Thương Ngạo Mục Nguyệt là đột nhiên thích Chu Hằng.
Nguyên bản nàng còn rất chắc chắn, có phụ thân nàng ra mặt giật dây bắc cầu, cho dù là Chu Hằng sẽ không lập tức động lòng, ít nhất cũng sẽ làm cho bọn họ có không gian chậm rãi phát triển. Nhưng ai liệu đến Chu Hằng không chút do dự cự tuyệt!
Điều này khiến cho Thương Ngạo Mục Nguyệt ngầm giận dỗi, lại đối với Chu Hằng càng nhìn cao hơn một tầng, càng thích hơn một tầng.
Nhìn đi, nhìn đi! Mỹ nữ tuyệt sắc như nàng đều có thể quả quyết cự tuyệt, cho thấy Chu Hằng tuyệt đối không phải người háo sắc. Thử nghĩ ngay cả nữ nhân thân phận cao quý, thiên kiều bá mị như nàng đều cự tuyệt, người ta có thể là người tục tằng sao?
Nam nhân như vậy, trên đời này khả năng chỉ có một người như vậy!
Thương Ngạo Mục Nguyệt nguyên bản có chút tức giận, càng có chút rụt rè, nhưng sau khi chờ hai ngày nàng biết không thể rụt rè nữa. Rụt rè nữa là sẽ đem một chút cơ hội cuối cùng làm mất!
Bởi vậy nàng lập tức tìm tới, cũng đem lời trong lòng dốc hết dũng khí thổ lộ ra.
Mỹ nữ dị tộc này cúi thấp đầu, hai mắt nhìn chằm chằm mũi chân, dường như trên đôi giầy tuyết trắng đó mọc hoa. Cánh trắng khe khẽ phát run, cho thấy chờ mong, không yên trong lòng nàng.
Thật lâu không nghe Chu Hằng trả lời, nàng không khỏi trong lòng thầm giận, vừa tràn đầy kỳ vọng lại sợ Chu Hằng một lần nữa cự tuyệt nàng. Nếu là như vậy, mặt mũi nàng không biết nên ném đi đâu.
Đồ xấu xa này, là sống hay chết cho người ta một lời, làm sao có thể như vậy!
Thương Ngạo Mục Nguyệt tới tới lui lui đếm đầu ngón chân của mình. Đều đếm tới hơn 2000 rồi, còn chưa thấy Chu Hằng có phản ứng gì!
Thật là! Mở miệng thôi có khó khăn vậy sao?
Thương Ngạo Mục Nguyệt nhón chân lên, lại buông xuống, nhón lên lại buông xuống, tay thon nắm quyền lại buông lỏng, giống như trong lòng bàn tay đều toát mồ hôi. Gương mặt xinh đẹp vừa mới rút đi rặng đỏ, nhưng vừa nghĩ tới một số chuyện xấu hổ, lại thoắt một cái đỏ lên.
Đều đếm tới hơn 5000 rồi!
Thương Ngạo Mục Nguyệt cảm giác chân của mình đều tê. Tuy rằng đây chỉ là một loại ảo giác, nhưng thời gian khẳng định lại qua thật lâu, nàng cuối cùng không kìm nổi lén lút ngẩng đầu lên. Vừa nhìn, lại thấy Chu Hằng đang mỉm cười nhìn mình.
Trong nháy mắt, nàng nổi giận!
– Cái tên nhà ngươi, đáng ghét chết mất! Thương Ngạo Mục Nguyệt trái tim nhỏ đập thình thịch như điên, không kìm nổi đẩy chướng đánh qua Chu Hằng.
Chu Hằng nhấc tay đánh trả, hắn khống chế lực lượng, ép đến trình độ xấp xỉ đối phương. Huỵch huỵch hai người chiến đấu kịch liệt, bốc lên tro bụi đầy trời.
Thương Ngạo Mục Nguyệt biết sự cường đại của Chu Hằng, càng biết kẻ này da dày thịt béo, ngay cả Thiên Tôn đều đánh không rách, trong lúc ra tay tự nhiên không cần lưu tình, từng chưởng đánh ra không hề giữ lại sức.
Chỉ là cứ như vậy, gần mười phút sau nàng liền có chút vô lực, lập tức thu chưởng mà đứng, giậm giậm chân khẽ gắt: – Ngươi ăn hiếp ta!
Chu Hằng tràn ngập không hiểu ra sao. Nổi giận cũng là ngươi, đánh người cũng là ngươi, làm sao ngược lại thành mình ăn hiếp nàng? Nhưng cưới nhiều vợ như vậy, Chu Hằng cũng biết nữ nhân có đôi khi quả thật là không nói lý, cũng chỉ cười một tiếng, nói:
– Có chuyện gì sao?
Người kia là ngu ngốc sao?
Vừa rồi chính mình không phải đều đã thổ lộ, lại vẫn còn đang giả ngơ!
