Nguyên Sâm lầm bầm gì đó trong miệng, không ai nghe được tiếng thì thào của lão. Chỉ đến khi Hoàng Anh và Y Nguyên đột nhiên ngừng tấn công, cả hai đứng lắc lư như con lật đật, đôi mắt lừ đừ như bị thứ gì đó thôi miên.
Vô Ảnh nhìn chằm chằm Hoàng Anh, cố gọi tên ả, nhưng ả hầu như không nhận ra giọng của anh. Anh liếc sang bên cạnh, thấy Thủy Hà cũng đang nhìn Y Nguyên bằng ánh mắt lo lắng, cả Nguyệt Trinh cũng thế. Trực giác mách bảo sẽ có điều tồi tệ xảy ra và Vô Ảnh chắc Nguyên Sâm sẽ ra lệnh cho hai kẻ kia những chuyện điên khùng.
Hoàng Anh và Y Nguyên đồng thời nâng vũ khí trong tay lên ngang ngực, giống như họ đang dùng thứ vũ khí đó tự giết chết mình. Vô Ảnh lập tức không suy nghĩ mà lao vào tranh giành roi sắt trong tay của Hoàng Anh (roi sắt của ả lúc này trở nên cứng như thanh kiếm, đầy răng cưa). Thủy Hà cũng Nguyệt Trinh cùng lao vào giật lấy thanh kiếm trong tay Y Nguyên.
Nguyệt Trinh hét lên:
“Chủ nhân đừng làm thế.”
Đôi mắt vô hồn của Y Nguyên không nhìn Thủy Hà và Nguyệt Trinh mà nhìn thanh kiếm trên tay mình. Gã dùng lực hất tung hai người con gái ra xa. Ngay khoảnh khắt gã đâm thanh kiếm vào trái tim của mình thì Thủy Hà hét lên:
“Y Nguyên. Chính tay tôi sẽ tự giết chết anh. Anh không được chết. Tôi không cho phép. Tôi không cho phép.”
Bàn tay cầm kiếm của Y Nguyên khựng lại trong chốc lát. Gã nhìn sang Thủy Hà, người vừa bị gã đánh ngã, vẫn còn đang bò lên từ dưới đất, khuôn mặt của nàng đẫm nước mắt và ánh mắt đau thương khi nàng nhìn gã thật sự khiến trái tim của gã hẫng đi một nhịp. Đó không phải ánh mắt thù hận mà nàng hay nhìn gã, ánh mắt ấy có chút bi thương như thế nàng sẽ đau lòng lắm nếu gã chết đi. Nhờ ánh mắt của nàng mà gã lấy lại tỉnh táo.
Chẳng hiểu sao mà giọng nói của Thủy Hà có thể đánh thức ý chí của Y Nguyên nữa, gã đã buông thanh kiếm ra và đứng như một pho tượng. Nguyên Sâm thầm rủa cái thứ tình yêu chết tiệt mà người ta cứ luôn khao khát, cái tình yêu vừa là thuốc độc lại vừa là thuốc giải cứu người ta thoát khỏi sự khống chế của lão.
Y Nguyên có ý chí mãnh liệt thì cũng sẽ thua dưới độc tố của Nguyên Sâm mà thôi. Họ càng cần mạng sống của nhau thì càng đau khổ khi thấy người kia chết. Như vậy trúng ý của lão ghê lắm. Lão sẽ từ từ dày vò Y Nguyên sau vậy. Trước mắt lão sẽ bắt gã đứng đó cho đến khi lão muốn giết gã.
Nguyên Sâm đang tràn đầy phấn khích. Lão chuyển mắt sang Hoàng Anh và điều đó khiến Vô Ảnh cảnh giác vô cùng. Anh biết lão nhất định sẽ bắt Hoàng Anh làm ra điều gì đó nguy hiểm. Anh càng siết mạnh roi sắt, đến mức lòng bàn tay đã rỉa máu. Nhưng anh không quan tâm đến cái đau từ lòng bàn tay, anh chỉ sợ mình nới lỏng sức một chút, soi sắt sẽ đâm vào giữa ngực của Hoàng Anh.
Đúng như dự đoán của Vô Ảnh. Anh nghe thấy Nguyên Sâm ta nói với Hoàng Anh bằng giọng nhẹ nhàng nhưng lại chứa đầy sát khí:
“Nào, Hoàng Anh, ngươi hãy tự mình chọn: Hoặc là ngươi tự kết liễu chính mình, hoặc ngươi sẽ tự tay giết chết Hữu Lực.”
Giọng nói của Nguyên Sâm vang vọng trong tâm trí Hoàng Anh. Ả bất giác nhắc lại y như những gì lão nói như một con rối:
“Hoặc tự giết chết chính mình, hoặc giết chết Hữu Lực?”
Vô Ảnh nghe những lời nói của Hoàng Anh thì bắt đầu lo sợ hơn cả lúc nảy. Anh cố cầm roi sắt mạnh hơn nữa. Bởi vì anh ngờ ngợ Hoàng Anh sẽ chọn lựa điều gì. Với tính cách của ả, anh tin chắc ả sẽ chọn tự kết liễu.
Vô Ảnh nói với Hoàng Anh:
“Hoàng Anh, đừng liều lĩnh. Anh sẽ cứu được em, chúng ta sẽ sống sót. Hãy nghĩ đến lời hứa của chúng ta.”
