– Thí Thần Cốc năm đại ma đầu giờ phút này đang vây công Huyền Thiên Thánh Tông ta, thánh tông ta nguy cơ, kính xin sư huynh xuất thủ tương trợ.
Giang Nam nghe vậy, trong lòng chấn động, hướng Thái Hoàng lão tổ nhìn lại, đám người Thái Hoàng lão tổ cùng Tịch Ứng Tình, Ma La Thập một mực ở bên trong Thần đỉnh, hiển nhiên là Thái Hoàng lão tổ ngăn trở Tịch Ứng Tình, để cho hắn mặc dù biết Thí Thần Cốc Ngũ Ma đầu giả mạo vây công Huyền Thiên Thánh Tông, vẫn như cũ không cách nào dọn tay ra tới cứu viện!
– Thái Hoàng lão tổ này là chuẩn bị tiêu diệt Huyền Thiên Thánh Tông ta!
Giang Nam hít vào một hơi thật dài, thầm nghĩ:
– Thủ đoạn thật độc ác! Thái Huyền Thánh Nữ giờ phút này là chưởng giáo phu nhân của thánh tông ta, hơn nữa mang thai trong người, thế nhưng hắn cũng có thể hạ thủ được!
Thái Hoàng trước diệt Huyền Thiên Thánh Tông, chủ yếu là thấy được tiềm lực của Huyền Thiên Thánh Tông, chuẩn bị đem môn phái có thể uy hiếp được địa vị Thái Huyền Thánh Tông này nhổ tận gốc, thậm chí không tiếc ngay cả con gái của mình Mộ Vãn Tình cũng đều tiêu diệt!
– Mà chưởng giáo bị Thái Hoàng ngăn trở, những người khác trong thánh tông ta sao có thể là đối thủ của mấy đồ giả mạo này? Sau khi Chưởng giáo từ trong Thần Đỉnh đi ra, như cũ khí định thần nhàn, kia tất nhiên cũng đã có tính toán!
Tịch Ứng Tình hiển nhiên có chỗ dựa khác, vì vậy mặc dù biết rõ mấy cái giả mạo ma đầu Thí Thần Cốc vây công thánh tông, như cũ bất động thanh sắc, nói vậy chính là hắn âm thầm báo cho Đại Ma Tuyên Vô Tà đến đây giảo cục, phá hư Thái Hoàng Long Hoàng tỉ mỉ bày ra Đồ Ma Đại Hội, lúc sau Đại Ma Tuyên Vô Tà xuất thủ, đem những người giả vây công thánh tông kia một lưới bắt hết!
Loại tâm cơ thủ đoạn này, hóa giải và công kích, hoàn hoàn đan xen, đánh cho Thái Hoàng cùng Long Hoàng không có tính tình chút nào, để cho Giang Nam cũng bội phục sát đất.
Bất quá, nếu mưu kế của Tịch Ứng Tình có chút sai lầm, Huyền Thiên Thánh Tông giờ phút này trống không, chưởng giáo cùng Lạc Hoa Âm hai vị tồn tại mạnh nhất này không có mặt, tuyệt đối sẽ bị mấy ma đầu giả mạo kia huyết tẩy không còn, biến thành một cuộc thảm hoạ diệt môn!
Đây mới là nơi hung hiểm chân chính của Đồ Ma Đại Hội lần này, đại lão ở giữa đấu tranh, hơi không cẩn thận sẽ gặp vạn kiếp bất phục!
– Ta đi trước!
Tuyên Vô Tà tung người nhảy đi, biến mất không thấy gì nữa.
Tịch Ứng Tình nhìn về phía Thái Hoàng, ánh mắt ôn nhuận như ngọc, mỉm cười nói:
– Nhạc phụ, nếu đã biết tung tích mấy ma đầu của Thí Thần Cốc, sao không cùng tiểu tế đi thánh tông ta xem một chút?
Thái Hoàng lão tổ mặt như giếng cổ không sóng, nhìn không ra bất kỳ tâm tình trong lòng, lại cười nói:
– Đúng là phải đến coi qua.
Giang Nam tinh thần rung lên, đi tới bên cạnh Lạc Hoa Âm, thấp giọng nói:
– Sư tôn, chưởng giáo cùng Tuyên Vô Tà chỉ sợ là muốn cùng Thái Hoàng chống lại, lần này có trò hay để nhìn!
– Ta nhìn không tốt bọn họ.
Lần này Lạc Hoa Âm khó được không có lung tung nói giỡn, sắc mặt hiếm thấy ngưng trọng xuống, thấp giọng nói:
– Nhân kiệt giống như bọn họ, cũng tự phụ cao ngạo vô cùng, mặc dù cùng Thái Hoàng quyết sinh tử cũng là một đối một đánh một trận, thực lực của chưởng giáo sư huynh còn xa không kịp Thái Hoàng lão tổ.
Giang Nam trầm tư chốc lát, gật đầu đồng ý.
Lấy thực lực của Tịch Ứng Tình, Tuyên Vô Tà, hơn nữa Ma La Thập, kia có thể cùng Thái Hoàng lão tổ đánh một trận, nhưng mà bọn hắn mỗi người một đối một chống lại Thái Hoàng lão tổ, nhất định đều sẽ thua!
Bất quá, thiên tài hơn người bực này, nếu như là sinh tử tỷ thí, khẳng định không muốn cùng người liên thủ, mà là muốn đơn thân đánh một trận, nói như vậy, mỗi người sẽ không phải là đối thủ của Thái Hoàng.
Đây là kiêu ngạo của hạng người thiên tài, là Đạo Tâm tự phụ của bọn hắn, nếu hắn cùng người liên thủ, đạo tâm của bọn họ sẽ lưu lại sơ hở, cho dù giết Thái Hoàng cả đời cũng sẽ ở trong nội tâm lưu lại bóng ma mình không bằng Thái Hoàng.
– Ba người bọn họ liên thủ có thể địch nổi Thái Hoàng, ở vào một loại trạng thái thăng bằng vi diệu, nếu là bất kỳ một người bỏ mình, Thái Hoàng sẽ đại chiếm thượng phong, không hề kiêng kỵ, bắt đầu nhất thống thiên hạ!
Giang Nam tế lên Thái Dương Chiến Xa, lúc này hai người trèo lên xe, hướng Huyền Thiên Thánh Tông bay đi, Lạc Hoa Âm toàn lực ứng phó, đem tốc độ của Thái Dương Chiến Xa kích phát đến cực hạn, thiên sơn vạn thủy thoáng một cái đã qua, Giang Nam thầm nghĩ trong lòng:
– Mấy đồ giả mạo vây công thánh tông ta, chỉ sợ sẽ chết không biết bao nhiêu người, hy vọng chưởng giáo có bố trí khác, nếu không bọn người tiểu muội liền nguy hiểm…
Huyền Thiên Thánh Tông, ở ngoài sơn môn, đột nhiên tới năm thân ảnh, người cầm đầu kia rõ ràng mang một mặt nạ quỷ, ánh mắt sâu kín nhìn về phía dãy núi lồng lộng của Huyền Thiên Thánh Tông.