“Ngông cuồng”.
Hồng Nhi lão giả tức giận trừng lớn, lão ta ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên vào trong lòng bàn tay rồi hướng thẳng về phía lồng ngực cô mà đánh.
“Chịu chết đi?”
Ngay khi công kích sắp sửa tới gần, ánh mắt Lâm Tuyết Nhi lúc này mới có chút thay đổi. Trong mắt cô lúc này hiện lên vẻ âm trầm và bộc phát sát ý của bản thân bao trùm khắp cả một vùng rộng lớn khiến bầu không khí ở xung quanh đây bỗng trở nên lạnh lẽo, đáng sợ vô cùng.
Chỉ thấy cô hơi quay người, đầu ngón tay từ từ nắm chặt chuôi kiếm rồi thân ảnh cô đột nhiên lóe lên một cái rồi hóa thành một vệt quang mang bay lướt qua người lão giả và cùng với đó là một đạo kiếm ngân vang lên khiến ai ai nghe thấy cũng phải rùng mình.
Thân ảnh đột nhiên đứng sững lại, Hồng Nhi lão giả từ từ quay đầu và để lộ ra vẻ sợ hãi ở trên gương mặt. Trong mắt lão, đạo quang mang vừa rồi bay lướt qua khiến lão không thể phản ứng kịp và khi thanh âm kiếm ngân đó vang lên thì mới nhận thức được.
Bỗng, một cảm giác đau nhức ở trên cổ truyền đến và một cảm giác ẩm ướt đang dần tuôn trào ra ngoài. Hồng Nhi lão giả đưa tay lên chạm nhẹ vào thì thấy máu tươi dính ở trên đầu ngón tay.
Ngay lập tức, cơ thể lão đột nhiên run lên một cái rồi từ từ ngã gục xuống và quả đầu thì nằm lăn lóc trên nền đất mấy vòng. Cho đến lúc chết, lão ta vẫn không giấu được sự kinh hãi, sợ hãi đến tột độ.
Nhìn thấy một màn này, đám người kia không giấu được sự sợ hãi ở trên gương mặt. Bọn họ thậm chí còn không biết chuyện gì vừa mới xảy ra và thậm chí còn không thấy Lâm Tuyết Nhi ra tay từ lúc nào?
Bọn họ chỉ cảm nhận được hai cổ khí tức đang bộc phát và bỗng có một tiếng kiếm ngân vang lên rồi Hồng Nhi lão giả hóa thành một bộ thi thể ngã gục xuống đất.
Quá kinh hãi, đám người kia trố mắt nhìn chằm chằm Lâm Tuyết Nhi mà không thể nói hay có bất kỳ phản ứng nào cả?
Chỉ đơn giản là một kiếm vừa rồi của Lâm Tuyết Nhi là quá mạnh và nhanh đến mức mà không có một ai nhìn thấy!
Không chỉ có đám người kia mà ngay cả Thanh Lương các chủ cũng không giấu được sự ngỡ ngàng đến khó tin trên gương mặt. Hắn mặc dù biết Lâm Tuyết Nhi chính là thiên kiêu nhưng lại không ngờ thực lực của cô lại mạnh đến mức như thế này.
Ban đầu, hắn biết thực lực của cô rất mạnh nhưng mạnh đến mức có thể giết một cường giả Tinh Cực cảnh tầng hai dễ dàng đến như vậy? Kể cả Hồng Nhi lão giả có bị trọng thương và chân nguyên bị hao hụt cũng không đến mức bị giết chết chỉ trong một chiêu như thế được?
Bất chợt, Thanh Lương các chủ dương mắt nhìn Lâm Tuyết Nhi rồi cười khổ một tiếng. Trong mắt hắn thì cô lúc này đã trở thành một người có sức mạnh vượt xa cả những gì mà hắn tưởng tượng. Thậm chí có một ý nghĩ vừa hiện lên ở trong đầu hắn.
‘Cảm giác áp bức đến đáng sợ này? Chỉ sợ thực lực của Lâm Tuyết Nhi hiện tại còn mạnh hơn cả tên tiểu tử đó?’
Cảm nhận thấy bầu không khí ở xung quanh dần thay đổi, Lâm Tuyết Nhi liếc mắt nhìn Thanh Lương các chủ và nói.
