“Không cần đâu anh, em uống ít, em tự lái xe về cũng được. Vậy… giao Minh Tâm cho anh chăm sóc nhé…”
Cố Yên chi ước mình có thể sớm chuồn khỏi, vội vàng rời đi.
Hứa Minh Tâm vẫn chưa mất hết lý trí, cô biết mình uống rượu, Cố Gia Huy nhất định sẽ đánh gây chân cô.
“Ây… Cậu nói muốn chăm sóc tôi, sao lại nuốt lời như thế? Cậu… câu nói điêu quá.”
“Chăm sóc em?”
Cố Gia Huy lạnh lùng nói, bàn tay to nắm lấy có áo cô, xách như xách mèo con.Hứa Minh Tâm cúi đầu, không dám nhúc nhích.
Cố Gia Huy trực tiếp xách người lên xe, không nói một lời, quay về biệt thự.Về đến phòng ngủ, Cố Gia Huy mới thốt ra ba chữ:
“Hứa Minh Tâm!”
Câu kế tiếp còn chưa kịp nói ra, Hứa Minh Tâm đã ‘phich’ một tiếng quỳ xuống.
Mông nhỏ đặt trên gót chân, hai tay túm chặt tai, đáng thương nói: “Em… Em sai rồi, em thật sự biết sai rồi.”
Cố Gia Huy nhìn cô lắc lư, không biết nên tức hay nên cười.Hai má cô đỏ bừng như trái anh đào chín chở người đến hái.
Đôi mắt vì uống rượu mà mơ màng trong sáng, như hổ phách ngập nước.
Hứa Minh Tâm nấc lên toàn hơi rượu, rụt rụt đấu.
“Sai ở đâu?”
Hứa Minh Tâm thầm kêu khổ trong lòng, những lời này cô đã nghe trên TV vô số lần.
Lần nào cũng là nữ chính chất vấn nam chính,nhưng đến lượt cô thì đổi thành Cố Gia Huy lạnh lùng hỏi cô sai ở đâu.
“Không nên uống rượu.”
“Còn gì nữa?”
“Còn nữa ư?”