Trương Gia Sâm cũng không nhắc đến chuyện cúp điện thoại nữa, hít một hơi thật sâu nói: “Diệu Diệu, em về nhà trước đã, trong nhà có chuyện quan trọng.”
“Chuyện gì, em hơi bận.” Ninh Thư nói xong liền cúp điện thoại.
“Diệu Diệu, em về nhà trước đã được không?” Giọng nói của Trương Gia Sâm rất dịu dàng, xuyên qua điện thoại càng thêm trầm thấp mê người.
Ninh Thư nhíu mày, hiện tại lại muốn quyến rũ ai, nói: “Em sẽ về ngay.”
Nhà mà Trương Gia Sâm nói là quà cưới của cha mẹ Miêu mua cho đôi vợ chồng son, là một tiểu khu hạng sang điều kiện cũng vô cùng tốt, Ninh Thư lái xe trở về.
Đến cửa nhà, Ninh Thư móc chìa khoá ra, lúc mở cửa thì nhìn thấy giày dép bày ngổn ngang ở hành lang, hơn nữa trên giày còn dính đầy bùn đất.
Trong phòng nồng nặc mùi thuốc lá cay mũi xộc ra, Ninh Thư bước vào, trong phòng khách vô cùng náo nhiệt.
Vợ chồng Trương gia đang ngồi trên ghế sofa, trong tay cha của Trương Gia Sâm cầm một điếu thuốc lá, tàn thuốc rơi trên sofa tạo thành một mảng bụi đen.
Mẹ của Trương Gia Sâm đang ngồi bên bàn uống trà ăn hoa quả, vỏ trái cây vứt đầy mặt bàn, em gái Trương thì nhìn khắp nơi xung quanh nhà, trong ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Còn người anh sinh đôi của em gái Trương thì đang chiếm giữ cái máy vi tính, chơi rất vui vẻ.
Trong đó còn có ba người lạ mặt Ninh Thư chưa từng gặp, nhìn giống như một gia đình ba người, trên tay của người phụ nữ còn bế một bé gái ba bốn tuổi, ánh mắt của chồng cô ta bẩn đục, đôi mắt đó quan sát khắp nơi ở trong phòng, chốc chốc lại xoa xoa tay.
Ninh Thư:…
Đồng tử trong mắt Ninh Thư co rút, trong lòng có cảm giác không tốt lắm.
Căn nhà này vốn dĩ rất lớn, xấp xỉ hai trăm mét vuông, nhưng nhiều người như vậy ở trong đó, căn nhà lập tức trở nên vô cùng chật chội.
“Diệu Diệu, em về rồi à.” Trương Gia Sâm từ trong phòng bếp đi ra, ánh mắt nhìn Ninh Thư cực kỳ dịu dàng.
Ninh Thư hít một hơi thật sâu, kết quả ngửi thấy mùi thuốc lá xộc vào mũi, khiến Ninh Thư không chịu được đã bị sặc.
“Hừ, làm vợ mà không biết lại chạy đi đâu, không ở nhà nấu cơm lại để đàn ông vào bếp.” Mẹ Trương Gia Sâm bày ra dáng vẻ của một người mẹ chồng, trên người bà mặc bộ quần áo tối màu, khuôn mặt đen thui, không ăn khớp với cách trang trí sang trọng của ngôi nhà này.
Càng lộ rõ dáng vẻ quê mùa của mẹ Trương Gia Sâm, nhưng hiện giờ bà đang ngồi thẳng lưng, cố gắng thể hiện phong thái của một bà mẹ chồng trước mặt Ninh Thư.
“Mẹ.” Người phụ nữ đang bế đứa bé kéo kéo mẹ Trương Gia Sâm, sau đó nói với Ninh Thư: “Chào em dâu.”
“Diệu Diệu, đây là chị cả của anh, Trương Vấn Lan.” Trương Gia Sâm nói với Ninh Thư, sau đó lại chỉ về phía người đàn ông bên cạnh Trương Vấn Lan: “Đây là chồng của chị ấy, Đàm Hợp Vũ.”
Đàm Hợp Vũ nở nụ cười nịnh bợ với Ninh Thư, lộ ra hàm răng vàng khè hô lớn về phía Ninh Thư: “Chào em dâu.”
Ninh Thư dời ánh mắt đi, nhìn đại gia đình này, sau đó ngoảnh đầu nhìn Trương Gia Sâm, hiện giờ là tình huống gì vậy, không chỉ có mỗi Trương gia, ngay cả gia đình của chị cả Trương Gia Sâm cũng đến.
Trương Gia Sâm vươn tay kéo Ninh Thư ra ngoài ban công, dường như đang lựa chọn từ ngữ, Ninh Thư không nói lời nào, trong lòng lại cười nhạt, quét mắt nhìn những người trong phòng, ngược lại muốn xem xem Trương Gia Sâm sẽ nói gì?
“Diệu Diệu, cha mẹ sẽ chuyển đến đây sống cùng chúng ta.” Trương Gia Sâm nói: “Cha mẹ đã vất vả cả đời, chưa được hưởng thụ một ngày hạnh phúc, để cho anh học đại học, họ đã phải đập nồi bán sắt, em trai và em gái cũng không được sống một ngày sung sướng, chị cả cũng tìm mọi cách để giúp đỡ anh, Diệu Diệu, vợ chồng chúng ta là một, cha mẹ của anh cũng là cha mẹ của em, em có thể hiểu cho anh không?”
Tôi hiểu cái đầu anh ý, cô chưa từng lấy bất cứ thứ gì của Trương gia, cô không cần phải có trách nhiệm với Trương gia, hiện tại Trương Gia Sâm lại dùng hôn nhân ép buộc để đổ trách nhiệm này lên đầu cô.
Điều này giống như, trước khi cưới hắn mượn rất nhiều tiền, kết hôn rồi thì để vợ trả tiền giúp hắn, đừng có mơ.
Ninh Thư tức điên lên, Trương Gia Sâm thực sự coi cô là một đứa ngốc, hắn tưởng rằng cô thật sự yêu hắn, nên điều gì cũng phải nghe theo hắn.
Phải nuôi cả một đại gia đình như vậy, không chừng còn có nhiều người hơn gia nhập vào đội ngũ này, như cô dì chú bác gì đó.
Trong lòng Ninh Thư niệm Thanh Tâm chú, tôi không tức giận không tức giận một chút nào, ha ha ha…