Lý Mật lại lảo đảo hai cái, trước mắt sung huyết, đột nhiên gằm lớn, “Tròi quên ta rồi!”
Hắn tiếng quát chưa đứt. một ngụm máu tươi đã phun ra, lảo đảo ngã xuống!
Thái Kiến Đức phấn khởi khí lực, trờ tay ôm lấy Lý Mật, thất thanh nói: “Ngụy công. Ngươi không thể gục ngã! Ngụy công, mau tinh lại..
Binh tướng xung quanh nhìn thấy Lý Mật ngất đi. không khỏi một hồi xao động, xao động này giống như một viên đá quầng vào mặt nước yên tĩnh, tạo thành rang động bất an khuếch trưong về phương xa…
Thiết kỵ Ngõa Cương cũng đã bại lui, Tùy quàn đã bắt đầu chỉnh đốn binh sĩ. thành phương trận mà tiến tới, bức về phía quân Ngoà Cương ở bờ đông Lạc Thủy. Thiết giáp kỵ
binh, trọng giáp kỵ binh cũng không nóng vội, một lần nữa ấn vào hai cánh bộ binh, giống như hai bàn tay mở ra, chuẩn bị cho quân Ngoã Cương một đòn đánh trí mạng nhắt!
Tùy quân người chưa tới, âm thanh đã nghe thấy trước. Cũng không phải là khẩu hiệu xung phong hàm trận, mà lại là tiăm miệng cùng ca một lời.
“Binh sĩNgõa Cương trong lòng hoảng sợ. Cả ngày lẫn đêm khó có thể binh an, hi vọng bò trộm về làm nông, Tây Lương vương, khuyên chu đáo! Buông đao thương, mạng sống không quên, nếu không hối cải. mệnh táng Huỳnh Dương! Lê Dương sớm mất. Lạc Thưcrag đã hàng, quay đầu lại nhìn sang, đầu hàng là thượng sách!”
Tiếng ca nương theo tiếng bước chân rung động Lạc Thủy. Tất cả binh sĩ cũng đã cùng hát vang: “Lê dương sớm mất. Lạc Thương đã hàng, quay đằu lại nhìn sang, đầu hàng là thượng sách!”
Tiếng ca chấn động đất tròi truyền đến, quân Ngoà Cương vốn còn chưa biết Lạc Khẩu Thương đã mất, quay đầu trông qua, trong lòng kinh hãi.
Chi thấy Lạc Khầu Thương khói đặc cuồn cuộn, căn cơ Ngõa Cương của bọn họ không biết từ lúc nào, đã roi vào trong tay Tùy quân!
Tiếng ca lại vang lên. truyền khắp Lạc Thùy. rung động Bắc Mang, quàn Ngoà Cương yên tĩnh trong một lát, sau đó ầm ầm xôn xao lên, tĩận hình chỉnh tề đã chia năm xẻ bảy, quân Ngòa Cương đã bại!
Lý Mật hôn mê chỉ một lát, thoáng qua đã tỉnh táo lại. Chi nghe thấy tiếng ca quanh quần bốn phía, đột nhiên nhớ tới chuyện năm đó vây khốn Trương Tu Đà.
Hắn khi đó. chẳng phải cũng phái binh sĩ hát như vậy sao. khi đó. hắn đã dùng chiêu này làm cho tan rà triệt để quân tâm của con em Tề quânh, khi đó. hắn đã dùng chiêu này, bức từ Trương Tu Đà, có được địa vị vô thượng!
Cũng không nghĩ đến, chỉ mới hơn một năm, Tiêu Bố Y đã đem chiêu này hoàn toàn áp đụng trên người Lý Mật hắn. Tiêu Bố Y… là muốn vì Trương Tu đã mà báo thù sao? Tiêu Bố Y… hắn là tri kỷ cùa Trương Tu Đà, tuy hai người thoạt nhìn không có bất cứ quan hệ nào, Lý Mật trong đầu đột nhiên dâng lên ý niệm cồ quái như vậy. muốn cười, lại muốn khóc rống lên!
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến, mình cũng có lúc muốn khóc. Quản Ngõa Cương đã bại, Tùy quân đã đình chi ca xướng, hai cánh kỵ binh một lần nữa sát nhập, nhằm về phía trận doanh của quân Ngoã Cương mà vọt tới. Tiếng vó ngựa ầm ầm, rang động tâm khảm, bộ binh lại không nhanh không chậm đầy mạnh về phía trước, chỉ cần phía trước có chướng ngại ngăn cản, đều bị bọn họ không chút do dự mà san bằng.
Từ Thế Tích mặc dù thắng vẫn không kiêu, vẫn đang từng bước đụng binh, Tiêu Bố Y người ở trên lưng ngựa, nhìn thấy quân Ngoã Cương tán loạn, trong lòng không có sự vui sướng, ngược lại có chút trống rỗng.
Hắn hiểu rằng, quân Ngoã Cương đối với hắn tạo thành uy hiếp lớn nhất đã sụp đổ, có thể tụ lại hay không thi cũng lạ chuyện sau này, hiện tại hắn còn có quá nhiều chuyện phải đi làm.
