Hàn Lập nghe xong, trên mặt không có gì dị thường, nhưng trong lòng lại thở dài một tiếng.
Nữ tu này tu vi không cao. Nhưng kiến thức thật là phong phú, quả thực một tán tu như hắn không thể so sánh được.
Mặc dù trước kia tại Hoàng Phong Cốc, Hàn LậpLập có xem qua không ít điển tịch, nhưng lúc ấy tu vi thấp, vì vậy một số bí tịch có giá trị và bí ẩn hắn không có tư cách xem qua.
Cho nên sau này đến Loạn Tinh Hải, hắn đã mua và xem qua không ít điển tịch, nhưng không được hiệu chỉnh và sắp xếp lại có hệ thống như các môn phái nên vẫn còn thiếu sót nhiều.
Bình thường còn có thể chấp nhận được, nhưng gặp những việc thần kỳ, kỳ lạ và bí ẩn thì lại không đủ để kiến thức để lý giải.
Xem ra có lẽ khi quay về Diệu Âm môn, cần phải dành thời gian nghiên cứu lại hệ thống bí tịch mới được. Dù sao họ cũng không cự tuyệt việc này, bởi vì, Hiện tại bản thân mình đã là Trưởng lão của Diệu Âm môn rồi.
Trong lúc Hàn Lập đang suy nghĩ thì tại đương trường đã xảy ra biến cố.
Viêm hoả cầu màu lam của phi chuỳ màu hồng cuối cùng đã bị quỷ ảnh màu đen của lục châu hoàn toàn bao phủ, che lấp. Mắt thấy màu lam của ngọn lửa của viêm hoả cầu sắp bị dập tắt.
Điều này làm cho người áo đen vừa sợ vừa giận. Phải biết rằng vì tìm kiếm bảo vật, lần này hắn đã chuẩn bị rất tốt.
Nghĩ rằng bằng vào uy lực Đề Hồn thú, tối thiểu cũng phải qua được cửa thứ nhất của Quỷ oan chi địa nên từ đầu hắn đã từ chối lời mời của Hàn Lập.
Không nghĩ tới gặp phải cảnh này với sự cao thâm của ác quỷ, lại biết cách phá hỏng hết tính toán của hắn.
Thừa dịp hắn trong lúc tập trung toàn lực để tấn công thì lại tách hắn ra khỏi Đề Hồn thú làm cho của thực lực hắn bị suy yếu hẳn đi.
Điều đáng tiếc nhất ở đây là hắn đã mất rất nhiều tâm trí và thời gian để luyện chế Đề hồn thú cùng với một ít dị thuật nhưng khi đối địch lại chẳng có thứ gì thần thông xuất sắc mà chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn ma hoả chùy ngày càng nhỏ và uy lực từ từ yếu đi.
Ngay khi biết mình rơi vào tình trạng nguy hiểm, người áo đen vô cùng lo sợ và kinh hãi.
Lúc này Hàn LậpLập chạy gần tới nơi. Khi người áo đen phát hiện ra, cảm thấy mình còn có cơ hội sống sót, trong lòng liền mừng rỡ. Nhưng thấy Hàn Lập đến mà không ra tay hổ trợ hắn liền tức giận không thôi.
Bởi vì Hàn Lập thấy hắn bị nguy hiểm như vậy, mà không chịu tới giúp đỡ ngược lại còn đứng xa xa lạnh lùng mà nhìn hắn cùng ác quỷ đánh nhau. Điều này làm cho người áo đen tức giận nghiến răng ken két đối với Hàn Lập.
Sau đó thì Tử Linh tiên tử vừa lúc cũng chạy tới.
Nhìn thấy người áo đen đau khổ giãy dụa, Tử Linh tiên tử cũng có chút kinh ngạc không hiểu sao Hàn Lập vì sao còn không chịu ra tay giúp đỡ.
Chẳng lẽ vì người áo đen lúc trước có thái độ coi thường hắn, nên giờ cố ý đứng nhìn thấy chết sao?
Nhưng sau đó Tiên tử thấy Hàn Lập không giống loại người như thế, trong lòng liền hồ nghi.
