Trong lòng Ninh Thư nhất thời cảm thấy không ổn, lúc trước đã làm gì gì đó với Tiết Man Man rồi, lẽ nào buổi tối vẫn muốn cùng cô, Ninh Thư liếc nhìn phía dưới của Trương Gia Sâm, hắn chịu nổi sao?
Trương Gia Sâm bắt gặp ánh mắt của Ninh Thư đang nhìn mình, nhíu nhíu chân mày anh tuấn, ánh mắt tà mị, hiển nhiên là cảm thấy Ninh Thư rất muốn rồi.
Sau khi tắm xong, Trương Gia Sâm nằm lên giường, ôm Ninh Thư, nói: “Diệu Diệu, chúng ta sinh con nhé.”
Ninh Thư cười, gật đầu: “Được thôi.”
Trên mặt Trương Gia Sâm nở nụ cười, Ninh Thư còn nói thêm: “Nhưng bây giờ em sinh con, thì công việc phải làm sao, hơn nữa cha mẹ anh cũng không đồng ý để đứa bé họ Miêu, đến lúc đó người hai nhà nhất định sẽ cãi vã, Gia Sâm, kỳ thực em rất sợ mẹ anh, em không muốn bởi vì đứa bé, mà em với mẹ anh lại xảy ra mâu thuẫn.”
Trương Gia Sâm nghe thấy Ninh Thư nói như thế, vô cùng ngạc nhiên, hỏi: “Những lời này là ai nói với em?” Với đầu óc của Miêu Diệu Diệu căn bản sẽ không nghĩ tới những điều này, Trương Gia Sâm buồn bực vò đầu bứt tóc.
Làm cho Miêu Diệu Diệu mang thai là cách tốt nhất để giải quyết cục diện tiến thoái lưỡng nan hiện nay, Miêu Diệu Diệu mang thai đương nhiên sẽ không đến công ty làm nữa.
Nhưng bây giờ lời nói có lý có cớ này của Miêu Diệu Diệu khiến Trương Gia Sâm không còn cách nào để phản bác, Miêu Diệu Diệu là vì muốn gia đình yên ổn, nhưng trong lòng Trương Gia Sâm lại cảm thấy buồn bực.
Điều khiến Trương Gia Sâm giận nhất đó là Miêu Diệu Diệu của hiện tại không nghe lời hắn.
Ánh mắt sắc bén của Trương Gia Sâm từ từ đảo qua gương mặt của Ninh Thư, mang theo sự dò xét, khóe miệng lại nở nụ cười: “Mặc kệ đứa bé này họ Miêu hay là họ Trương, nó vẫn là con của chúng ta.”
Ninh Thư cũng nở nụ cười: “Anh nói rất đúng.” Sau đó ngáp một cái liền đắp chăn lên người đi ngủ.
Tay Trương Gia Sâm đặt trên cánh tay của Ninh Thư, mang theo sự dịu dàng, hỏi Ninh Thư: “Diệu Diệu, tại sao cha lại nghĩ đến việc kiểm tra sổ sách, có phải sổ sách có chỗ nào không đúng không?”
Trong lòng Ninh Thư rất tỉnh táo, nhưng khuôn mặt lại nhìn có vẻ như rất buồn ngủ, dùng giọng mũi nồng nặc nói: “Bởi vì cha thấy lợi nhuận của công ty bị thiếu, nên muốn kiểm tra xem sao, nghi ngờ có người đút túi riêng.”
Trương Gia Sâm híp mắt một cái, lạnh nhạt nói: “Trong bối cảnh lớn như vậy, dưới sự ảnh hưởng của khủng hoảng tài chính, có lợi nhuận là tốt rồi, rất nhiều công ty còn bị vỡ nợ cơ.”
“Vậy cha tra ra được điều gì không?” Trương Gia Sâm dụ dỗ Ninh Thư: “Nếu có người thực sự đút túi riêng, thì nhất định không thể để những con sâu mọt như vậy ở lại công ty.”
Ninh Thư ngáp một cái, nói: “Chắc là đã tra ra được điều gì đó, nên gần đây cha rất hay tức giận.”
Tay Trương Gia Sâm đặt trên cánh tay Ninh Thư bắt đầu run rẩy, sau đó nhẹ nhàng nói: “Mệt thì ngủ đi.”
Ninh Thư ổn định lại hô hấp của mình, nhìn có vẻ như đang ngủ, không lâu sau cảm thấy Trương Gia Sâm ở bên cạnh đã rời giường, Ninh Thư mới mở mắt nhìn Trương Gia Sâm đang hút thuốc ở ngoài ban công.
Đứng trên ban công, cái bóng đen xì giống như quỷ quái.
Trương Gia Sâm đứng ngoài ban công rất lâu, trong tay kẹp một điếu thuốc lá đang cháy, sau đó đi xuống tầng, Ninh Thư đi chân trần theo xuống tầng, đứng ở cầu thang nghe thấy giọng nói của Trương Gia Sâm với một người phụ nữ truyền ra từ phòng bếp.
Ninh Thư nghe giọng nói của người phụ nữ này, hình như là người hầu của Miêu gia, đã làm ở Miêu gia rất nhiều năm.
Giọng nói của Trương Gia Sâm và người hầu rất nhỏ, Ninh Thư không nghe rõ, trực tiếp đi tới cửa phòng bếp, hỏi: “Hai người đang làm gì vậy?”
Trương Gia Sâm nhìn thấy Ninh Thư, vẻ mặt thản nhiên, giơ cái cốc trong tay lên, nói: “Anh muốn uống nước, nhưng không tìm thấy cốc, nên bảo chị Bình lấy cốc cho anh, sao em lại xuống đây?”
Ánh mắt Ninh Thư quét qua gương mặt của chị Bình, chị Bình nói: “Tôi đi tiểu đêm, nhìn thấy cậu ấy đang tìm đồ trong phòng bếp, nên vào lấy cốc nước cho cậu ấy.”
Tôi không hỏi bà, bà giải thích cái gì, Ninh Thư ồ một tiếng, hiển nhiên là tin tưởng cái lí do thoái thác này.
Trương Gia Sâm uống một hớp nước, hỏi Ninh Thư: “Không ngủ đi, sao lại xuống đây, dép cũng không mang, trời lạnh như thế này không sợ bị cóng sao.”
“Em tỉnh lại thấy anh không ở trên giường, nhà vệ sinh cũng không có, em tưởng rằng anh đã về rồi.” Ninh Thư dụi dụi con mắt, có vẻ rất mệt mỏi.
Trương Gia Sâm uống hết nước trong cốc, để cốc xuống sau đó trực tiếp bế ngang Ninh Thư lên, dịu dàng cười với Ninh Thư: “Để anh bế em lên phòng, như vậy em sẽ không bị lạnh chân.”
Trên mặt Ninh Thư lộ ra nụ cười, không nói gì để Trương Gia Sâm ôm lên tầng, quay đầu nhìn thấy bước chân vội vã của chị Bình đi về phòng của mình.
Ninh Thư híp mắt, thu mắt lại, liền nhìn thấy phần phía dưới xương quai xanh của Trương Gia Sâm có một dấu đỏ, mặc áo sơ mi đeo caravat tất nhiên là không nhìn thấy, nhưng mặc đồ ngủ sẽ lộ ra chỗ này.
Ninh Thư: Ha ha ha…