Rất hiển nhiên, anh ta hồi nãy thật sự đã xem náo nhiệt đến hí hửng rồi, chuyện này đương nhiên phải để anh ta xử lý là thích hợp nhất.
“Tra, nhất định phải tra ra rõ ràng.” Thư ký Lưu chỉnh sửa lại thái độ, chắc như đinh đóng cột mà nói một câu.
Chuyện có liên quan đến phu nhân Tổng giám đốc, có thể không tra rõ ràng sao?
Tổ trưởng tôn nhìn bộ dạng của thư ký Lưu, đôi con ngươi khẽ lập loè, sao bà ta lại cảm thấy thái độ của thư ký Lưu lúc này quá tích cực rồi nhỉ.
Thực ra tra chuyện này vốn không khó, thậm chí có thể nói là không cần tra.
“Cô nói, cô đưa văn kiện cho Tô Khiết, đúng không?” Thư ký Lưu nhìn Tôn Vân Vân, trong mắt mang theo vài phân sắc bén.
”Phải, phải” Tạ Vân Vân chột dạ, lúc này rõ ràng có chút căng thẳng, nhưng vẫn cắn răng gật đầu.
Dù sao lời vừa rồi đã nói ra rồi, đã không thể thu hồi lại được nữa.
“Cô đến công ty bao lâu rồi?” Thư ký Lưu lại đột nhiên hỏi một câu, nghe thấy câu hỏi này thì hơi giật mình.
“Hơn một năm rồi.” Tạ Vân Vân khá sửng sốt, nhưng vẫn thành thật trả lời.
“Hơn một năm rồi? Vậy đối với chế độ của công ty chắc đều rõ cả?” Thư ký Lưu tiếp tục truy hỏi.
“Ừm, đều biết rõ” Lần này, Tạ Vân Vân liên tục gật đầu.
“Vậy thì quy định nào của công ty viết người mới đi làm ngày đầu tiên có thể tiếp xúc với tài liệu quan trọng của công ty?” Lời nói của Thư ký Lưu đột nhiên dừng lại, khóe miêng nhiều hơn nụ cười lạnh:”Công ty quy định nhân viên vào công ty hai năm trở nên mới có thể tiếp xúc với văn kiện quan trọng của công ty, e rằng cô cũng không có tư cách này.”
Tạ Vân Vân ngây người, khi hiểu ý tứ của thư ký Lưu này thì hối hận đã muộn rồi.
Tổ trưởng Tạ nghe thấy lời này của thư ký Lưu, sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch cả mảng.
Tạ Vân Vân là cháu gái của bà ta, ban đầu bà ta tốn rất nhiều sức lực mới kéo Tạ Vân Vân vào được Nguyễn Thị, bình thường tự nhiên chuyện gì cũng thiên vị Tạ Vân Vân.
Vốn dĩ cũng không phải chuyện to tát gì, nhưng bà ta thế nào cũng không ngờ sẽ xảy ra rắc rối như thế này.