Rống!
Ngẩng đầu rống lớn một tiếng, một đạo kình khí từ trong miệng bắn ra xuyên thủng chưởng ấn ngay tức khắc và đánh thẳng về phía Đế Nguyên Quân.
Mặc dù đã lường trước được chuyện này rồi nhưng hắn vẫn không thể ngờ được việc thiêu đốt tinh huyết lại mang cho Tê Ngưu lực lượng mạnh mẽ đến như vậy. Với Địa cấp hạ phẩm công pháp cùng sức mạnh của hắn hiện tại có thể trấn áp một đầu ngũ cấp sơ giai hung thú đang bị trọng thương là chuyện dễ dàng.
||||| Truyện đề cử: [Ngôn Tình] Sống Chung |||||
Nhưng với hiện tại, công kích của Tê Ngưu dễ dàng xuyên thủng chưởng ấn và thậm chí còn khiến Đế Nguyên Quân không kịp phản ứng lại. May mắn thay, công kích đó đã bị chưởng ấn làm chệch hướng qua một bên nên mới thoát được một kiếp.
Cảm giác dư ba lướt ngang qua và bắn ra một cổ dư lực đánh bay Đế Nguyên Quân ra xa gần mười trượng và rơi xuống từ trên cao.
Lăn lóc một vài vòng, Đế Nguyên Quân gồng mình dùng tay đẩy mạnh cơ thể nhảy lên và trượt dài hai chân trên mặt đất.
Ánh mắt ngưng trọng nhìn ra xa, Đế Nguyên Quân hít vào một hơi thật sâu rồi thở ra.
“Thật là khủng khiếp? Ta không ngờ tứ cấp và ngũ cấp hung thú khi thiêu đốt tinh huyết lại khác biệt đến như vậy?”
“Nếu như bị công kích vừa rồi đánh trúng thì ta chắc chắn sẽ chết? Thật là đáng sợ?”
Từng hạt mồ hôi lạnh từ trên gương mặt lăn xuống, Đế Nguyên Quân nghĩ lại chuyện đó thì bất giác rùng mình. Mặc dù khoảng cách thực lực của hai bên lúc này là cực kỳ lớn và hắn gần như không có bất cứ cơ hội nhưng trên gương mặt hắn lại hiện lên một nụ cười lạnh.
“Tuy mạnh là thế nhưng ngươi có thể duy trì được thêm bao lâu? Với chừng đó thương thế thì ngươi cao lắm cũng chỉ trụ được thêm một lúc nữa mà thôi?”
Giẫm mạnh chân nhảy lùi ra xa để kéo dài khoảng cách, Đế Nguyên Quân vẻ mặt đắc ý cùng ánh mắt khinh thường nhìn Tê Ngưu và nói lớn.
“Nếu như ngươi muốn sống thì phải giết ta? Đến đây?”
Thanh âm Đế Nguyên Quân vang vọng giống như từng đợt sóng xung kích quét ra xung quanh khiến Tê Ngưu cảm thấy tức giận đến cùng cực. Trong mắt nó thì hắn lúc này chẳng khác gì tử địch và trong đầu nó chỉ có một mong muốn duy nhất chính là giết chết hắn.
Mặc kệ tinh huyết của bản thân đang bị thiêu đốt và sinh mệnh lực ngày một giảm xuống nhưng nó vẫn mặc kệ. Ngay lúc này, nó chỉ muốn lào lên và giẫm nát Đế Nguyên Quân ở dưới chân mà thôi.
Bộc phát toàn lực lao đến, toàn thân Tê Ngưu được bao bọc bởi một cổ khí tức cực kỳ bá đạo và mạnh mẽ. Chỉ thấy nó giống như hóa thành một đạo mũi tên đang bắn tới với một tốc độ cực kỳ nhanh và có thể đâm xuyên được hết tất cả mọi thứ.
“Muốn đánh nhanh thắng nhanh?”
Đế Nguyên Quân gồng mình nhảy lên cao.
“Đâu có dễ như vậy?”
Quay người ngay lập tức, Đế Nguyên Quân không một phút suy nghĩ liền lao thẳng về phía đầm lầy ở ngoài xa. Hắn mặc kệ Tê Ngưu đang đuổi theo gắt gao, ngay khi chuẩn bị đi xuống đầm lầy, Đế Nguyên Quân hít vào một hơi thật sâu rồi từ từ đặt chân xuống.
Khi bàn chân sắp bị đầm lầy nuốt chửng thì thân ảnh Đế Nguyên Quân đột nhiên lóe lên một cái rồi thình lình biến mất và ngay sau đó là xuất hiện ở ngay trung tâm của đầm lầy.
Tiếp đó, Đế Nguyên Quân vung tay thu lấy ba khỏa linh quả rồi một lần nữa biết mất và sau đó xuất hiện ngay tại bờ bên kia.
Còn Tê Ngưu đang đuổi theo ở sau lưng thì không được như thế. Nó lúc này đã bị sự tức giận che đi tầm mắt và không hề hay biết nguy hiểm đang ở trước mắt nên chỉ biết cắm đầu đuổi tới.
Ngay khi bị đầm lầy nuốt chửng, Tê Ngưu mới giật mình sực tỉnh, nó quay đầu nhìn xung quanh thì thấy bản thân đã đứng ở giữa đầm vầy và đang bị lún xuống.
Nhưng khi nó nhận thấy thì mọi chuyện cũng đã muộn!
Rống!
Cố gắng vùng vẫy để thoát ra nhưng mỗi lần nó bộc phát khí tức ra ngoài thì đầm lầy càng giữ chặt lấy tứ chi của nó và kéo xuống. Kinh hãi đến tột cùng, Tê Ngưu run rẩy rống lớn một tiếng nghe sợ hãi vô cùng.
Tuy nó là ngũ cấp hung thú và thường ngày sống ở xung quanh đầm lầy nên vẫn có thể thoát ra được nhưng đó chỉ là nơi ở gần bờ mà thôi. Còn hiện tại, Tê Ngưu đã đứng ở giữa đầm lầy và cũng là nơi sâu nhất, nguy hiểm nhất.
Càng cố gắng vùng vẫy thì cơ thể nó càng lún sâu xuống và khi sắp bị đầm lầy nuốt chửng. Tê Ngưu liếc mắt nhìn về phía Đế Nguyên Quân lộ vẻ không cam lòng.
Nhìn Tê Ngưu từ từ chìm xuống và hoàn toàn bị nuốt chửng, Đế Nguyên Quân không kiềm chế được nên bất giác rùng mình một cái. Ánh mắt hắn nhìn về phía trung tâm thì không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
“Bây giờ thì ta đã hiểu vì sao hung thú lại bỏ mặc linh quả ở nơi này và không dám bén mảng tới gần? Ngay cả ngũ cấp hung thú cũng không thể thoát ra? Đúng là đáng sợ?”
“Để có thể lấy được linh quả một cách an toàn thì chỉ có thể bay ra và lấy. Nhưng tại nơi này không thể phi hành nên mới phải liều mình băng qua”.
“Chắc đây cũng là lý do mà các loại hung thú có cánh không đặt chân tới?”
Nghĩ lại chuyện vừa rồi, Đế Nguyên Quân lắc đầu cười khổ một tiếng.
“Nếu như ta không phản ứng kịp thì kết quả cuối cùng cũng giống như nó thôi?”
“Dù sao thì linh quả đã về tay, chuyến mạo hiểm này xem ra đã thành công đúng như dự tính”.