“Đương nhiên, chỉ cần chị nói ra hắn là ai và nói cho tôi biết triệu chứng của hắn, chị biết đấy đột biến gien gây ra bệnh tâm thần phân liệt là vấn đề nan giải khó giải quyết nhất trên thế giới hiện nay, tôi cũng từng chú ý nghiên cứu căn bệnh này.”
Trong màn hình, chàng trai trẻ đứng ở hành lang bên hồ trong sân sau nói ra lời này với từng chữ rất rõ ràng.
Vừa dứt lời, sắc mặt ông cụ Hoắc ngồi ở vị trí đầu trong nháy mắt có thay đổi lớn, cái ly đang cầm trong tay rơi xuống bàn phát ra tiếng “lạch cạch”.
“Bác Hoắc, bác không sao chứ?”
Thấy vậy, Cố Hạ lập tức kêu lên muốn đến nhìn xem ông ta thế nào.
Nhưng, ông cụ trực tiếp hất cô ta ra, đứng bật dậy, gầm lên giận dữ với màn hình: “Ai làm chuyện này? Mau tắt nó đi! Tắt!!!”
Ông ta tức giận đến nỗi nổi cả gân xanh trên cổ.
Sảnh tiệc bỗng trở nên nhốn nháo, họ ngơ ngác nhìn ông cụ Hoắc trở nên tức giận, hoàn toàn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Bao gồm cả Hoắc Anh Nga!
Lúc này Hoắc Tư Tước cũng vừa đến, sau khi xuống xe hắn bước vào bên trong, vừa lúc nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong sảnh tiệc.
Và, màn hình đang tiếp tục phát sóng.
“Triệu chứng của hắn… Triệu chứng của hắn rất đáng sợ, khi phát tác sẽ trở nên rất thô bạo chỉ muốn phá hủy mọi thứ. Và sẽ dệt nên một nhân cách khác cho mình, điều này rất hiếm gặp, ở trong nhân cách đó hắn sẽ làm tất cả những điều hắn muốn làm, ví như…”
Trong màn hình, cuối cùng Ôn Hủ Hủ bắt đầu chậm rãi nói ra, cuối cùng cô cũng tin tưởng người này, tiếp tục nói ra bí mật giấu kín trong lòng hơn mười năm.
Trong chốc lát, cả sảnh tiệc đều im lặng!
Giống như đột ngột bị nhấn nút tạm dừng, bầu không khí yên ắng đến nỗi có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi trên mặt đất.
Trong nháy mắt trên mặt Hoắc Tư Tước mất đi tất cả huyết sắc, hắn mở to đôi mắt, không ngờ tới, gần như là trong tích tắc nhìn thấy cảnh tượng này có một tia sáng lạnh và màu máu đỏ tươi xẹt qua trong ký ức.