Vợ yêu rời nhà được vài ngày, Thẩm Độ một mình trong căn biệt thự rộng lớn, đã vài đêm trằn trọc không ngủ được, bây giờ cuối cùng cũng đã đưa được người trở lại, một lòng thỏa mãn, cảm giác “ngôi nhà” này cuối cùng cũng đã hoàn chỉnh.
Diệp Nam Kỳ ngủ không được an ổn, Thẩm Độ rất cẩn thận bế anh lên giường của mình, lúc muốn rời đi lại bị anh níu tay lại, thật sự là đi không được, chỉ có thể từ bỏ ý niệm đi gọi điện thoại, một tay cầm điện thoại gửi tin nhắn cho trợ lý.
Mặc kệ là Tiết Cảnh Sơn hay là Tiết Hướng Du, nếu dám hồ ngôn loạn ngữ (nói linh tinh, không có căn cứ để mê hoặc người khác), thì đừng trách hắn ngáng chân tặng cho vài chướng ngại vật.
Nói chuyện với trợ lý một lúc lâu, hắn mới để điện thoại sang một bên, miết nhẹ lên mặt Diệp Nam Kỳ, lại cúi đầu, hôn lên môi anh một cái, thở dài: “Lần đầu thấy mèo nhỏ của anh say rồi nằm ngủ một cách yên tĩnh như vậy……”
Sao lại không làm ầm lên một chút để hắn có lý do bao che cho hành vi loạn tính của mình sau say rượu chứ.
Loại ý niệm “Làm loạn sau khi say” này Thẩm Độ cũng chỉ dám nghĩ trog lòng, điển hình của loại người có sắc tâm nhưng không có can đảm, lại hôn lên tay của Diệp Nam Kỳ — đôi tay kia thon dài xinh đẹp, giữa những ngón tay lại có vài vết chai nhỏ.
Diệp Nam Kỳ chưa bao giờ được nuông chiều, từ nhỏ anh đã làm rất nhiều việc, chăm sóc chị và em gái, chờ tới lúc hơi trưởng thành đã bắt đầu chăm sóc cho gia đình mất đi người cha làm trụ cột kia của mình.
Đại khái là bởi vì trong nhà chỉ có anh là con trai, vì vậy anh có thói quen ôm hết tất cả mọi việc vào mình.
Thẩm Độ rút tay của mình ra, tư thái thành kính hôn trên tay của cậu, tự nhủ trong lòng: Bảo bối, sau này hãy để tôi nuôi em thật tốt.
Biết rằng lát nữa Diệp Nam Kỳ tỉnh lại sẽ đau đầu, Thẩm Độ lập tức xuống lầu làm canh giải rượu. Nghe thấy tiếng cửa bị đóng lại, Diệp Nam Kỳ mới mở mắt ra, mở đôi bàn tay vừa được in lên một nụ hôn tinh tế, duỗi ra trước mặt, chậm rãi nắm chặt.
Khi nụ hôn nhẹ nhàng ấy nhẹ nhàng in lên, có cảm giác như thứ gì đó truyền từ tay đến tận trái tim.
Anh suy nghĩ cả một buổi tối, thậm chí còn đánh cuộc xem sau khi anh giả say, Thẩm Độ có làm gì với anh hay không.
Trước khi kết hôn, hai người cũng không thể được cho là quen biết, tuy rằng khi còn nhỏ thường xuyên gây lộn với nhau, nhưng sau khi chuyển nhà thì mất liên lạc, gặp lại sau nhiều năm như vậy, trời xui đất khiến kết hôn, mới ở chung lâu như vậy.
Khi bình tĩnh lại sau hoảng loạn, anh lại càng có khuynh hướng tin tưởng Thẩm Độ.
Nếu một người có thể ngụy trang đến mức chân thành như thế…… vậy anh thực sự thừa nhận tài năng của hắn.
Anh khép mắt lại lần nữa, chiếc giường này là của Thẩm Độ, dường như còn mang theo hơi thở ấm áp trên người của hắn. Diệp Nam Kỳ sau khi rời khỏi nơi này thì chất lượng giấc ngủ kịch liệt giảm xuống, tựa như hằng đêm đều không được ngủ ngon, nhưng ở trên cái giường này, khi nhắm mắt lại cảm thấy an tâm đến lạ.
