“Nhưng mà…”
Vốn Trì Úc muốn tự trách mình thêm vài câu, nhưng sau khi nhìn cô gái này anh ta vẫn chuyển chủ đề: “Vậy cô có muốn… nghỉ ngơi trước một chút không?”
“Nghỉ ngơi?”
“Ừm, có lẽ buổi tiệc sẽ không kết thúc nhanh vậy đâu, nếu cô muốn đợi đến khi ông cụ đi rồi mới đi thì phải qua một khoảng thời gian, chi bằng đi lên nghỉ ngơi trước một chút.”
Trì Úc vẫn rất quan tâm, nhìn ra được Ôn Hủ Hủ kiêu ngạo không muốn làm kẻ đào ngũ vào lúc này.
Thế là cuối cùng Ôn Hủ Hủ đồng ý: “Được…”
Hai phút sau, hai người cùng nhau rời khỏi sảnh tiệc.
Sau khi ra ngoài, vốn Trì Úc muốn dẫn cô lên tầng thuê một phòng để nghỉ ngơi nhưng khi hai
người đi ngang qua vườn hoa khách sạn, thì đột nhiên Ôn Hủ Hủ không muốn đi nữa.
Sắc mặt cô cực kỳ kém, chỉ vào chiếc ghế gần bên hồ ra hiệu đi đến đó ngồi.
“Nơi này gió to, cô ngồi ở đây trước một lúc tôi đi lấy áo khoác cho cô.”
“Ừm…”
Ôn Hủ Hủ ngoan ngoãn gật đầu, sau đó Trì Úc đỡ cô đi qua ngồi xuống chiếc ghế đó.
Lạnh ư?
Thực ra cô đã không cảm giác được nữa, thứ cô có thể cảm nhận rõ ràng nhất trong lòng bây giờ chính là mệt mỏi, kiệt sức và trống rỗng, giống như tất cả sức lực đột nhiên bị người ta rút đi.
Giống như cả người đều không tồn tại ở thế giới này.
Mẹ ơi, tại sao sống lại mệt mỏi như vậy?
Ôn Hủ Hủ ngửa đầu nhìn lên bầu trời, vào lúc này bỗng có người nhìn thấy cô: “Ôn Hủ Hủ? Chị là Ôn Hủ Hủ sao?”
Hả?
Nghe thấy giọng nói, Ôn Hủ Hủ không thể không ngồi thẳng nhìn về phía phát ra giọng nói.