Miêu Nhân Phượng chiến đấu đang hăng không hiểu hắn ngồi chỗ nào.
Hắn chờ Miêu Nhân Phượng đưa chân tới trước mặt mới vung đao chém xuống.
Cả người bên trong lẫn bên ngoài thấy Miêu Nhân Phượng bị thương đều nổi tiếng hoan hô dữ dội.
Chung Triệu Anh quát lên:
– Tiểu huynh đệ. Vào giải cứu Miêu đại hiệp cho lẹ. Chỉ lát nữa là không kịp đâu.
Giữa lúc ấy vai bên trái Miêu Nhân Phượng lại trúng vào một roi. Y nghĩ thầm trong bụng:
– Tình thế bữa này rất nghiêm trọng. Nếu tay không binh khí thì khó lòng phá nổi vòng vây.
Hồ Phỉ cũng đã nhìn rõ cục diện. Chàng tính thầm:
– Nếu mình quăng đơn đao cho Miêu Nhân Phượng thì y mới có cơ thủ thắng.
Nhưng kình địch ngoài cửa cũng không phải ít mà mình không binh khí thì đến y ra đến cửa quan tối hậu cũng khó lòng qua được.
Trong lúc nhất thời, chàng hồi hộp không tính được kế gì trọn vẹn cả hai bề.
Thấy tình thế cấp bách, chàng không kịp suy nghĩ hô lên:
– Miêu đại hiệp đón lấy đao.
Chàng vận nội lực liệng đơn đao vào đánh véo một tiếng.
Luồng lực đạo rất mãnh liệt.
Năm hán tử trong nhà ma vươn tay ra đón lấy tất bị chặt đứt tay- Chàng tiên liệu chỉ một mình Mlên Nhân Phượng là chụp đươc.
Ngờ đâu lúc này Miêu Nhân Phượng giơ cánh tay về phía Tây Nam để dụ địch, người kia vung đao chém tới, y xoay tay cướp được đao. Y vừa nghe Hồ Phỉ liệng đơn đao vào, hai sống đao đã đụng nhau đánh choang một tiếng. Tia
lửa bắn tung tóe. Thanh đao liệng vào lại bắn ra.
Miêu Nhân Phượng hô:
– Tiểu huynh đệ hãy đứng đó mà coi ta đui mắt vẫn giết giặc được.
Trong người y bị thương hai chỗ nhưng tay đã có binh khí, tình thế không giống như trước nữa. Y chém veo véo hai đao bức bách địch nhân lùi lại gián mình vào tường.
Năm hán tử trong nhà đã biết uy danh Miêu Gia Kiếm nhưng tin rằng Miêu Nhân Phượng chỉ tinh thông kiếm thuật thì hiện giờ y có đoạt được đơn đao chưa chắc đã hơn gì tay không.
Mọi người quát to một tiếng xông vào.
Hàn quang lấp loáng! Người cửa lại liệng vào một thanh đao nhưng liệng cho hán tử bị đoạt mất binh khí.
Hán tử vươn tay đón lấy. Hắn vừa bị mất đao hổ thẹn vô cùng, cần phải lập công để vãn hồi thể diện.
Hắn múa đao tấn công nhằm chém tới trước mặt Miêu Nhân Phượng.
Miêu Nhân Phượng đứng yên không nhúc nhích, y nghe rõ trước mặt có đao, có tiên vẫn không né tránh.
Khi đao, tiên còn cách mình chừng nửa thước y mới xoay mình chém đánh chát một cái trúng vào cánh tay hán tử sử tiên làm cho gã gẫy xương.
Cây cương tiên rớt xuống đất.
Người cầm đao sợ giật nảy mình nằm phục xuống lăn người đi để tránh xa ra.
Hồ Phỉ động tâm tự hỏi:
– Chiêu Kê Tử Phiên Thân Đao hiển nhiên là Hồ Gia Đao Pháp sao Miêu đại hiệp cũng sử được mà có phần tinh diệu hơn ta?
Nguyên ngày trước Miêu Nhân Phượng cùng Hồ Nhất Đao tỷ võ, hai bên thương tiếc nhau, khâm phục nhau rồi truyền thụ võ công cho nhau. Miêu Nhân Phượng được Hồ Nhất Đao chỉ điểm những chỗ tinh nghĩa về Hồ Gia Đao vào lúc căn bản võ công y lại đến trình độ tuyệt vời.