Hoàng Anh lấy lại ý thứ trong chốc lát, ả nhìn Vô Ảnh, rồi lại nhìn Thủy Hà. Nàng ấy trở lại, nàng ấy sẽ lại ở bên cạnh Hữu Lực như ngày xưa. Lời hứa sẽ đi chơi cùng nhau liệu có thực hiện được không khi giờ đây người mà Hữu Lực yêu nhất đã xuất hiện.
Hoàng Anh biết Hữu Lực không đời nào muốn Thủy Hà phải sống một mình nữa, càng không muốn nàng ấy đến bên cạnh một kẻ như Y Nguyên. Nàng ấy đã từng vì anh mà chết, đã hy sinh tính mạng cứu sống anh. Tình yêu của hai người mãnh liệt đến mức tam giới không thể nào tin có thứ gì có thể chia cắt được họ. Nếu Y Nguyên không làm ra hành động đồi bại kia thì hai người đó đã thuộc về nhau rồi.
Hoàng Anh chỉ là kẻ thứ ba. Đúng thế, rõ ràng ả chỉ là kẻ xen ngang chuyện tình của họ. Ả thừa cơ hội Hữu Lực chỉ còn một mình mà tham lam tình yêu của anh. Liệu cảm xúc mà Vô Ảnh đối với ả là tình yêu hay chỉ là sự ngộ nhận của chính anh. Có lẽ anh thương hại ả, có lẽ anh không muốn nhìn thấy bất cứ một cô gái nào dành trọn tình cảm cho anh phải đau khổ.
Tình yêu của Hoàng Anh chỉ từ một phía và ả biết trong lòng Hữu Lực Thủy Hà chiếm vị trí quan trọng. Ả không muốn anh vì áy náy với ả mà khó xử khi phải lựa chọn giữa Thủy Hà và ả. Ả đã quyết định từ bỏ đoạn tình cảm không có kết quả này rồi. Vậy thì cái chết cũng chẳng còn đáng sợ nữa, còn hơn là ả tự tay tiễn Vô Ảnh về thế giới bên kia.
Nguyên Sâm gãi đầu. Rõ ràng lão không muốn có thêm một Y Nguyên thứ hai. Lần này lão phải giết Hoàng Anh, hoặc Vô Ảnh, như thế lão mới cam lòng. Nhìn xem, tất cả thuộc hạ của lão đã chết, ngay cả đứa em gái lão khó lắm mới triệu hồi về đây cũng tan biến thành mây khói. Lão không thể tha thứ cho họ, lão phải giết, nếu không thể giết tất cả, thì giết vài tên cũng tốt.
Nguyên Sâm hằng giọng:
“Ta không đùa đâu. Nếu ngươi tiếp tục chống đối lại mệnh lệnh của ta, ta sẽ giết chết Hữu Lực, đến cả linh hồn của nó cũng sẽ thành cát bụi.”
Hoàng Anh hất mạnh tay Vô Ảnh ra khỏi roi sắt. Ả phải làm gì đó, ít ra ả phải nói gì đó với anh. Chỉ có như thế anh mới không bị dày vò bởi cái chết của ả.
Hoàng Anh siết mạnh roi sắt trong tay. Roi sắt bây giờ trông như một thanh kiếm đầy răng cưa và mũi kiếm đã chạm vào ngực trái của ả. Ả lạnh lùng nhìn Vô Ảnh và nói:
“Tôi không yêu anh như anh tưởng tượng đâu. Ban đầu, tôi tiếp cận anh đều là vì chủ nhân. Tôi muốn bù đắp thay cho lỗi lầm của ngài ấy. Tôi không có bất cứ tình cảm nào dành cho anh cả. Chủ nhân đã trở lại, Thủy Hà cũng còn sống, coi như ta không nợ nần gì nhau.”
“Em nói dối. Nếu em không có bất cứ tình cảm nào dành cho tôi thì thử giết tôi xem nào. Tại sao em lại chọn giết chính mình?”
“Đơn giản chỉ vì tôi không muốn trở thành kẻ giết người. Anh đừng ảo tưởng vị trí của anh trong lòng tôi nữa. Người duy nhất mà tôi để ý chỉ có chủ nhân mà thôi. Tôi yêu ngài ấy, còn muốn sinh con cho ngài ấy nữa kìa.”
Nguyên Sâm lướt đến bên cạnh Hoàng Anh. Lão rù rì:
“Ta không thích chờ đợi thêm. Đâm xuyên tim bằng thứ đó đi.”
Vô Ảnh cố lết đến chổ Hoàng Anh. Tha thiết nói:
“Đừng nghe lời của lão, làm ơn đi. Hoàng Anh à, em chỉ cần nhìn anh thôi… nhìn anh thôi, được không?”
Hoàng Anh như bị thôi miên. Ánh mắt của ả trở nên đờ đẫn và ả dường như không nhận ra giọng nói của Vô Ảnh lần nữa. Anh bàng hoàng nhìn Hoàng Anh đâm xuyên roi sắt qua trái tim của ả. Thân thể ả cứng đờ, mắt trở nên trống rỗng và ả ngã phập xuống đất. Ả chết không nhắm mắt.