Tức chết đi được!
–
Hôm sau Minh Thù liền nghe nói Ngọc Huy đánh thắng rồi. Lúc hắn trở lại khí phách rất hiên ngang, vào cửa liền kêu lên: “Đám nhóc con kia còn lâu mới là đối thủ của ta, hôm nay không phải là ta đã đánh bọn chúng đến mức kêu cha gọi mẹ rồi sao?”
“Đám nhóc con?” Minh Thù ngẩng đầu, tò mò hỏi:
“Ngươi bao nhiêu tuổi?”
“Ta…” Ngọc Huy bĩu môi: “Trong lòng ta thì tuổi của ta lớn hơn bọn họ!”
Minh Thù giơ tay lên chống cằm, ánh mắt quét một vòng trên người hắn, mang theo nụ cười nhàn nhạt. Ngọc Huy cảm thấy có chút không đúng, trong lòng cảnh giác.
Nhưng Minh Thù không nói gì.
Ánh mắt Ngọc Huy liếc xuống tay áo của cô. Ở đó có một thứ gì đó ngũ sắc đang nằm, là cục bánh trôi bảy sắc cầu vồng sao? Cục bánh trôi bảy sắc lông xù?
Hắn càng ngày càng bạo gan, đi vài bước qua, giơ tay bắt lấy.
Mà lúc hắn đụng vào, lòng bàn tay liền cảm thấy tê rát.
Con thú nhỏ toàn thân dựng hết lông lên, mở rộng tứ chi, con mắt như viên đá quý màu đen hung hăng nhìn Ngọc Huy, trong miệng phát ra tiếng gầm nhỏ.
Ngọc Huy nhìn tay của mình: “Đây là thứ gì vậy?”
Minh Thù đưa tay bóp thú nhỏ, rõ ràng vẫn là bộ dạng tức giận, vậy nhưng cô đưa tay bóp thì lại chẳng xảy ra chuyện gì.
“Muốn sờ không?”
Ngọc Huy khoanh tay lui lại, cảm giác vừa nãy quá kỳ lạ, dường như máu trong người đều đông lại…
Thú nhỏ giãy giụa.
Ngươi buông ta ra!
Ta là thứ người khác có thể tùy tiện sờ mó sao?
Minh Thù ném thú nhỏ ra. Thú nhỏ nhảy lên bàn ngậm một miếng điểm tâm, sau đó nhanh chóng lăn xuống bàn, bò lên cây hoa lê rồi biến mất trong hoa lê rực rỡ.
Ngọc Huy tìm một hồi trong đám hoa lê nhưng cũng không thấy cục bánh trôi nhiều màu kia đâu nữa.
“Đó là thứ gì vậy?” Ngọc Huy nói với Minh Thù:
“Người nuôi nó sao? Nhìn thật kỳ quái”.
“Không kỳ quái bằng ngươi.
Ngọc Huy: “…”
Hắn kỳ quái gì chứ?
Ngọc Huy cũng rất bực bội. Hắn không may mắn rút được một hình tượng như vậy đã không nói làm gì, tuổi lại còn nhỏ như vậy, làm sao có thể tấn công, lấy gì để tấn công?
Cần thể diện cũng không có.
“Tiên tôn, ở bên ngoài có rất nhiều người tới đây”. Ngô Đồng vội vã đi qua, ánh mắt liếc qua người Ngọc Huy, thấp giọng nói:
“Hôm nay hắn đánh nhau ở học phủ, bây giờ những người đó đem theo người nhà đến muốn nói chuyện”.
Ngọc Huy đương nhiên nghe thấy được. Hắn thu lại suy nghĩ của mình, ngẩng đầu, giọng nói cực kỳ phách lối: “Một đám bại tướng dưới tay ta”.
Ngọc Huy bây giờ cũng có thể coi như là người trong cung của cô cho nên những người này tìm đến cũng không phải là sai.
Cho dù Minh Thù là tiên tôn, con nhà mình bị đánh, những người làm cha mẹ cũng phải tới cửa nói lý một chút. Tình thương của cha vô biên, tình thương của mẹ vạn tuế.
Minh Thù ôm điểm tâm đứng dậy, kéo vạt áo dài đi về phía cửa cung.
“Người muốn nói thế nào với bọn họ?” Ngọc Huy lộ ra vẻ thấp thỏm đúng như lứa tuổi của hắn:
“Người muốn giao ta cho bọn họ sao?”
Đánh nhau với những đứa trẻ hung hăng cậu còn có thể đánh thắng nhưng đứa trẻ ngoài kia con mang theo cha mẹ, hắn chắc chắn sẽ không đánh lại được.
Dù sao thân thể này…
Còn nhỏ.
Đây đúng thật là một chủ đề bi thương.
Khóe miệng Minh Thù chứa đựng nét cười, giọng nói chậm rãi nhẹ nhàng giống như mây đang bay ở chân trời mềm mại: “Bây giờ biết sợ rồi sao?”
“Ai sợ chứ?” Ngọc Huy thẳng người lên.
“Đánh không thắng thì tìm đến người lớn, những người này sau này cũng sẽ chẳng có tiền đồ gì, hừ”.
“Ngươi có tiền đồ, ngươi có tiền đồ, vậy sao ngươi lại không dám ra?” Đứa trẻ này thật đúng là nên ăn đòn.
“Ta… đó là ta muốn bọn họ thấy dáng vẻ oai hùng của sư phụ!”
“Ai là sư phụ của ngươi?”
“Người đó”. Thiếu niên hùng hồn không biết xấu hổ:
“Dù gì thì sớm muộn gì người cũng là sư phụ của ta, ta gọi trước cũng chẳng sao”.
Thân phận của hắn ngoại trừ là đồ đệ ra, hắn thật sự không nghĩ ra thân phận gì khác. Dù gì thì cậu… cũng quá nhỏ tuổi.
“A…”
Ngô Đồng run lên, tiên tôn đang tức giận sao?
Nhưng nhìn tiên tôn như vậy lại không giống như đang giận.
Rốt cuộc là giận hay không giận?
Ngô Đồng rất luống cuống, hiện tại nàng đã hoàn toàn không nhìn thấu tiên tôn nữa rồi.