Nắm trường thương. Tiêu Bố Y lần đầu không có ý niệm dẫn binh truy đuổi trong đầu, hắn đã chán ghét giết chóc, chán ghét huyết tinh, nhưng hắn lại không thể cự tuyệt huyết tinh! Hắn đùng bạo chế bạo, hơn nữa sau này còn phải tiệp tục nữa! Nhổ đi cái đinh trước ngực, hắn rốt cuộc đã có thể thoải mái hô hấp, ánh mắt cũng đã có thể hướng về phía bằu trời càng rộng rãi hơn.
Thái Kiến Đức nhìn thấy Tùy quân một lẩn nữa phát động tiến công, phấn khơi thần lực đem Lý Mật lên lưng ngựa, quát lớn: “Ngụy công, đi mau, người mới là đứng đầu thiên hạ, thắng bại là chuyện thường tình cùa binh gia, quyển thổ trọng lai (đội mồ sống lại – ý nói làm lại sau khi gặp thất bại), hươu chết về tay ai, còn chưa biết được!”
Lý Mật người ở trên lưng ngựa, nhìn thấy khắp núi đều là quản Ngoã Cương đang chạy trốn, nhìn thấy khắp noi trên đất là tay chân cụt gày. nhìn sang hơn mười vạn đại quân, giờ phút này còn lại ở bên cạnh hắn chỉ hơn ngàn kỵ binh, hắn đột nhiẽn nhớ lại mấy câu nói của Trưong Tu đã trước khi chết.
Trương Tu đã vô năng vô lực, tâm lực tiều tụy, trên xấu hổ với thiên từ, dưới phụ binh sĩ, quyển thổ trọng lai thi có thể làm được gi?
Lúc ấy Lý Mật vẫn khó hiểu, vẫn không thể tưởng được, hắn không biết Trương Tu đã sẽ tự sát. nhưng mà hắn hôm nay, cũng đã là tình trạng như vậy, lúc này mới rõ ràng nội tâm bi ai của Trương Tu Đà. Hắn cũng có ý niệm muốn chết trong đầu. hắn rốt cục đã rò ràng, chết cũng là chuyện dễ dàng như thế, chỉ là hoành đao cắt qua, không tiệp tục thống khổ. không phải sống một cách khổ sở nữa!
Hắn không biết Tiêu Bố Y cũng mệt mòi, chi cảm thấy bản thân có sự cực kỳ mệt mòi, hắn tâm lực tiều tụy. quân Ngõa Cương chúng đã tán, Lạc Khẩu Thương đã mất, hắn chỉ bằng lực lượng một người, sẽ khó tụ tập hơn mười vạn quân nữa. Nhưng cho dù có thể tụ tập lại thì thế nào, còn không phải cũng quăng mũ cời giáp giống như hôm nay sao?
Quyển thổ trọng lai thi có thể làm được gi… Quyển thồ trọng lai thi có thể làm được gì? Quyển thổ trọng lai thì có thể làm được gi.
Lý Mật quát to một tiếng, lại phun ra một ngụm máu tươi. Thái Kiến Đức lại giục ngựa tiến đến. một đao đánh vào tọa kỵ cùa Lý Mật. Tọa kỵ bị dọa, chạy về phía trước. Thái Kiến Đức bám sát theo, cắn răng kiên tri
Các binh sĩ nhìn thấy Lý Mật bại lui, một nhóm thi sợ hãi, một nhóm thì đuổi theo Ngụy công rời đi, dù sao theo bọn họ thấy, đi theo Ngụy công mới có đường sống.
Một đội kỵ binh một lần nữa từ trong trận hình của Tùy quàn đánh ra. hùng hổ đuổi về phía Lý Mật bại lui, Tiêu Bố Y ánh mắt thoáng nhìn, chỉ thấy được một người cằm đầu cằm trong tay Hỗn thiết thương, cũng đang nhin về phía hắn, trong gió lạnh, mang theo sự ấm áp.
Tiêu Bố Y trong lòng cũng ấm áp. Từ Thế Tích cũng đã thúc ngựa tiến đến. mim cười nói: “Tây Lương vương, Thế Tích may mắn không nhục mệnh. Lý tướng quân đại tài, toàn bộ đã vố trị đầy đủ mọi thứ. hiện đã xuất binh truy kích.
“Giặc cùng chớ đuổi, Lý Mật võ công cao cường, rết chết thân vẫn cứng! Nhị ca truy kích như vậy, chi sợ sẽ gặp nguy hiểm” Tiêu Bố Y lo lắng nói.
“Cũng phải có người truy kích, cơ hội bực này là ngàn năm một thuờ” Từ thế tícầ nghiêm mặt nói.
Tiêu Bố Y đột nhiên tỉnh ngộ, trong lòng chợt cảm động, trước mắt là cơ hội tốt nhất để đánh tan quânNgoã Cương, thu phục Huỳnh Dương. Lý Tình đương nhiẽn hiểu rõ truy kích nguy hiểm, nhung chính vì nguy hiểm như thế, Lý Tình mới không có để cho Tiêu Bố Y thân chinh!
Cái này có lẽ mới là huynh đệ chân chính, không đi không rời. khinh sinh trọng nghĩa, khi ánh hào quang chiếu tới, yên lặng đóng ở trong bóng tối. nhung khi nguy cơ tới. thi vừứi viễn xông tới trước huynh đệ!