Hốt hoảng nằm một lát, anh nghe thấy tiếng bước chân được diều chỉnh cho thật nhẹ nhàng vang lên, Thẩm Độ bưng thứ gì đó vào phòng, nhẹ nhàng đặt trên bàn, ngay sau đó ngồi trên đầu giường.
Diệp Nam Kỳ cảm giác có một bàn tay đang xoa xoa khuôn mặt của anh, muốn vuốt phẳng chân mày đang nhíu chặt lại của anh.
“…… Gần hơn một chút.”
Thẩm Độ lẩm bẩm mà nói một tiếng, sau đó không hề khách khí mà xích lại gần, vừa dứt từ “một chút” là mở miệng, Diệp Nam Kỳ hoảng sợ, muốn lập tức đẩy người ra rồi đứng lên, lại cảm thấy như vậy có thể khiến hai người rất xấu hổ, cứng đờ nằm yên, hoài nghi miệng mình sẽ phải phá hủy, Thẩm Độ mới buông anh ra, dục cầu bất mãn cọ cọ bên gáy của anh.
“Vợ nhà người ta đều rất ngoan, riêng em thì lại không ngoan chút nào.”
Diệp Nam Kỳ tiếp tục bất động thanh sắc mà nằm, nghĩ thầm sao Thẩm Độ nói lắm lời vô nghĩa như vậy.
Thẩm Độ lẩm bẩm lầm bầm một hồi lâu, rốt cuộc cũng bế Diệp Nam Kỳ đang ở trong chăn ra, chuẩn bị lên giường ôm anh ngủ, mới vừa nằm xuống, Diệp Nam Kỳ liền mở mắt ra.
Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Độ nghĩ tới mấy lời mình vừa lẩm bẩm vừa nãy, có hơi xấu hổ: “Mới tỉnh sao? Đau đầu không? Muốn uống chút canh giải rượu không?”
Diệp Nam Kỳ lẳng lặng nhìn hắn, nói: “Tôi đã tỉnh từ lúc cậu nói tới “mèo nhỏ say mèm an tĩnh;.”
Thẩm Độ: “……”
Thẩm Độ tự xưng là da mặt dày như tường thành, nhưng mà tưởng tượng nếu vừa nãy mà muốn làm thứ gì đó, liền cảm thấy sợ phát hoảng.
Diệp Nam Kỳ lại phá lệ không có ý kiến về tạo hình đang bị cuộn trong chăn như bây giờ, hơi trầm mặc, giọng điệu nghiêm túc: “Thẩm Độ, tôi muốn…… hỏi cậu một chuyện.”
Trực giác của Thẩm Độ nói cho hắn biết chuyện anh hỏi sẽ liên quan tới mấu chốt vấn đề của cách cư xử kỳ lạ đêm nay, gật gật đầu: “Hỏi về gì?”
Diệp Nam Kỳ nói: “Cậu đừng lừa tôi.”
“Không lừa vợ là truyền thống tốt đẹp của Thẩm gia.” Thẩm Độ ngồi ở bên người anh, vẻ mặt thong dong.
“…… Có phải cậu đã sớm biết đến tổ chức kia, còn từng tiếp xúc qua vs bọn họ không?”
Lúc Diệp Nam Kỳ nói, anh rất cẩn thận quan sát sắc mặt của Thẩm Độ, quả nhiên nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt hắn.
Đó là một biểu tình tự nhiên của con người, không làm giả được.
Hắn trong sạch.
Hô hấp của Diệp Nam Kỳ hơi dồn dập, trong nháy mắt không nói rõ được cảm giác trog lòng, thậm chí hốc mắt còn nóng lên, nơi đáy lòng còn có thứ gì đó không ngừng kêu gào, khiến cho cơ thể anh có một loại xúc động muốn tiếp xúc gần gũi hơn vs Thẩm Độ.
Trong đầu anh chỉ lặp đi lặp lại một ý niệm — Thẩm Độ trong sạch, hắn không biết, là anh hiểu lầm hắn.
Diệp Nam Kỳ tâm loạn như ma, Thẩm Độ lại đang ngồi nghi hoặc, lâm vào trầm tư, không có ý nghĩ không cần thiết: “Là ai nói với em chuyện này?”
Diệp Nam Kỳ không chút nghĩ ngợi liền bán người: “Tiết Hướng Du.”