Hơn nữa Hàn Lập vừa mới ra tay cứu mạng mình nên Tiên tử không dám nói thẳng lòng hồ nghi với Hàn Lập, đành phải im lặng đứng đó nhìn người áo đen khổ cực đánh nhau tên quỷ ảnh kia.
Nhưng vào giờ phút này, người áo đen thật sự không thể duy trì thêm nữa. Phi chuỳ của hắn đã bị luồng âm khí của lục châu bắn ra bao vây toàn bộ làm cho hoả diễm từ từ mất đi ở không trung.
Lúc này quỷ ảnh bỗng rít lên một tiếng sắc bén, bỗng hoá thành một đạo ô quang nhắm thẳng ngực của người áo đen phóng tới.
Bởi vì quần áo che kính hết diện mạo nên không thể nhìn thấy thần sắc của vị tu ma kia biến hóa như thế nào.
Nhưng hắn vẫn đứng bất động tại chỗ, dường như đang nhắm mắt chờ chết.
Lúc này bên ngoài người áo đen phóng ra một tầng phòng hộ pháp thuật, nhưng so với ác quỷ có vẻ yếu hơn, lại không có pháp bảo bảo vệ phía trước, chỉ sợ dưới một trảo loại tầng phòng hộ này chắc chắn sẽ bị phá vỡ và hắn cũng sẽ chết ngay tại chỗ.
Mà phi chuỳ của hắn cũng bị vây chặt và hắn cũng không còn pháp bảo nào khác để phóng xuất ra tiếp nữa, chỉ còn bó tay chờ chết mà thôi.
Vào lúc bị nguy cơ này Hàn Lập vẫn lặng thinh đứng nhìn liền đột ngột ra tay mà không hề có dấu hiệu nào báo trước.
Chỉ thấy hắn khoát tay, bốn năm đạo kiếm khí màu xanh bay nhanh đánh tới các vị trí yếu hại của bóng đen.
Nếu bóng đen mặc kệ không để ý đến mà vẫn tấn công người áo đen, mặc dù có thể giết chết người áo đen nhưng chính hắn cũng bị các đạo phi kiếm chém nát.
Bóng đen tự nhiên sẽ không làm loại chuyện thua thiệt này. Lúc này thân hình thoáng thụt lui lại về chỗ cũ, tiếp theo trừng mắt bắn ra bốn đạo lục quang thẳng về hướng Hàn LậpLập, không có chút tâm tình dao động nào.
gặp loại tình huống này, Hàn Lập trong mắt dị quang chớp động, bàn tay vừa lật, một túi linh thú tinh xảo xuất hiện trong tay.
Nhưng hắn không có xuất ra đồ vật trong túi linh thú mà ngược lại năm ngón tay xuất ra mười đạo thanh quang bắn thẳng về phía hai quái vật lông xanh.
Hai quá vật kia cũng rất cơ trí, ngay khi thấy Hàn Lập xuất tay phóng ra các tia thanh quang đánh lén, hai quái vật liền thối lui một chút và hoá thành hai làn khói màu xanh biến mất không thấy tông tích.
Nhưng một lát sau, hai tên quái vật lông xanh lại xuất hiện hai bên sườn của hắc ảnh, hướng về phía Hàn Lập nhe răng há miệng hung ác, lộ ra cái miệng đầy răng nhọn hoắt màu vàng.
Lúc này người áo đen thừa dịp quỷ ảnh chuyển sự chú ý qua Hàn Lập liền tập trung toàn bộ pháp lực thu hồi phi chuỳ về, trong lòng mừng rỡ, đồng thời hoá thành một đạo hồng quang vọt tới hướng Hàn Lập.
Nhưng lúc này, Hàn Lập lại đột nhiên biến đổi sắc mặt hét lớn một tiếng.
“Cẩn thận! Còn có quỷ vật khác!”
Nghe xong lời này, người áo đen liền rùng mình! Nhưng lúc này một cái bóng hình người màu xám dường như vô hình, nương theo sương mù bay vụt tới từ phía sau chặn trước mặt người áo đen.
Người áo đen căn bản tránh né không kịp, sự kinh hãi tràn ngập trong mắt hắn!