Trưởng công chúa “Cạch” một tiếng đặt chén trong tay lên trên bàn đá, thanh âm cất cao: “Chẳng lẽ ngươi(*) còn muốn đưa nàng nhập phủ sao?”
(*) Trưởng công chúa tức giận nên để thành ngươi nha.
Ngữ khí Lục Yến nhàn nhạt: “Nhi tử cũng không ngờ tới.”
Sắc mặt Trưởng công chúa có chút khó coi, nhìn ra được bà hẳn đang rất tức giận.
Bốn mắt nhìn nhau, bà lại hít sâu một hơi nói: “Lục Thời Nghiên, con nên thành gia.”
Chung quanh mưa càng lúc càng lớn, một lát sau đều đem chuối tây diệp trong viện cọ rửa sạch sẽ.
Trưởng công chúa nhìn vào mắt hắn, tiếp tục nói: “Tổ mẫu con vào lúc con đi Dương Châu bị bệnh, sốt cao không lùi còn nói mớ tên của con. Lão thái thái tuổi tác đã cao, lại ngày ngày kiên trì ăn chay niệm phật, trừ bỏ ngóng trông con bình an trôi qua từng ngày, còn ngóng trông con có thể sớm ngày thành gia.”
Lục Yến không nói một lời, ánh mắt chuyển qua phía bãi Xuân Thảo đang bị mưa gió tàn phá bừa bãi.
“Mục tướng quân hôm qua bị giải tới Đại Lý Tự, Tam hoàng tử cũng bị cấm túc, trước mắt triều đình sóng quỷ vân quyệt, việc hôn nhân của con vẫn nên sớm chút định ra cho thỏa đáng, cha con cũng có ý tứ này, Vân gia cùng Vương gia cô nương ta thấy đều không tồi, nhưng mà chọn ai rốt cuộc vẫn phải xem ý tứ con.” Trưởng công chúa dừng một chút, tiếp tục nói: “Con cũng nên hiểu rõ thân phận, cùng trách nhiệm của mình.”
Hôn sự của thế tử phủ Trấn Quốc công không cầu môn đình hiển hách, nhưng cầu cùng chung chí hướng. Đây cũng là một lý do vì sao trước đây trưởng công chúa sẽ ngầm đồng ý Mạnh gia nữ tiến vào phủ Quốc công.
Mạnh gia nữ cũng tốt, Vân gia, Vương gia cũng thế, gia tộc các nàng đều có chung một đặc điểm, đó là về sau chỉ đơn thuần là thần của quân.
Nói trắng ra là, Tĩnh An trưởng công chúa yêu cầu hai nhà phải nhất trí về lập trường — không tham dự đảng tranh, chỉ trung với hoàng đế.
Nghe mẫu thân nói, ánh mắt Lục Yến trầm xuống, theo bản năng mà xoay chuyển nhẫn ban chỉ trên tay.
“Lục Thời Nghiên, dù con có thích người bên ngoài kia thì cũng chỉ có thể như vậy. Phủ Trấn Quốc công tuyệt không cho phép con tiếp một ca cơ vào phủ, ta cũng không sẽ cho phép con dâu của ta không duyên không cớ phải chịu phần ủy khuất, nhục nhã này, Lục gia không phải thế gia, môn đình như thế.”
“Kể từ ngày mai, con trở về phủ đi, chớ có qua đêm bên ngoài. Chuyện Mạnh gia nữ lần trước là nương suy nghĩ không chu toàn, lúc trước cũng không hỏi qua ý tứ con. Tháng sau phu nhân Anh Quốc công muốn tổ chức một cuộc thi mã cầu tái(*), ta đã thay con đồng ý, nếu như con vội, không tới được, vậy thì còn đợt nữa vào tháng kế tiếp.”
(*) Cưỡi ngựa đánh bóng.
Lời nói của Trưởng công chúa ý tứ đã thập phần minh xác, không thích Mạnh gia nữ cũng không sao, trong kinh thành này chẳng lẽ còn thiếu quý nữ?
Ngữ khí bà hùng hổ doạ người, phảng phất như muốn nói cho hắn biết — năm nay, hôn sự của hắn, dù thế nào cũng phải định ra.
Sắc mặt Lục Yến không đổi, nhưng tay đặt trên đầu đã nổi đầy gân xanh.
Đây không phải lần đầu tiên hắn bị mẫu thân bức hôn, nhưng lại là lần trưởng công chúa có thái độ kiên quyết nhất.
Nhưng tình huống trước mắt của hắn là không có khả năng thành thân, hắn thành thân rồi nàng phải làm sao bây giờ?
