Lâm Nhan cười lạnh, “Cô ta là người quan trọng với anh, là bạch nguyệt quang của anh, anh đừng có giả vờ trước mặt tôi suốt ngày nữa, có mệt không vậy?”
Tâm trạng Lâm Nhan không tốt nên trực tiếp giận cá chém thớt, cũng không biết cô lấy sức ở đâu mà có thể đẩy thẳng nửa thân người đang cố lách vào nhà của anh ra ngoài rồi đóng cửa cái “rầm”.
Tạ tổng vừa bị từ chối vào nhà, đầu óc ngơ ngác, anh không quên lúc nhỏ Lâm Sanh là cô bé đã cứu anh, thế nhưng sau khi biết chuyện thì cũng chỉ muốn giúp đỡ nhau khi có thể chứ không hề muốn xen vào cuộc sống của đối phương, càng không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Lâm Sanh.
Thế nhưng Lâm Nhan rõ ràng đã hiểu lầm rồi, bây giờ lửa giận của cô vẫn còn đang trên đỉnh đầu, chắc cũng sẽ nghe không lọt mấy lời giải thích của anh, Tạ Phong Trần cũng không muốn cố gắng khi không cần thiết.
“Tạ tổng, Lâm tiểu thư không để ngài vào, vậy hành lý của ngài tính sao đây?” Trần Sảng vừa đẩy hành lý lên thì thấy được màn Lâm Nhan nhốt ông chủ của mình ngoài cửa, len lén “nhấn like” cho Lâm Nhan một cái, lần đầu tiên cậu thấy ông chủ bị khuất phục mà không làm gì được, Lâm Nhan cũng coi như là một nhân tài.
Tạ Phong Trần dùng ánh mắt sắc lạnh liếc Trần Sảng một cái, một ánh mắt tràn đầy lửa giận.
Trần Sảng bị dọa đến đổ mồ hôi lạnh, vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho người phụ trách khách sạn.
Sau đó Trần Sảng đưa ông chủ nhà mình vào căn phòng bên cạnh Lâm Nhan, chỉ dẫn nhân viên đâu vào đấy, dọn hết đồ đạc trong phòng ra rồi khử trùng, tất cả đều thay bằng đồ dùng mới, hiệu suất rất cao, từ lúc bắt đầu sắp xếp đến khi làm xong cũng chỉ một tiếng đồng hồ.
Lòng Trần Sảng lo lắng không yên, ông chủ bỏ căn phòng tổng thống năm sao sang trọng thoải mái qua một xó không thèm ở, nhất quyết phải ở cạnh Lâm Nhan tại một nơi vừa nhỏ vừa rách thế này.
Xem ra ông chủ vì muốn theo đuổi vợ mà đã moi hết ruột hết gan.
Trần Sảng sợ ông chủ ở không thoải mái, muốn khuyên nhủ một chút thì đột nhiên lại bị ông chủ hỏi lại, “Chuyện lần này Lâm Nhan bị bôi nhọ trên mạng đã điều tra rõ ràng chưa?”
“Là người phụ nữ tên Phương Đình Đình trong đoàn phim làm, có điều hôm nay cô ta đã lộ ra chuyện dan díu trong bóng tối, còn bị vợ của Phó đạo diễn đánh rất thảm hại, liên tục bị mắng trên hotsearch.”
“Tấm ảnh lúc trước của Lâm Nhan và Hàn Hữu Niên, không phải cậu đã âm thầm xử lý rồi sao? Một diễn viên nhỏ như Phương Đình Đình làm thế nào mà có được?” Tạ Phong Trần nói trúng tim đen.
Sắc mặt Trần Sảng liền có chút khó coi, “Đã xử lý tấm ảnh rồi, thợ chụp trộm ảnh mà tiểu thư Lâm Nhan tìm cũng bị bịt miệng luôn rồi, có điều…”
Tạ Phong Trần nhạy cảm ngẩng đầu nhìn Trần Sảng, “Có gì thì nói thẳng, ấp ấp úng úng làm gì?”
Trần Sảng hít sâu một hơi, lúc này mới nói, “Bên phía chúng ta đã xử lý rất sạch sẽ, thế nhưng phía Hàn thiếu và tiểu thư Lâm Sanh vẫn còn. Dựa theo lời của người được chúng ta xếp vào đoàn phim thì mối quan hệ của tiểu thư Lâm Nhan và Phương Đình Đình trong đoàn không tốt, hai người đối đầu gay gắt, thế nhưng tiểu thư Lâm Sanh và Phương Đình Đình rất gần gũi, có khả năng Phương Đình Đình lấy những tấm ảnh đó từ tay của tiểu thư Lâm Sanh, bây giờ còn muốn tiếp tục điều tra không ạ?”
Trần Sảng nghĩ đến Lâm Sanh có công cứu mạng ông chủ khi còn nhỏ thì bắt đầu có chút do dự.
Ơn cứu mạng, ông chủ tìm kiếm người ta đến tận bận giờ, nếu thật sự điều tra ra được gì, ông chủ sẽ giúp đỡ tiểu thư Lâm Nhan hay tiểu thư Lâm Sanh đây?
“Tra.” Ấn đường Tạ Phong Trần bỗng hiện ra nét tàn bạo, nghĩ đến hình ảnh Lâm Nhan cùng đôi mắt đỏ thì không còn quan tâm đến bất cứ người nào nữa chỉ muốn cho cô một câu trả lời rõ ràng.
Đáp án mà Trần Sảng chờ đợi chính là đây, Lâm Nhan vừa xảy ra chuyện thì anh đã sai người theo dõi Phương Đình Đình rồi, anh chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thì bất kể lúc nào cũng có thể hỏi ra sư thật từ phía Phương Đình Đình.