Thẩm Độ nhíu mày: “Động cơ của anh ta không đơn giản.”
Dừng một chút, hắn nói: “Nếu một hai phải nói, đúng là tôi có tiếp xúc qua một chút. Mấy năm trước khi trở về vào kỳ nghỉ, ba bảo tôi đi làm vài công tác nghiệp vụ để luyện tập tướrc cho tương lai sau này tiếp quản công ty. Đại khái là ba năm trước đây, tôi có hợp tác chung với Tiết gia, tiếp xúc lâu với họ. Cuối cùng sau khi qua một lần tụ họp uống rượu, bọn họ mang tôi tới một căn cứ bí mật, cho tôi xem một số… Tính nô được nuôi dưỡng ngầm. Bẵng đi mấy năm, tôi cũng quên luôn việc này, không ngờ giữa hai việc này lại có liên quan tới nhau.”
Càng tiếp cận vòng luẩn quẩn này thật ra lại càng loạn, Thẩm Độ cũng gặp qua không ít ng thích SM (thuật ngữ mạng, chỉ việc xxx loạn cả lên trong một nhóm người), nhưng chưa từng gặp qua loại này.
Thẩm gia là thư hương thế gia, nhà hắn dạy rất nghiêm, trong xương cốt cũng có sự kiên trì của chính mình, không thích chơi bời, nhìn “nô lệ” bị chủ nhân chỉ huy cởi sạch quần áo mặc người thưởng thức, chỉ cảm thấy thật ghê tởm.
Đối phương mịt mờ hỏi hắn có hứng thú không, Thẩm Độ từ chối thẳng, hạng mục hoàn thành rồi thì hắn cũng nên về nước Anh, liền vứt chuyện này ra sau đầu, rốt cuộc không còn nghĩ tới nữa.
Cũng bởi vì việc này, hắn không hề có chút hảo cảm nào với Tiết gia, khi Diệp Nam Kỳ và Tiết Hướng Du gặp mặt lần đầu tiên, hắn mới mở miệng khuyên Diệp Nam Kỳ nên cách người Tiết gia xa một chút.
Nào biết thứ thóc mục vừng thối bị hắn vứt đến sau đầu này lại bị Tiết Hướng Du lấy ra làm kế ly gián.
Mặc kệ Tiết Hướng Du cố ý hay vô tình, trong lòng Thẩm Độ đều vô cùng tức giận.
Đối đãi với những người ngoài người nhà, hắn cũng không tốt như vậy.
Hắn tinh tế ước lượng tiền căn hậu quả của việcc này, đột nhiên nghe thấy Diệp Nam Kỳ rầu rĩ nói: “Thật lòng xin lỗi.”
Thẩm Độ ngẩn ra, thu hồi suy nghĩ, nhìn thấy Diệp Nam Kỳ co quắp bất an mà cúi đầu, sau một lúc lâu lại ngẩng đầu, ánh mắt trog suốt mang theo bất an: “Thật lòng xin lỗi.”
Thật ra Thẩm Độ cũng không tức giận, hắn đặt mình vào vị trí của Diệp Nam Kỳ, hiểu được Diệp Nam Kỳ cư xử như vậy khi đột nhiên nghe được tin tức như thế là rất bình thường, lại cười nói: “Vậy mà em lại hoài nghi tôi, tôi rất giận. Nhưng mà em có thể nói ra chuyện em hoài nghi, điều đó khiến tôi thoải mái hơn một chút.”
Vừa nói hắn vừa giang hai tay ra, không khách khí mà ôm chặt lấy Diệp Nam Kỳ, cằm cọ cọ lên đỉnhđầu của anh: “Được rồi…… Ôm một cái coi như bỏ qua. Nếu thật sự áy náy, vậy đêm nay ngủ với tôi đi.”
Diệp Nam Kỳ nhắm hai mắt, cảm thấy bây giờ nếu mình mở mắt ra, có thể hốc mắt sẽ đỏ: “Sợ ma sao?”
Thẩm Độ ôm anh càng chặt hơn, cười cười: “Đúng vậy.”
Sợ ma đưa em đi mất.
—
(Thật sự dạo này rất bận nên mới trễ chương, mong mọi người thông cảm. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và ngủ ngon mơ đẹp nha!
_LanLan_)