Đường Quả chào những người khác, để các nàng tự chơi với nhau, rồi cũng đi vào.
Ngửi thấy mùi hương, cô cởϊ áσ ngoài ra rồi nằm trên giường nhìn làn khói nhè nhẹ bay lên trong lư hương, cười cười, “Mùi hương này không tệ.”
[Ký chủ, hương này… chắc không có ảnh hưởng gì đến thân thể cô đâu nhỉ?]“Hương này thật sự có tác dụng an thần dễ ngủ, có lợi cho thân thể, chỉ là có một tác dụng phụ.”
[Là gì?]“Tuyệt dục.”
[Khoan….] Hệ thống mở mang tầm mắt, [Hiên Viên Mặc cố ý?]Cha nội này đang tự tìm đường chết à? Ký chủ mang thù, nhưng cũng không thể mang thai. Nó không biết vì sao những thân thể mà ký chủ đã dùng đều không thể mang thai được, nhưng ký chủ không mang thai được với người khác làm ký chủ không mang thai được là hai chuyện khác nhau hoàn toàn.
“Thân thể này không bị ta ảnh hưởng cũng không thể có con được, trừ khi được chăm sóc thật tốt. Lần rơi xuống nước ấy, căn cơ đã bị hỏng hết rồi.” Đường Quả cười lên, “Hiên Viên Mặc đây là sợ bản cung có con của Hiên Viên Diệt, muốn tiên hạ thủ vi cường, tránh chuyện như thế xảy ra. Rất tốt, đã hấp dẫn được sự chú ý của bản cung.”
Hệ thống nuốt nước bọt, cùng một câu mà thái độ khác xa khi nói về Hiên Viên Diệt.
“Bản cung sẽ thỏa mãn hắn.”
Nói xong, Đường Quả nhắm mắt lại.
Đường Quả chỉ dùng hương khi ngủ trưa.
Ngày hôm sau, Hiên Viên Mặc hỏi thăm, cô đáp lại hắn, ngày nào cô cũng ngủ trưa, dùng hương lúc đó là vừa hay.
Chuyện này Hiên Viên Mặc không nói cho Hiên Viên Diệt biết. Hương kia là hắn sai người bí mật tìm, đã thất truyền từ lâu, người không quen dùng hương sẽ nghĩ rằng đó là đồ tốt.
“Ta thích lắm, cảm ơn A Mặc. Nhất định ngày nào ta cũng dùng lúc ngủ trưa, A Mặc phải tìm nhiều nhiều cho ta nha.”
Hiên Viên Mặc bị cô ôm, cánh tay run lên. Thấy gương mặt hạnh phúc tươi cười của cô, không hiểu sao hắn lại phát hoảng.