Còn Hồ Phỉ tự mình học lấy lại thiếu căn bản võ công thì bằng Miêu Nhân Phượng thế nào được?
Trong nhà còn bốn hán tử, một tên la lên:
– Họ Miêu đui mắt cũng biết sử đao.
Điền Quy Nông chợt nhảy tới ngay trước Hồ Nhất Đao và Miêu Nhân Phượng đã đổi binh khí trong việc tỷ võ, liền hô lớn:
– Y sử Hồ Gia Đao Pháp đó, khác hẳn Miêu Gia Kiếm pháp anh em phải cẩn thận.
Miêu Nhân Phượng hừ một tiếng đáp:
– Đúng rồi! Bữa nay lũ chuột nhắt các ngươi mới biết Hồ Gia Đao Pháp lợi hại thể nào.
Y tiến lên hai bước ra chiêu Hoài Trung Bảo Nguyệt xoay đao lại hớt một cái.
Đó là hư chiêu. Tiếp theo y sử chiêu Nghinh Bộ Bế Môn Thiết Phiến.
Thanh đơn đao đẩy ra rồi quét ngang. Lại một tên trúng đao vào lưng ngã lăn xuống đất.
Hồ Phỉ vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, miệng lẩm bẩm:
– Quả nhiên y sử Hồ Gia Đao Pháp. Té ra hai chiêu này hư thực biến hóa là thế.
Lại thấy Miêu Nhân Phượng tiếp tục thi triển Hồ Gia Đao Pháp toàn những chiêu tinh yếu.
Y vừa quát vừa ra chiêu Sa Tăng Bái Phật. Một người bị chặt đứt tay.
Tiếp theo là chiêu Thương Bộ Trích Tinh Đao Pháp, lại một người nữa gẫy tay té nhào.
Điền Quy Nông la lên:
– Điền tứ đệ. Ra đây! Ra đây.
Hắn thấy Miêu Nhân Phượng thần oai lẫm liệt mà lúc này trong nhà chỉ còn một người sử đao là Điền tứ đệ, dù hắn có xông vào viện trợ vị tất đã thắng địch liền quyết ý dụ Miêu Nhân Phượng ra ngoài rồi dùng giây lòi tói bắt lấy.
Nhưng Miêu Nhân Phượng đứng chắn bên cửa thì gã họ Điền làm sao mà ra được.
Miêu Nhân Phượng biết Điền tứ đệ là hán tử đã dùng thủ pháp thâm độc để chém chân mình, nên quyết chẳng để gã trốn thoát một cách dễ dàng.
Đao quang lấp loáng bức bách gã lùi vào góc nhà rồi đột nhiên ra chiêu Xuyên Thủ Tàng Đao chém xuống.
Choang một tiếng vang lên. Gã kia tuột mất đơn đao nhưng gã cực kỳ xảo quyệt liền nhân cơ hội này lăn dưới đất chui vào gầm bàn. Gã cho là Miêu Nhân Phượng đui mắt không nhìn rõ, chuẩn bị tìm đường trốn ra khỏi nhà.
Miêu Nhân Phượng tiện tay chụp một cái ghế liệng ra thật mạnh.
Điền tứ đệ đang lăn ở dưới gầm bàn bỗng nghe đánh rầm một tiếng. Cái ghế gỗ liệng trúng ngực mà luồng lực đạo rất mãnh liệt. Lập tức cả ghế lẫn xương sườn của Điền tứ đệ đều gẫy hết, rồi gã chết giấc.
Chỉ trong khoảnh khắc, Miêu Nhân Phượng hạ năm người liền. Y biết những người này hoàn toàn nghe lệnh Điền Quy Nông chứ chẳng có thù oán gì với mình nên y không hạ sát thủ. Y chỉ đánh họ đến bị trọng tbương mà thôi.
Những người bên ngoài thấy năm tay hảo thủ đều ngã lăn ra không khỏi khiếp vía nghĩ thầm trong bụng:
– Cha này ngoại hiệu là Đả Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ quả nhiên ghê gớm.
