– Diệp Tâm, có muốn tới địa bàn ta chơi một chuyến không?
Miêu Nghị truyền âm nói đùa với Diệp Tâm một câu.
Diệp Tâm khẽ mỉm cười:
– Không tiện!
Quả thật là không tiện, trên địa bàn Miêu Nghị có đồng môn nàng. Nàng và Miêu Nghị cùng nhau trở về là chuyện hết sức kỳ quái, đến lúc đó muốn giải thích cũng không thông.
Rốt cục loáng thoáng thấy bến thuyền Đông Lai thành, bọn Miêu Nghị chắp tay từ giã mọi người lần nữa:
– Chư vị! Hữu duyên tái ngộ!
– Tái ngộ!
Mọi người cũng chắp tay lần nữa.
Miêu Nghị lại âm thầm truyền âm một câu với Diệp Tâm:
– Đô thành tái ngộ!
Diệp Tâm truyền âm đáp:
– Đô thành tái ngộ!
Sở dĩ nói đô thành tái ngộ là bởi vì lúc trở về Đường Quân đã thông báo, dặn dò bọn họ sau khi trở lại địa bàn mỗi người bàn giao xong xuôi lại tới đô thành, gặp Quân Sứ nhận lệnh bổ nhiệm rồi đi tới địa phương mới nhậm chức. Mà Diệp Tâm cũng là người của Thìn lộ, bao gồm Cổ Tam Chính cùng Đàm Lạc, tự nhiên sau này sẽ còn gặp lại ở đô thành Thìn lộ.
Miêu Nghị quay đầu lại nhìn Yến Bắc Hồng khẽ vuốt cằm, Yến Bắc Hồng lập tức kêu to:
– Đi!
Bốn người lập tức phi thân nhảy xuống thuyền, lướt sóng một mạch chạy như bay về phía bến thuyền Đông Lai thành, bọn Diệp Tâm đưa mắt nhìn theo…
———–
Bến thuyền Đông Lai thành hiện tại đã bị tạm thời phong tỏa, nghiêm cấm các loại thuyền bè ra vào. Trên tháp gỗ dựng trên bến thuyền, một tên tu sĩ đứng trên đó quan sát mặt biển đột nhiên quay đầu lại, thi pháp cao giọng kêu:
– Tới rồi!
Bến thuyền lập tức vang lên một loạt tiếng bước chân, trong phòng công vụ, trong kho hàng lập tức có mấy người chạy ra, Thiên nhi, Tuyết nhi có thể nói là xách quần chạy ở phía trước nhất.
Văn Phương theo ở phía sau tham gia náo nhiệt, nữ nhân này kiên quyết ở Trấn Hải sơn một hai tháng không đi, nàng đã không để ý tới chút làm ăn bán lẻ ở thương hội Nam Tuyên thành, chỉ cần ôm lấy bắp đùi khách hàng lớn Miêu Nghị là đủ. Nhiệm vụ năm nay chắc chắn dễ dàng hoàn thành, nếu không chớp lấy cơ hội, vạn nhất bị người khác nhanh chân giành trước chẳng phải là sẽ hối hận đến chết, tự nhiên phải khư khư ôm lấy không buông.
Đám người Dương Khánh cũng đi ra, vừa đi vừa nhìn chằm chằm trên mặt biển.
Tần Vi Vi cũng nhìn chằm chằm mặt biển, ánh mắt lóe lên có hơi nôn nóng.
Sắc mặt bọn Chu Hoàn có hơi khó coi, đột nhiên cảm thấy áp lực rất lớn.
Những người này đã ở bến thuyền chờ hết mấy ngày, bởi vì không thể xác định lúc nào Miêu Nghị sẽ đến, cho nên chỉ ước lượng thời gian tới đây chờ trước.
Cả bọn tụ tập ở bến thuyền, nhìn thấy bốn bóng người ở mặt biển chạy như bay đến, Thiên nhi và Tuyết nhi đột nhiên chỉ mặt biển hoan hô:
– Là Đại nhân, là Đại nhân, Đại nhân trở về!
– Đại nhân trở về rồi!
Hồng Tụ cùng Hồng Phất cũng vui mừng nắm tay nhau nhảy nhót.
Bốn người đạp sóng mà đến phi thân rơi xuống bến thuyền, Dương Khánh lộ vẻ kinh hãi, quay sang nhìn Phàn Tử Trường. Bởi vì trong khoảnh khắc thấy Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy rơi xuống đất, Thanh Liên cửu phẩm trên Mi Tâm mới biến mất, hai người này lại là cao thủ Thanh Liên cửu phẩm.
Mà hiển nhiên Miêu Nghị và Yến Bắc Hồng có sở thích giống nhau, lúc nào cũng che giấu hư ảnh hoa sen trên Mi Tâm, làm như xấu hổ không muốn cho người ta biết tu vi mình.
Ánh mắt Miêu Nghị quét qua mọi người nghênh tiếp, ít nhiều gì cũng có kinh ngạc, không ngờ có người đến đón mình.
Thiên nhi và Tuyết nhi khó lòng kềm chế nỗi vui mừng chạy lên trước nhất, song song khuất thân hành lễ:
– Thiên nhi, Tuyết nhi cung nghênh Đại nhân!
– Hồng Tụ, Hồng Phất cung nghênh Đại nhân!
Hồng Tụ, Hồng Phất có thể nói là hai mắt đỏ bừng khom người hành lễ, trước đó hai nàng cũng không biết tin tức Yến Bắc Hồng trở về, thật sự là đô thành Thìn lộ cũng không có hứng thú công bố tin tức những lộ khác.
—————