“Không liên quan đến ta, ta thấy được, nàng ta mới là người đi gần nhất với đại tư tế”
Cơ Mễ dùng ánh mắt nhìn kẻ điên nhìn nàng ta.
Hả? Người đâu?
Còn Kỷ Tán Cẩm, từ khi Cơ Mễ bắt đầu cùng Nhã Đồ nháo lên, nàng xem đủ rồi, không một tiếng động rời đi. Hoàn toàn không biết nàng sắp bị Cơ Mễ tìm kiếm.
“Cẩm, ta vừa nướng một ít khoai lang, cho ngươi!” Thú nhân nhỏ tuổi đang cắp một rổ khoai lang trên đường đi nhìn thấy nàng, vui vẻ ném lại khoai lang nướng. Kỷ Tán Cẩm bắt được, nàng nói một tiếng cảm ơn sau đó lột ra vỏ khoai.
Bên cạnh Na Tư thấy vậy nhẹ gầm gừ. Nàng thuận tay chia ra đem đến miệng hắn.
Na Tư không quen ăn thực vật. Ý của hắn không phải vậy. Nhưng hắn vẫn ăn lên, chỉ là lại tiếp tục ra hiệu với nàng.
“Nói tiếng người, ta nghe không hiểu”
Về đến cửa động, Na Tư lập tức nằm sấp xuống không có phản ứng.
Kỷ Tán Cẩm nhướng mày, tên này lại đang giận dỗi cái gì. Nàng ngồi xuống nhìn hắn, Na Tư lảng tránh quay đầu về phía cửa hang.
“Sao vậy? Giận ta rồi?”
Na Tư lắc mình liền biến thành hình người, hắn vẫn cứ ủ rũ.
“Nàng nhận đồ vật của hắn”. Giọng nói rơi xuống có chút ủy khuất lên án.
Không biết chừng sau này nàng còn có thể nhận đồ của con chim đó. Kim vũ điểu tộc tập tục rõ ràng trong mắt hắn.
À, là ghen tuông vớ vẩn, giấm của đứa trẻ cũng có thể ăn. Nàng trầm mặc cười.
Cho ngươi buồn nguyên ngày đi, nàng đã nói bao nhiêu lần rồi nhưng đầu óc hắn chỉ toàn lo lắng thái quá.
Đột nhiên Na Tư chú ý vào miệng của nàng.”Cẩm nhi, miệng ngươi dính cái gì?”. Nàng theo bản năng vươn ra ngón tay sờ lên khóe miệng.
Nhìn hồng nhuận cánh môi, dưới mái tóc hạ, cặp kia tử sắc đôi mắt bỗng nhiên sâu thẳm lên, kìm lòng không đậu dựa vào thiếu nữ u hương thân thể, mặt cách mặt liếm lên môi nàng.
Nàng giãy giụa một cái chớp mắt liền rời đi, thanh đạm âm vừa chuyển, đôi mắt hàm chứa ý cười:”Nha, ta lấy ra giúp nàng rồi”. Trên đầu lưỡi còn lưu lại mảnh vụn thừa.
Kỷ Tán Cẩm ngây ra, mặt đã bị lớp hóa trang bôi sạm đi vẫn bị nhiệt độ thiêu đến hồng thấu. Dùng tức giận che đi sự xấu hổ, âm trầm đi đến, một quyền đánh vào Na Tư bụng khiến hắn đau đớn nhăn lại mi.
Thật giỏi a, từ khi nào còn biết học hư rồi.