Nếu hắn không đui mắt thì e rằng bữa nay mình chết chẳng có đất chôn.
Điền Quy Nông cười khanh khách nói:
– Miêu đại ca! Võ công của đại ca càng ngày càng cao thâm. Tiểu đệ rất khâm phục. Ra đây! Tiểu đệ dùng Thiên Long Kiếm để lãnh gíao Hồ Gia Đao Pháp của Miêu đại ca.
Hắn lại đưa mắt ra hiệu cho bọn hán tử tay cầm dây xiềng lên mấy bước, còn những người khác lùí cả ra xa.
Miêu Nhân Phượng đáp:
Được lắm!
Y cũng tiên liệu Điền Quy Nông rất có mưu kế thâm hiểm nhưng không ra ngoài động thủ không xong.
Hồ Phỉ đột nhiên giơ tay ra cản lại nói:
– Hãy khoan! Các hạ muốn lãnh giáo Hồ Gia Đao Pháp hà tất phải Miêu đại hiệp thân hành động thủ. Tại hạ chỉ điểm mấy đường cũng đủ rồi.
Điền Quy Nông thấy thủ pháp chàng vừa liệng đao biết là không phải hạng tầm thường. Dù sao chàng hãy còn ít tuổi, hắn cũng chẳng quan tâm.
Hắn liếc mắt nhìn chàng cười lạt hỏi:
– Ngươi là ai mà dám lớn mật ăn nói ngông cuồng trước mặt Điền đại gia?
Hồ Phỉ đáp:
– Tại hạ là bằng hữu của Miêu đại hiệp. Vừa rồi Miêu đại hiệp thi triển Hồ Gia Đao Pháp khiến tại hạ rất khâm phục, liền nhớ lại mấy chiêu muốn diễn thử chơi một phen.
Điền Quy Nông giận xám mặt lại, chưa nói gì Hồ Phỉ đã hô:
– Coi đao!
Chàng ra chiêu Xuyên Thủ Tàng Đao bổ xuống thật mạnh. Chính là chiêu số Miêu Nhân Phượng vừa mới sử dụng để đánh rớt binh khí trong tay Điền tứ đê.
Điền Quy Nông giơ kiếm lên gạt đánh choang một tiếng. Đao kiếm đụng nhau.
Người Điền Quy Nông lảo đảo. Hồ Phỉ cũng phải lùi lại một bước.
Điền Quy Nông là chưởng môn Thiên Long Môn phe Bắc Tông.
Hắn luyện Thiên Long Kiếm Pháp từ thuở nhỏ đã mấy chục năm, công lực so với Hồ Phỉ thâm hậu hơn nhiều.
Dĩ nhiên Hồ Phỉ phải thua một bực. Nhưng chàng còn nhỏ tuổi mà tý lực đã hùng hậu đến thế quả là hiếm có.
Ai cũng tưởng nhat kiếm vừa rồi sẽ hất tung đơn đao của chàng và làm chấn động nội phủ thổ huyết mới phải. Không ngờ chàng chỉ lui lại một bước, sắc mặt vẫn thản nhiên như không, ai nấy đều kinh hải trong lòng.
Miêu Nhân Phượng đứng ở phía sau cũng nghe rõ Hồ Phỉ tiến lên, tiếp theo hai người dộng thủ, Hồ Phỉ lùi lại. Y liền nói:
– Tiểu huynh đệ! Huynh đệ sử chiêu Xuyên Thủ Tàng Đao không sai trật một ly nhưng yếu quyết Hồ Gia Đao Pháp là cần sử chiêu số tinh kỳ chứ không phải ở chỗ lấy sức chọi sức. Tiểu huynh đệ hãy lùi lại để ta thu thập hắn.
Hồ Phỉ nói vậy động tâm nghĩ thầm:
– Đây là Miêu đại hiệp khai thông chỗ tối tăm cho ta đừng lấy sở đoản của mình để chống với sở trường của địch.
Chàng liền đáp:
– Hãy khoan! Vừa rồi Miêu đại hiệp sử dụng đao pháp, tiểu đệ mới thử một chiêu còn mấy chục chiêu nữa muốn thử nốt.
Chàng quay lại hỏi Điền Quy Nông:
– Các hạ đã biết chiêu Xuyên Thủ Tàng Đao lợi hại chưa?
