Gặp lại Đông Ngư thì hắn nằm trên sàn thuyền như đống bùn, bề ngoài da không có một vết thương nào, Vô Thiệt không tiến hành hủy hoại vô nhân đạo với hắn theo lời Vân Diệp, chỉ nghe xác ướp Lưu Tiến Bảo nói:
– Hắn thà bị đánh tới mẹ cũng không nhận ra chứ không chịu nhận bí kỹ bất truyền trong cung do Vô Thiệt thi triển, một hán tử cứng cỏi như Đông Ngư mà bị chỉnh cho đái ra quần.
Đông Ngư gian nan đẩy một cái chậu đồng cho Vân Diệp, mặc dù bị khốc hình, cả người lại trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều, đẩy chủ soái vào hiểm cảnh, bản thân chỉ chịu chút đau đơn da thịt, hắn cảm thấy rất họp.
Trong cái chậu đầy nước, một con hoàng hoa ngư màu hoàng kim bơi đi bơi lại khoan khoái, kẻ thù giáp mặt, hai mắt đỏ dừ, nửa bên mặt trái của Vân Diệp sưng như đầu lợn, mắt chỉ còn một cái khe hở, tất cả là nhớ con cá khốn kiếp này ban cho. Chân tay thương tích, không tự xuống bếp được, bảo đầu bếp moi ruột lột da nó, làm canh cá, trừ mình ra không cho ai ăn.
Cá từ trên trời rơi xuống, đó là cảnh hiếm có, lớn nhất có cả cá mập, còn về phần bờ biển có mười mấy con cá kình phơi bụng nổi lềnh phềnh, không thấy người Oa, cuối cùng tìm thấy một cái mông vắt vẻo trên cây, không rõ là của ai, Hà Vũ Trung mặt đau thương tuyệt vọng.
Có cá là tốt, mang nguyên tắc không lãng phí, Vân Diệp hạ lệnh khi tu sửa thuyền, ai có thể lên đảo thì toàn bộ lên đảo, biến cá thành cá khô, chậc chậc lương thực ngon thế này mang tới Trường An là cả đống tiền.
Nghe hầu gia nói thế, đám thủy quân phấn chấn vô cùng, làm việc cho bản thân có khác, trên biển ăn cá phát ngán rồi, ai mà thèm mấy thứ này, nhưng tới Trường An lại thành thứ hiếm có. Cá khắp mọi nơi, moi ruột rửa sạch, bán cho thương nhân, không thẹn là người được gọi là tài thần, xem ra sau này cuộc sống tốt đẹp rồi.
Cá kình cắt thành miếng nhỏ, rắc muối, đem ướp ngon tuyệt. Nến cá kình thì Vân Diệp sao có thể bỏ qua được, đây là thứ làm nến tốt nhất. Da cá mập, da cá kình là thứ tuyệt hảo làm khải giáp, chỉ là không ngờ da cá kình dầy tới một xích, quân tốt phải dùng cưa xẻ thịt, còn chuyên môn để lại bộ xương to nhất, chuẩn bị đưa tới thư viện, để đám học sinh được mở mắt.
Ở lại eo biển tới sáu ngày, xử lý xong đám thịt cá, cả hạm đội bốc mùi tanh nồng nặc, gió thổi qua một cái làm người ta buồn nôn, nhưng vì tiền tài đám quân tốt không kêu ca lấy một câu, còn cẩn thận ngày đêm trông coi cá khô, không thể hải âu tha mất.
Chiếc Mộc Lan chu đi kẽo kẹt kẽo kẹt, tựa hồ có thể tan ra bất kỳ lúc nào, toàn bộ kiến trúc thượng tầng đã không nhận ra được nữa, tới ngay cả buồm cũng không giương lên được, đành do thuyền khác kéo nó chầm chậm tiến lên. Đăng Châu là mục tiêu của chuyến đi này, Vân Diệp không biết hoàng đế muốn mình mang năm nghìn hải quân lên bờ là vì sao, chỉ nói nhìn là biết.
