhất Bác quá nhạy cảm, hiện tại rõ ràng là đang mạnh mẽ nhẫn nại.
Cậu chỉ là muốn nhân cơ hội lấy hành động biểu đạt cảm tình, thuận tiện làm Triệu Kỳ biết khó mà lui, cũng không hy vọng sẽ làm hắn khó chịu.
Vì vậy cậu thuận theo lời Vương Nhất Bác nói, đem khăn giấy đặt vào tay của hắn.
Vương Nhất Bác nhanh chóng lau khô mặt.
Lưu luyến rời tay khỏi bả vai của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến lui về sau. Lúc cậu chuẩn bị đem chân thả xuống đất thì bị hắn giữ lại.
“Mảnh vỡ, có thể sẽ làm chân bị thương.”
Diệp thiếu lấy lại tinh thần: “Ta lập tức kêu phục vụ.”
Nói xong gã ấn chuông, chỉ chốc lát sau liền có người lại đây quét tước.
Ngón tay Triệu Kỳ gắt gao nắm lại, mắt nhìn chằm chằm phía sau lưng của Tiêu Chiến.
Tại sao lại như vậy?
Vương Nhất Bác sao có thể đối xử với Tiêu Chiến tốt như vậy?
Sao có thể thích Tiêu Chiến được?
Đời trước Vương Nhất Bác tình cảm đạm mạc, chưa bao giờ thích bất luận kẻ nào, hiện tại sao lại thích cái người hẳn là đã chết này?
Sắc mặt Triệu Kỳ vô cùng khó coi, đột nhiên nghĩ đến Tô gia mua đứt cầu dịch trị liệu cho Tô lão gia tử.
Đời trước Tô lão gia tử sau khi nghỉ hè không lâu đã chịu không được chứng bài xích tin tức tố mà lâm vào điên cuồng dẫn đến chết.
Lúc này Tô gia rung chuyển dữ dội.
Vốn dĩ còn nghĩ mau chóng cùng Vương Nhất Bác kết hôn, thừa dịp thời gian này đả kích Tô gia.
Vậy mà hết thảy đều đã thay đổi!
Mà những biến động này chính là bởi vì Tiêu Chiến.
Triệu Kỳ càng nghĩ càng hoảng loạn, đời trước Vương phu nhân cũng không có khỏi hẳn, hiện tại Vương phu nhân đã bình phục không sai biệt lắm.
Vương Nhất Bác đã thích Tiêu Chiến rồi, cậu ta còn có thể thuận lợi gả đến Vương gia không?
Hết chap 45.