Mấy tháng trước hắn cứu Thẩm Chân, đơn giản là bởi vì những cảnh tượng ly kỳ lại chân thật trong mơ cùng bệnh tim vô cớ xuất hiện, đến nỗi bản thân hắn vì sao sẽ chạm vào nàng, thói hư tật xấu này của nam nhân, hắn nhận.
Hắn thoải mái hào phóng thừa nhận.
Mới đầu hắn chỉ nghĩ, chờ hắn tìm được biện pháp chữa trị bệnh tim này, sau sẽ đưa nàng tới Dương Châu, an trí tốt cho tỷ đệ bọn họ, sản nghiệp ở Dương Châu của hắn cũng tặng cho nàng, nàng và hắn sẽ không liên quan gì nữa.
Hắn cũng sẽ không cảm thấy thua thiệt nàng.
Nhưng mà hiện tại thì sao?
Lục Yến để tay lên ngực tự hỏi: Còn có thể đưa nàng đến nơi khác sao?
Thân phận bọn họ không thay đổi, Trừng Uyển hay nàng cũng không thay đổi, là hắn thay đổi.
Từ lúc hắn quyết định đưa Bạch Đạo Niên tới Đông Cung giúp Thái Tử trị liệu, hết thảy cũng đã thay đổi. Nếu bệnh của Thái Tử có thể trị khỏi, ngồi ổn vị trí ở Đông Cung kia, vậy Vân Dương hầu ngồi tù căn bản cũng không tới hai năm.
Những chuyện đó hắn so với bất luận kẻ nào đều đã phân tích rõ ràng.
Lục Yến giống như không có việc gì cười một tiếng, sau đó lại rót cho Tĩnh An trưởng công chúa một chén trà nóng, đưa tới tay bà, “Mẫu thân xin bớt giận.”
Mi mục tinh tế của Tĩnh An trưởng công chúa nhíu lại, từng câu từng chữ nói: “Lục Thời Nghiên, con cho rằng ta đang nói giỡn với con sao?”
Lục Yến giải thích nói: “Đã nhiều ngày nhi tử ngoại túc(*), cũng không phải là lưu luyến câu lan ngõa xá(**) gì.”
(*) Qua đêm bên ngoài.
(**) Đại khái chính là chốn ăn chơi đàng điếm ó( đọc giải thích thì dài quá, lại không copy được nên giải thích theo ý hiểu của mình nhé).
Trưởng công chúa trả lời lại một cách mỉa mai: “Như thế nào, hiện tại muốn lật lọng?”
“Nhi tử chỉ sợ tổ mẫu lo lắng.” Nói xong, Lục Yến cố ý khụ hai tiếng mới nói: “Chứng cứ Mục gia buôn bán tư muối, dưỡng tư binh là nhi tử từ Dương Châu mang về, trên đường hồi kinh có bị thương một chút.”
Giọng nói vừa dứt, chén trà trong tay Tĩnh An trưởng công chúa liền rơi trên mặt đất. Bà biết, hắn sẽ không lấy chuyện như vậy ra nói giỡn.
“Bị thương ở chỗ nào?”
Ánh mắt Tĩnh An trưởng công chúa khẽ biến, sao còn một chút dáng vẻ tức giận như muốn lật trời vừa rồi?
Lục Yến chỉ phía sau, nhàn nhạt nói: “Hiện tại đã không đáng ngại.”
Nghe xong lời này, trưởng công chúa không còn tâm tư cùng hắn xả hết những lời này đó nữa, bà túm Lục Yến trở về phòng, thắp đèn lên, một hai phải xem miệng vết thương của hắn.
Trưởng công chúa nhìn hai vết sẹo chói mắt kia, lập tức đỏ đôi mắt, “Như thế này mà còn dám nói không đáng ngại?”
Trước mắt vừa vặn đúng thời cơ, Lục Yến quay đầu lại nhìn trưởng công chúa nói: “Phủ Kinh Triệu gần đây nhiều việc, cuộc thi mã cầu tái kia nhi tử không đi được không?”
Trưởng công chúa nhìn chằm chằm cặp mắt u ám thâm thúy của hắn.
Bỗng nhiên cảm thấy hắn đáng thương lại đáng giận, thương là sự thật, lợi dụng tâm đồng tình của bà cũng là sự thật. Thật sự ứng với câu nói kia của Phúc An công chúa — hài tử đều là nợ nần của cha mẹ.
Trưởng công chúa thường xuyên không hiểu rõ, vì sao nhi tử từ nhỏ đến lớn mọi thứ đều xuất chúng, không khiến bà phải nhọc lòng sẽ đột nhiên thay đổi tính tình?
? Editor: Ngày mai tui đi học ?