“Thanh Lương các chủ? Ngươi còn đứng đó đến bao giờ? Nhanh đưa La gia chủ rời khỏi đây trước, ngươi ở lại đây chỉ trở thành gánh nặng và khiến ta bị phân tâm?”
“Ta sẽ gặp lại hai người ở trong Động Không Đáy?”
Lời nói vừa dứt, Lâm Tuyết Nhi lao thẳng về phía Thượng Thương lão giả trong lúc lão ta vẫn còn đang thất thần và không thể tin được.
Nhìn thấy hai người đang giao phong kịch liệt, Thanh Lương các chủ cúi đầu và sắc mặt dần trở nên trầm xuống. Nghe những lời này khiến hắn cảm thấy không được thoải mái nhưng Lâm Tuyết Nhi nói không sai.
Bản thân hắn và La Thiên hiện tại chỉ là gánh nặng và khiến cô bị phân tâm mà thôi!
Tuy không cam lòng nhưng hắn cũng không còn cách nào khác ngoài việc phải gật đầu.
“Ta biết rồi? Nơi này giao lại cho ngươi?”
Thanh Lương các chủ đột phá vòng vây lao thẳng về phía La Thiên rồi đi thẳng về phía lối vào Động Không Đáy.
Đợi Thanh Lương các chủ đưa La Thiên rời đi thì đám người kia mới có phản ứng, một vị lão giả khác chỉ tay về phía hai người rồi quát lớn.
“Không được để hai tên đó thoát, nhanh đuổi theo?”
Lâm Tuyết Nhi cảm nhận được những cổ khí tức ở ngoài xa đang dao dột thì vung mạnh chân đá bay Thượng Thương lão giả ra xa rồi quay người. Chỉ thấy lưỡi kiếm trong tay cô đột nhiên ánh lên một cái rồi bắn ra một đạo quang mang sáng chói lao thẳng về phía đám người và cùng với đó là một thanh âm âm trầm, lạnh lẽo.
“Muốn đi?”
Cảm nhận nguy hiểm đang đến gần, Phương Minh lão giả cắn răng bộc phát toàn bộ chân nguyên ra ngoài hóa thành một màn chắn chân nguyên bảo vệ ở trước người và đồng thời quát lớn.
“Nữ nhân khốn kiếp?”
“Cùng ta hợp lực chống đỡ?”
Dưới sự hợp lực của hai mươi cường giả Thiên Địa cảnh cao tầng, màn chắn chân nguyên bỗng ánh lên một cái rồi thình lình hóa lớn và bao bọc lấy đám người vào bên trong.
Đứng ở ngoài xa nhìn lại thì màn chắn chân nguyên này trông cực cáp và mạnh mẽ vô cùng!
Oanh!
Thanh âm va chạm kịch liệt vang lên và cùng với đó là một cổ dư ba cuồng bạo quét ra xung quanh giống như một cơn phong bạo.
Đứng ở trong màn chắn bảo vệ, Phương Minh lão giả cũng đám người kia cắn răng bộc phát chân nguyên ra ngoài để cố gắng chống đỡ. Mặc dù đã ngăn lại được nhưng kiếm chiêu của Lâm Tuyết Nhi vẫn chưa có dấu hiệu tan biến mà thay vào đó là một cảm giác nặng nề đang dần đè nén.
Bị đẩy lùi ra sau, Phương Minh lão giả cắn răng quát lớn một tiếng.
“Tán cho ta?”
Bộc phát khí tức ra ngoài, Phương Minh lão giả đánh ra một chưởng và thành công phá tan kiếm chiêu. Màn chắn chân nguyên dần tán đi, đám người mặc dù đã chống đỡ được nhưng cái cảm giác kinh khủng đó vẫn còn tồn tại.
Ngay cả Phương Minh lão giả cũng không kiềm chế được mà run lên.
Ngay khi đám người kịp phản ứng, tiếp tục đuổi theo thì thân ảnh của Lâm Tuyết Nhi đã xuất hiện và đứng chắn ngay trước lối vào Động Không Đáy thì giật mình đứng lại.
“Các ngươi muốn đi đâu?”
Liếc mắt nhìn chằm chằm đám người, Lâm Tuyết Nhi hạ thấp giọng, nói.
“Đối thủ của các ngươi là ta?”