Trước khi thôn phệ, Đế Nguyên Quân ngẩng đầu nhìn hư ảnh Côn Bằng thì bất giác nở một nụ cười nhẹ, nói.
“Để ngươi kẹt lại hư ảnh này một thời gian rồi? Đã đến lúc cho ngươi một nhục thân, tuy đây không phải nhục thân chân chính nhưng ta đảm bảo sau này sẽ biến ngươi trở thành một sinh vật đứng ở trên đỉnh cao?”
“Đã đến lúc để Côn Bằng Công Đồ đột phá giới hạn nhập tới trung thành?”
Ngay khi vừa dứt lời, hai mắt Đế Nguyên Quân từ từ nhắm chặt lại, tay phải đưa lên kết ấn ở trước ngực và khóe miệng thì đang lẩm nhẩm không ngừng.
Qua những đợt pháp quyết, thì hư ảnh Côn Bằng đang bay lượn ở trên không bỗng hiện lên những vết nứt và đang tỏa ra một vầng tinh quang sáng chói bao phủ cả một vùng rộng lớn.
Rống!
Men theo tiếng rống lớn đầy phấn khích đó, những vết nứt trên cơ thể nó dần bong hết cả ra rồi rơi xuống thành từng mảng và từ từ tan biến trong không khí. Đợi đến khi lớp vỏ bọc bên ngoài tán hết thì nhục thân Côn Bằng một lần nữa được ngưng tụ.
Nó bây giờ không còn là hư ảnh nữa mà hoàn toàn trở thành một sinh vật với dạng sống thuộc linh thể nhìn vừa giống hư và vừa giống thực.
Chấn động bốn cái cánh bay lên cao, Côn Bằng thỏa mình uốn lượn trông thoải mái giống như một con chim vừa được thả ra ngoài.
Cùng lúc đó, đám hung thú ở phía bên dưới thung lũng và khắp nơi ở trên Hoang Đảo đều cảm nhận được một cổ khí tức đến từ thái cổ. Tuy khí tức này vẫn còn rất mỏng yếu nhưng đối với chúng thì đây chính là một thứ áp chế vô hình nào đó và khiến chúng không thể không cúi đầu.
Nhìn nhục thân Côn Bằng hiện tại, Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ, nói.
“Thế gian người đời chỉ xem Long Phụng là chí cao hung thú nhưng có mấy ai biết những loài thái cổ hung thú khác còn mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần. Côn Bằng là một loại hung thú hỗn mang, một dạng sống tồn tại giống như thần, sở hữu khả năng có thể thôn thiên nuốt địa và có thể sánh ngang được với những thái cổ hung thú khác”.
“Ở thế giới ngoài kia chắc hẳn sẽ có rất nhiều dạng Côn Bằng khác nhau nhưng với ngươi thì chính là thứ đứng trên tất cả, thậm chí thần thú còn phải xếp dài ở dưới chân ngươi?”
“Thân thể, sinh mệnh của ngươi là do ta tạo thành, sức mạnh do đan điền ta quy định. Chỉ cần ta còn sống thì cơ thể bất tử bất diệt, không có một ai có thể tiêu diệt”.
“Cùng với cảnh giới của ta tăng lên thì thực lực của ngươi cũng sẽ tăng lên một cách chóng mặt. Với hung thú thì tu luyện cần thời gian dài đằng đẵng, còn ngươi thì giống như ta, tu luyện dễ dàng hơn rất nhiều”.
“Sẽ sớm thôi, ta dẫn ngươi vượt qua khỏi vũng nước nhỏ này và đi ra biển lớn, đến lúc đó thì ngươi tha hồ mà thể hiện uy năng của mình?”
Thở dài một hơi, Đế Nguyên Quân đưa tay cảm nhận linh khí nồng đậm đang vờn ở xung quanh thì lên tiếng.
“Đến lúc bế quan đột phá rồi”.
Ý niệm vừa động, tôn Côn Bằng há rộng miệng, từ trong miệng nó hiện ra một vòng xoáy hút màu đen trông giống như một cái hố đen đang thôn phện linh khí một cách nhanh chóng.
Với việc cảnh giới của Côn Bằng Công Đồ đã được tăng lên thì khả năng thôn phệ cũng như tốc độ luyện hóa của Côn Bằng đã mạnh hơn rất nhiều và chân nguyên được ngưng tụ cũng tinh thuần và nồng đậm hơn trước không ít.
Cảm nhận từng đợt chân nguyên dung nhập vào cơ thể, Đế Nguyên Quân không kiềm chế được mà run lên.
Hơn một năm sau!
Ở bên ngoài Động Không Đáy!
Bóng dáng hai người trung niên thân mang trọng thương đang cật lực chạy trốn và sau lưng họ là một nhóm khoảng năm mươi cường giả với khí tức trên người phát ra đều là Thiên Địa cảnh cao tầng và ba tên dẫn đầu lại có cảnh giới Tinh Cực cảnh.
Hai người đang bỏ chạy đó không ai khác chính là La Thiên và Thanh Lương các chủ. Cả hai người đang ẩn mình để tu luyện và tưởng chừng mọi chuyện sẽ ổn hơn nhưng không ngờ được việc bị Lý Mộ Viên phát hiện sớm đến như vậy.
Lý Mộ Viên phái người dẫn theo thế lực của mình đuổi giết cả hai người trong nhiều ngày và khiến họ gặp không ít khó khăn. Tuy đã chống trả, giết chết không biết bao nhiêu người nhưng bọn chúng cứ kéo đến không ngừng và khiến sức lực của họ bị bòn rút rất nhiều mà không thể hồi phục lại được.
“La Thiên, Thanh Lương các chủ? Hai ngươi còn tính chạy đến bao giờ?”
Thanh âm của một vị lão giả vang vọng từ sau lưng mang theo lực lượng Tinh Cực cảnh mạnh mẽ buông xuống.
“Nếu hai ngươi chịu quỳ xuống đầu hàng, cầu xin và cam nguyện đầu hàng thì Lý gia chủ chắc chắn sẽ tha chết. Các ngươi cũng giống như ta, đều vào bí cảnh để tìm kiếm cơ duyên. Nhưng hai ngươi thì sao, cơ duyên có nhưng không thể lấy mà chỉ biết lẩn trốn và bỏ chạy?”
“Hà cớ gì phải sống trốn chui trốn lủi như thế này? Đầy hàng đi?”
“Câm miệng”.
Đáp lại, La Thiên cắn răng tức giận quát lớn.
“Ngươi chỉ là con chó trung thành của Lý Mộ Viên mà thôi? Ngươi bây giờ đang gắng giảng đạo lý cho ta? Đừng khiến ta khinh thường các ngươi hơn nữa?”
“Ta cho dù có chết cũng không quy phục giống như các ngươi?”
Một vị lão giả khác lên tiếng quát lớn.
“Ngươi đến bây giờ rồi mà còn già mồm?”
“Để ta xem các ngươi còn chạy được đến bao giờ? Sau lưng thì có ta, trước mắt thì chỉ có Động Không Đáy? Ngày tàn của hai ngươi đến rồi, nạp mạng đi?”
Thanh Lương các chủ tức giận đứng lại, tuy trên người hắn mang không ít thương tích và khí tức Tinh Cực cảnh đang suy yếu nhưng khí thế toát ra lại khiến người khác phải dè chừng.
“Muốn giết ta? Ngươi không có bản lĩnh đó?”
“Đi vào Động Không Đáy hay đối đầu với các ngươi thì cũng là chết? Nếu đã không còn đường sống thì ta liều với các ngươi”.
“Cá chết thì lưới rách? Đến đây?”