Mười phút sau, người bên phía Phương Đình Đình báo tin lại, sắc mặt Trần Sảng có chút khó coi, “Tạ tổng, tấm ảnh đó là Phương Đình Đình trộm được từ điện thoại của tiểu thư Lâm Sanh.”
Tạ Phong Trần trầm mặc không nói chuyện, không biết anh đang nghĩ gì.
Điện thoại của Trần Sảng bỗng nhiên reo lên, cậu bắt máy nói hỏi han đối phương một hai câu rồi lập tức đưa điện thoại cho ông chủ, “Tạ tổng, trợ lý của Hàn thiếu, Hàn thiếu nói muốn hẹn gặp ngài một lần.”
Tạ Phong Trần nhướng mày, “Hàn Hữu Niên?”
Trần Sảng gật đầu, Tạ Phong Trần lúc này mới nhận lấy điện thoại rồi ép vào tai, đi thẳng vào vấn đề, “Hàn thiếu tìm tôi có việc gì?”
Tạ Phong Trần mặt không biến sắc, thế nhưng Hàn Hữu Niên lại cảm giác được rằng trong giọng nói đối phương mang một thái độ thù địch, anh ta nhếch nhếch môi, nhìn sang ánh mắt hy vọng của Lâm Sanh ở bên cạnh, thấp giọng cất lời, “Chuyện của Lâm Nhan, tôi rất có lỗi, hôm nay fan của Lâm Sanh quá kích động, mong Tạ tổng có thể rộng lòng tha thứ, phía chúng tôi chấp nhận bồi thường.”
Hàn Hữu Niên gặp trở ngại bên phía Lâm Nhan, lúc này mới mời luật sư đến sở cảnh sát xử lý chuyện của fan hâm mộ, thế nhưng bên ấy luôn giữ thái độ làm việc theo nguyên tắc chung, nghe ngóng mới biết được chuyện này do Tạ Phong Trần đứng sau góp sức cho Lâm Nhan.
Lâm Nhan từng nói hai năm sau khi kết hôn, Tạ Phong Trần đều không muốn gặp cô, hai người tương kính như băng, thậm chí đến mức lúc trước trong showbiz còn truyền ra tin Tạ Phong Trần và Lâm Nhan đã ly hôn, xem ra sự thật không phải là như vậy.
Ý định ban đầu của Hàn Hữu Niên là không thích quản mấy chuyện nhỏ vặt vãnh thế này, cho dù Lâm Sanh không có một fan hâm mộ nào thì anh cũng có năng lực giúp cô nổi tiếng, nhưng cô lại quá nghiêm túc, không muốn dựa vào anh, muốn dựa vào thực lực của bản thân mà gây dựng sự nghiệp.
Không còn cách nào khác, anh đành phải gọi cuộc gọi này.
“Hàn thiếu biết đau lòng cho Lâm Sanh tiểu thư thì tôi cũng đâu có nỡ để người phụ nữ của mình chịu thiệt? Chi bằng Hàn thiếu quản người phụ nữ của mình cho tốt đi, thế này mọi người mới có thể bình yên vô sự được.” Lời này của Tạ Phong Trần không chừa lại chút đường sống nào, không khác gì đang tuyên chiến.
Hàn Hữu Niên đã ủng hộ Lâm Sanh thì Tạ Phong Trần nhất định sẽ giúp Lâm Nhan.
“Nghe đồn vợ chồng Tạ thiếu và Lâm Nhan không hòa thuận, bây giờ xem ra hình như lời đồn đại đều là giả, Lâm Sanh đã làm gì sai rồi hay sao mà Tạ thiếu lại nói ra những lời này?” Hàn Hữu Niên cảm thấy bị động trong thoáng chốc, lại cảm thấy trong lời đối phương nói ra có hàm ý khác nên giọng điệu liền mang theo một chút tức giận.
Thái độ này của Tạ Phong Trần làm Hàn Hữu Niên lập tức nhớ đến biểu hiện gần đây của Lâm Nhan vạch rõ ranh giới với anh, xem ra quan hệ vợ chồng của hai người đã dịu lại nên Tạ Phong Trần mới đồng ý ra mặt thay cô.
Theo lý mà nói, quan hệ của Lâm Nhan và Tạ Phong Trần càng thân thiết, cô không quấn lấy anh thì anh nên vui vẻ, thế nhưng trong ngoài câu nói của Tạ Phong Trần đều đang ám thị trong chuyện này là Lâm Sanh không an phận nên trong lòng anh không vui.
Lâm Sanh không phải là người thích gây chuyện thị phi, ngược lại, Lâm Nhan mới là người luôn không có chuyện gì mà cứ thích gây rắc rối cho Lâm Sanh.
Lời này của Tạ Phong Trần khiến anh có cảm giác bị mạo phạm, lúc nói chuyện hiển nhiên cũng chọc vào điểm yếu của đối phương.
“Tin đồn thì cuối cùng cũng chỉ là tin đồn, Hàn thiếu là người thông mình, sao lại đi tin mấy tin đồn vô căn cứ, Lâm Nhan lúc nhỏ tùy hứng không hiểu chuyện, ngược lại đã gây phiền phức cho Hàn thiếu rồi, mong Hàn thiếu lượng thứ cho, sau này tôi sẽ chăm sóc tốt cô ấy. Còn về chuyện Lâm Sanh tiểu thư đã làm gì, sao Hàn thiếu không đích thân hỏi chính cô ấy đi?” Từng câu từng chữ của Tạ Phong Trần đều đang tuyên bố chủ quyền.
Tác giả có lời muốn nói: Tạ tổng: Người phụ nữ của tôi để tôi tự lo!