Hiện giờ ý chỉ của Lý Nhị với Vân Diệp đã không nói rõ là muốn y làm gì nữa, chỉ nói cần làm gì làm nấy, cái khác tùy tiện, hoàn thành nhiệm vụ là hàng đầu, chuyện khác ông ta sẽ vờ như không thấy. Đợi tới khi về Trường An mới tính sổ một thể, Vân gia ở ngay dưới chân Ngọc Sơn, chạy không thoát.
Cảng Đăng Châu tụ tập toàn bộ quan viên của Trác Quận, đều ngồi trong chòi nghỉ mắt mong ngóng nhìn ra biển. Thứ sử năm châu Thâm, Hằng, Định, U, Yến có mặt toàn bộ, thứ sử Đăng Châu Nguyên Đại Khả bồi tiếp, mặc dù lòng như lửa đốt, nhưng vẫn bảo trì trấn tĩnh, nếu không đám hạ quan hoảng loạn và dân phu tới lấy lương thực sẽ loạn ngay.
– Nguyên huynh, đội thuyền của Vân hầu đã về muộn hơn dự định hai ngày, liệu có phải xảy ra chuyện trên biển rồi không? Mấy ngày trước nghe nói có rồng hút nước đáng sợ xuất hiện, không biết Vân hầu về muộn liên quan tới rồng hút nước không?
Người hỏi là Phùng Thái thứ sử U Châu, hiện U Châu đã hết lương hai ngày, hương dân kết đội lưu lãng hoang dã, vỏ cây cũng sắp bị ăn sạch rồi, may mà mình làm gương tốt, lấy lương thực trong phủ ra chẩn tai, nhưng dù thế cũng không ích gì.
– Phùng huynh chớ nóng ruột, trên biển gió to sóng lớn, còn có đủ các loại tai nạn khó lường xảy ra, Vân hầu từ xa xôi vạn dặm vận lương tới, hẳn không phải hạng người tầm thường, nhất định có biện pháp ứng phó hữu hiệu với khó khăn.
Nguyên Đại Khả mặc dù nói như thế, nhưng trong lòng đang than khóc, mấy con rồng hút nước đã làm thương gia trong địa bàn của ông ta tổn thất thảm trọng, thương thuyền cuối cùng nhìn thấy thủy sư triều đình là mười ngày trước, hiện giờ không còn báo cáo tung tích của bọn họ nữa. Nóng ruột không chỉ mỗi thứ sử nơi bị thiên tai, ông ta cũng sẽ không sống yên, Vân Diệp gặp chuyện, chẳng biết bệ hạ có trút giận lên người khác không?
– Vân hầu không tới, Tương Châu ta sẽ chết đói đầy đồng, thảm kịch giết con mà ăn sắp diễn ra lần nữa, lão phu thà đem bản thân nấu thành cháo, nếu có thể làm no dân, lão phu tiếc gì thân này.
Lương thực ở vùng Hà Bắc đã bị điều sạch, chỉ đành khẩn cấp chuyển từ Hà Nam, Quan Trung, kinh kỳ tới, ngay cả quân lương ở Liêu Đông cũng cấp cho một phần, chỉ tiếc nước xa không giúp được cơn khát gần. Tai họa này là điều không ai ngờ tới, khi hoa màu trổ bông cần nước nhất thì ông trời không cho một giọt nước nào suốt hai tháng, lúa mạch trong ruống sắp thu hoạch tới nơi rồi, nhưng kết toàn hạt lép, tuốt một cái chỉ có vỏ không, một hạt cũng không có.
Đây là tai họa chết người, Hà Bắc chiến loạn liên miên, nông hộ không có tích trữ, cho nên khi tai họa tới quá nhanh và mãnh liệt, làm Đại Đường trở tay không kịp.