Hoàng Băng Băng lạnh lùng trả lời: “Chưa đến một ngàn.”
Đường Tam hít sâu một hơi. Một chủng tộc số lượng không đến một ngàn, đây là một chuyện vô cùng nguy hiểm. Chuyện này khác với Sư Hổ tộc. Truyền thừa của Sư Hổ tộc còn có thể do Sư tộc và Hổ tộc kết hợp sinh ra hậu đại, chỉ là xác suất hơi thấp. Thế nhưng, Băng Nữ tộc sinh ra hậu đại cần mất khoảng trăm năm a! Hiện tại rõ ràng là đã đến mức gần diệt tuyệt. Khó trách ngay cả Băng Phong vương toạ cũng lấy ra, đây quả thật là tới đường cùng.
“Chuyện này rất nguy hiểm.” Đường Tam thở sâu, nói: “Vậy các ngài có thể rời khỏi cực bắc, đi đến phụ cận Tổ đình, hoặc là một chủ thành nào đó sinh sống không?”
Hoàng Băng Băng lắc đầu, nói: “Không được. Nếu rời khỏi môi trường cực hàn, sinh mệnh lực của chúng ta sẽ bị tiêu hao, tu vi sẽ càng khó tăng lên. Chúng ta cố nhiên cần thiên địa linh khí, nhưng cực hàn đối với chúng ta cũng quan trọng không kém. Nói theo một nghĩa nào đó, thân thể của chúng ta chính là băng. Nếu băng rời khỏi cực hàn thì sẽ tan chảy, cho nên, chúng ta không có khả năng rời đi. Rời đi rất có thể sẽ tuyệt chủng càng nhanh.”
Lông mày Đường Tam nhíu chặt, bắt đầu suy nghĩ làm sao có thể giúp Băng Nữ tộc giải quyết vấn đề này.
Vấn đề truyền thừa hắn kỳ thật đã nghĩ ra một biện pháp, mặc dù biện pháp này rất có thể Hoàng Băng Băng sẽ không đáp ứng. Nhưng trước sinh tử tồn vong, không đáp ứng chỉ sợ không được. Nhưng là, giải quyết vấn đề sinh tồn căn bản mới là trọng yếu nhất. Không có đủ thiên địa linh khí, nói cái gì cũng vô dụng thôi. Dù có sinh ra hậu đại, tu vi chỉnh thể ngày càng kém thì cũng là đi theo hướng diệt vong.
Hoàng Băng Băng chỉ nhìn hắn với ánh mắt như thiêu đốt, nhưng không làm phiền hắn suy nghĩ. Sau khi Đường Tam đỡ được hai lần công kích của mình, trong vô hình nàng đã tín nhiệm hắn hơn. Hoàng Băng Băng tính cách đơn thuần, nhưng nàng cũng cảm giác được, Sư Hổ Kim Cương mà Đường Tam thi triển là huyết mạch cấp một, mà còn là loại huyết mạch nàng chưa từng biết đến. Còn có thời gian đột nhiên chảy chậm là có chuyện gì? Cái này đã vượt qua khỏi nhận thức của nàng. Tên nhân loại này rất thần bí, cũng rất mạnh. Đây là phán đoán của nàng với Đường Tam.
Rốt cuộc, Đường Tam ngẩng đầu lên nói: “Tộc trưởng, khi các ngươi tu luyện, thiên địa linh khí có thể thay bằng sinh mệnh lực không?”
Hoàng Băng Băng gật gật đầu, nói: “Đương nhiên có thể. Trên thực tế, chúng ta cần nhất chính là sinh mệnh năng lượng. Cực bắc rất dồi dào Băng nguyên tố, nhưng Băng Nữ tộc chúng ta muốn duy trì sinh mệnh và sinh ra hậu đại thì cần kết hợp sinh mệnh năng lượng cùng Băng nguyên tố. Ở vùng đất buốt giá đó, cái thiếu nhất chính là sinh mệnh năng lượng, bởi vì căn bản không có sinh vật nào có thể phát triển được ở nơi đó.”
“Bốp!” Đường Tam vỗ mạnh tay, “Vậy ta đã có biện pháp rồi, nhưng cần trả một cái giá lớn, và hiện tại không thể thực hiện được ngay.”
“Biện pháp gì?” Hoàng Băng Băng sáng mắt lên.
Đường Tam nói: “Các ngài thiếu nhất chính là sinh mệnh khí tức, các ngài mặc dù không có khả năng rời khỏi cực bắc trong thời gian dài, nhưng thời gian ngắn thì có thể. Nếu như chúng ta có thể ở Băng Nữ tộc bố trí một Truyền Tống trận thì cứ cách một khoảng thời gian, ngài để tộc nhân truyền tống đến một nơi có sinh mệnh năng lượng nồng đậm, hấp thu chúng, sau đó lại truyền tống trở về. Vấn đề thiếu hụt thiên địa linh khí không phải là có thể giải quyết sao?”
“Truyền Tống trận? Truyền Tống trận dạng gì?” Hoàng Băng Băng ngây người nhìn hắn, cái này đã vượt qua khỏi phạm trù kiến thức của nàng.
Đường Tam nói: “Nói cách khác, thí dụ ta ở Băng Nữ tộc bố trí một Truyền Tống trận, có thể đưa tộc nhân của ngài truyền tống đến Tổ đình bên này hấp thu sinh mệnh năng lượng. Siêu viễn trình truyền tống trận.”
“Chuyện này làm sao có thể? Khoảng cách xa như vậy? Truyền tống? Không thể nào.” Hoàng Băng Băng không thể tin được.
Đường Tam gật đầu, nói: “Hiện tại đúng là không có khả năng, nhưng không có nghĩa là tương lai không có.”
“Ngươi có bằng chứng gì chứng minh là có thể?” Thanh âm của nàng có chút xúc động, đúng là thêm vài phần tức giận.
Quang mang loé lên, một trận bàn đã xuất hiện trong lòng bàn tay Đường Tam. Hắn đưa cho Hoàng Băng Băng.
“Trong vòng hai trăm mét có thể tuỳ ý truyền tống. Bất cứ nơi nào tâm trí muốn đến, bất cứ nơi nào thân thể muốn đến.”
Hoàng Băng Băng tiếp nhận Truyền Tống trận bàn, trên mặt biểu lộ kinh ngạc. Thần Thức rót vào, ngay sau đó, nàng đã truyền tống ra xa hơn mười mét.
Đôi mắt nàng sáng lên, nhưng rất nhanh đã ảm đạm trở lại, “Cái này vô dụng. Truyền tống cự ly ngắn có thể giống với truyền tống vượt qua mấy ngàn dặm sao?”
Đường Tam nói: “Vậy thì mở rộng trận pháp. Kỳ thật ta có một kế hoạch, bất quá cần một khoảng thời gian. Trận bàn này do một vị đại sư chế tạo ra. Hắn luôn có mục tiêu luyện chế một kiện Thần Khí truyền tống, có thể đem mình tuỳ thời truyền tống đến bất kỳ ngóc ngách nào ở trên lục địa. Nếu như thành công, ta có thể mượn nó sử dụng thì có thể giải quyết vấn đề vừa rồi.”