Trong lòng Thương Ngạo Mục Nguyệt nổi giận, nhưng lúc trước nàng đã đem dũng khí dùng sạch, muốn cho nàng nói lại lần nữa đó là tuyệt đối không có khả năng. Nàng hừ một tiếng, lấy ra một chiếc khăn tay trắng như tuyết trải trên đất, học bộ dạng lúc trước của Chu Hằng ngồi xuống, nói: – Không có chuyện thì không thể tới sao?
Không có chuyện gì quả thật đừng tới quấy rầy hắn!
Chu Hằng nói thầm trong lòng, nhưng vừa mới nghe được lời tỏ tình của thiếu nữ phương tâm như lưu ly, hắn ít nhiều đều có chút cảm động, lại có chút nhẫn tâm, liền nói: – Ta còn muốn tu luyện, không rảnh tiếp chuyện cô, cô liền ngồi một bên đi!
Ai hiếm lạ!
Thương Ngạo Mục Nguyệt ở trong lòng nói một câu, lại có chút vui sướng nhàn nhạt. Bởi vì Chu Hằng cũng không cự tuyệt nàng. Không cự tuyệt chính là chuyện tốt, nghĩa là bước đầu tiên của nàng đã thành công bước ra.
Thật là… nàng khi nào trở nên dễ thỏa mãn như vậy?
Thương Ngạo Mục Nguyệt âm thầm khinh bỉ chính mình, nhưng một cơn vui sướng nhàn nhạt đó lại thế nào cũng không xua đi được, ngược lại như lên men tràn ngập trong lòng nàng. Nàng cứ như vậy ngây ngốc ngồi, nhìn Chu Hằng ngồi xếp bằng, hấp thu linh khí thiên địa tu luyện.
Nàng cũng muốn cùng tu luyện, nhưng thế nào cũng không thể làm tâm linh yên tĩnh lại, liền dứt khoát mặc kệ. Cứ như vậy nhìn thì nhìn thôi, lúc trước đều đã lớn gan thổ lộ, còn có gì phải sợ.
Hai người một người tu luyện, một người lặng yên nhìn, đều hồn nhiên quên thời gian trôi. Thương Ngạo Mục Nguyệt nhìn đường nét gương mặt Chu Hằng góc cạnh rõ ràng, ánh mắt trở nên càng ngày càng dịu dàng, mê say, ngây ngô.
– Ôiiii, làm sao đại công chúa điện hạ tới rồi! Một tiếng quái dị vang, con lừa đen thắng lợi trở về, sau khi nhìn thấy Thương Ngạo Mục Nguyệt lập tức rất là ngạc nhiên: – Bổn tọa quả nhiên oai hùng cái thế, rồi lại khiến một vị công chúa chủ động chạy đến cửa năn nỉ làm thị nữ của Lư đại gia. Thật sự là khó xử!
Nó ra vẻ nhăn nhó, lắc lắc cái mông mập, quần váy tung bay, khiến Chu Hằng cũng từ trong tu luyện giật mình tỉnh lại, da gà rơi đầy đất.
Thương Ngạo Mục Nguyệt trợn mắt há hốc mòm. Nàng biết con lừa đen rất đê tiện, nhưng da mặt dày đến mức này thật sự là trước giờ chưa từng gặp.
– Như vậy, còn không mau đi bưng trà rót nước cho bổn tọa? Ngươi làm thị nữ mà không có mắt như vậy! Con lừa đen liếc ngang một cái, lập tức tiến vào nhân vật, làm Lư đại gia.
– Ai… ai nói muốn làm thị nữ của ngươi! Thương Ngạo Mục Nguyệt oan ức nói. Không hổ là con lửa, bổn lĩnh mượn lưng ngừa lên sườn núi này cũng quá lô hỏa thuần thanh.
– Công chúa a, làm lừa phải giữ tín dụng, làm người cũng phải giữ tín dụng. Ngươi không thể nói không giữ lời chứ! Con lừa đen lập tức kêu to, biểu tình trên mặt còn oan ức hơn cả Thương Ngạo Mục Nguyệt.
Thương Ngạo Mục Nguyệt trong lúc nhất thời tắc tịt, hoàn toàn không biết nên nói gì mới tốt.
– Đừng để ý đến con lừa đê tiện này, trực tiếp phớt lờ là được! Chu Hằng nói với Thương Ngạo Mục Nguyệt. Vừa nói xong, hắn đột nhiên ngây ra, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Vút một bóng người đạp hư không mà rơi, nhanh vô cùng.
Đồng dạng là áo trắng bay bay, đồng dạng là tóc đen như mây, đồng dạng là mặt hoa da phấn, nhân gian tuyệt sắc. Nhưng khí chất của người này và Thương Ngạo Mục Nguyệt lại hoàn toàn bất đồng. Lạnh như băng sương, lộ ra một luồng khí lạnh người lạ chớ gần.
Nguyệt Ảnh Thánh Nữ!
Thương Ngạo Mục Nguyệt cũng ngẩng đầu nhìn lên, hai nàng đối mắt nhìn nhau, lại có ánh lửa lóe lên.