Điền Quy Nông quát lên:
– Thằng lỏi con kia! Sao còn chưa cút đi?
Hồ Phỉ đáp:
– Được lắm! Các hạ không phục thì tại hạ đem Hồ Gia Đao Pháp thi triển từng chiêu, nếu tại hạ sử không đúng đánh không lại các hạ, tại hạ sẽ đập đầu nhận thua chứ sao.
Điền Quy Nông tức giận đầy ruột lại quát:
Ta cũng lạy ngươi nữa.
Hồ Phỉ cười nói:
– Bất tất phải thế. Nếu các hạ không địch lại Hồ Gia Đao Pháp thì chỉ cần buông tha Chung Thị Tam Hùng. Ba vị này võ nghệ tinh thâm hơn tại hạ nhiều. Nếu lấy một chọi một, nhất định các hạ không phải là địch thủ của ba vị đâu. Các hạ ỷ vào số đông thủ thắng sao đáng mặt anh hùng?
Chàng nói mấy câu này một là để chọc giận đối phương hai là rửa hận cho Chung Thị Tam Hùng.
Chung thị huynh đệ hay tay bị cột nghe chàng nói vậy cũng vui lòng.
Điền Quy Nông trước nay hành động rất ung dung bị Hồ Phỉ châm chọc, hắn không dằn lòng được, nghĩ thầm:
– Ngươi tưởng thua rồi chỉ lạy ta là xong ư? Bữa nay ngươi đừng hòng trốn khỏi lưỡi kiếm của ta.
Hắn phất tay áo một cái. Tay phải nắm kiếm quyết bước chênh chếch ba bước.
Trong lòng hắn tuy nóng giận nhưng không cử động lỗ mãng, sử đúng kiếm pháp của Thiên Long Môn chính tông.
Mọi người thấy thủ lãnh ra tay liền lùi lại, cầm đuốc giơ cao lên thành một vòng tròn sáng rực.
Hồ Phỉ hô:
– Hoài Trung Bảo Nguyệt nguyên là hư chiêu. Tiếp theo đến chiêu Nghinh Môn Bộ Bế Môn Thiên Phiến.
Miệng chàng hô tay chàng phóng đơn đao rồi quét ngang giống hệt như Miêu Nhân Phượng vừa rồi.
Điền Quy Nông nghiêng người đi né tránh, quét kiếm đâm tới.
Hồ Phỉ lại lớn tiếng hỏi:
– Miêu đại hiệp! Chiêu dưới làm sao? Tại hạ đối phó không xong rồi.
Miêu Nhân Phượng nghe chàng hô ” Hoài Trung Bảo Nguyệt ” và “Nghinh Môn Bộ bế Môn Thiết Phiến ” là tên hai chiêu cũng chẳng có chi quái dị vì Hồ Gia Đao Pháp coi bề ngoài về chiêu số cũng chẳng khác gì mấy các đường đao pháp trong võ lâm, nó chỉ hay ở chỗ biến hóa kỳ diệu. Trong công có thủ, trong thủ có công khiến người ngoài không thể lường được.
Bây giờ y nghe Hồ Phỉ hỏi gấp, y chau mày hô:
– Sa Tăng Bái Phật!
Hồ Phỉ theo lời vung đao chém tới.
Điền Quy Nông hươi trường kiếm đâm xéo lại vào cổ tay Hồ Phỉ.
Miêu Nhân Phượng lại hô:
– Diêu Tử Phiên Thân Đao!
Y chưa dứt lời, Hồ Phỉ đã sử chiêu Diêu Thủ Phiên Thân Đao chém tới.
Điền Quy Nông giật mình kinh hãi vội lùi một bước. Xẹt một tiếng áo trường bào bị lưỡi đao cắt đứt một góc.
Mặt đỏ lên, hắn phóng liền ba kiếm veo véo cực kỳ thần tốc và tự nhủ:
– Chẳng lẽ Miêu Nhân Phượng còn chỉ điểm kịp cho ngươi?
Miêu Nhân Phượng la thầm:
– Hỏng bét.
Lại nghe Hồ Phỉ cười hỏi:
– Tại hạ đã tránh khỏi ba kiếm, bây giơ phản kích bằng cách nào?