Trang bị của Đội đặc chiến Liệp Ưng rất tốt, mỗi người đều được cung cấp những vật tư hiện đại nhất Liên bang: Súng tiểu liên chứa đầy đầu đạn có tính chất hủy diệt, đao điện từ chém sắt như chém bùn, tai nghe không dây dùng để liên lạc, khiên kim loại cá nhân,…
Mọi người nhanh chóng chỉnh đốn xong xuôi, đứng nghiêm.
Lục Tắc Hiên bắt đầu gọi tên bố trí nhiệm vụ: “Chim Ruồi, A Long, cậu Đường, mỗi người lái một phương tiện bay, làm tiên phong trinh sát, xem xét tình hình theo hướng chính Nam. Cậu Đường mới gia nhập chú ý theo sát đồng đội.”
“Cá Sấu, Cá Mập Đen, mỗi người dẫn một đội mười người, theo sau tiếp ứng cho tiểu đội trinh sát.”
“Đại Hùng, Triệu Thuyên, hai người và hai Dẫn đường ở lại phi thuyền Liệp Ưng, sẵn sàng công tác phòng thủ.”
“Những người còn lại theo tôi.” Lục Tắc Hiên lia mắt nhìn cả đội, “Rõ cả chưa?”
Mệnh lệnh của Đội trưởng rất rõ ràng, rành mạch, các Lính gác đồng thanh đáp: “Rõ!”
Lục Tắc Hiên phất tay: “Hành động!”
Phi thuyền Liệp Ưng lơ lửng giữa không trung, mở lồng phòng ngự điện từ và cửa cabin.
Từng chiếc phương tiện bay cỡ nhỏ màu đen ngay ngắn bay ra khỏi phi thuyền lớn.
Tạo hình phương tiện bay chiến đấu của Quân đoàn Liệp Ưng trông giống như những con chim màu đen nhẹ nhàng, linh hoạt. Ba chiếc phương tiện bay bay vọt ra đầu tiên xếp thành hình tam giác, bay thẳng về phía Nam, nhoáng cái đã biến mất khỏi tầm nhìn của Dụ Nhiên.
Đội trinh sát tiên phong đã xuất phát, đội ngũ yểm hộ lập tức di chuyển theo.
Ánh mắt Lục Tắc Hiên liếc về phía Triệu Thuyên và Đại Hùng, thấp giọng dặn dò: “Bảo vệ hai Dẫn đường cẩn thận.”
Hai người đồng thanh: “Đã rõ!”
Lục Tắc Hiên nhìn Dụ Nhiên một cái rồi xuất phát ngay.
Dụ Nhiên ở lại phi thuyền, nhìn ra ngoài cửa sổ với tâm trạng thấp thỏm. Trên hành tinh này, đất đai màu tím bao phủ, thực vật với cành lá như móng vuốt sắc cũng màu tím sinh sôi khắp nơi, không hề phát hiện dấu vết của động vật. Trông có vẻ rất yên bình, nhưng hình dạng kỳ quái của những cái cây kia…
Trông giống thực vật chưa chắc đã là thực vật.
Dụ Nhiên nhắm mắt lại, tua ý thức màu xanh lục từ từ vươn ra khỏi phi thuyền, thăm dò nền đất bên dưới.
Moore tò mò, hỏi: “Nhiên Nhiên, em đang làm gì vậy?”
Dụ Nhiên nói: “Em muốn thử xem có cảm nhận được sự tồn tại trí não hoặc dao động cảm xúc nào đó không.”
Moore hiểu ngay, cũng vươn tua ý thức xuống cùng Dụ Nhiên. Hai loại tua ý thức một xanh một trắng là rà sát mặt đất như sợi dây leo dẻo dai, chúng linh hoạt vòng quanh những thân cây gần mình, hai người nhắm mắt, cẩn thận cảm nhận…
Lát sau, hai người đồng loạt thu tua ý thức về.
—ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Moore cười nói: “Không có phản ứng gì cả.”
Dụ Nhiên gật đầu: “Xem ra chỉ là cây cối có hình dạng tương đối kỳ lạ thôi, không có tính công kích.”
Thực vật cần sinh trưởng tại một vị trí cố định, không có tư duy. Động vật luôn có não bộ và ý thức, một số loài còn rất thông minh. Dẫn đường có thể xâm nhập thẳng vào thế giới tinh thần, thế nên chỉ cần là động vật, Dụ Nhiên sẽ cảm nhận được cảm xúc và tư duy của nó.
Có lẽ bản thân đã quá lo lắng. Thực vật ở đây chẳng qua có hình dạng và màu sắc khác thường thôi chứ không biết tấn công con người.
Lúc này, đội trinh sát do Chim Ruồi, Tắc Kè Hoa và Đường Sách tạo ra đang lái phương tiện bay, nhanh chóng thăm dò đến khu vực cách phi thuyền 10km. Khác với Dẫn đường dùng tua cảm nhận dạng sống có ý thức, Lính gác quan sát hoàn cảnh dựa vào các giác quan vượt trội.
Chim Ruồi quan sát phía trước, Tắc Kè Hoa chú ý bên trái, Kỳ Nhông để mắt bên phải. Ba người điều tra dọc theo đường bay.
Nửa giờ trôi qua, vẫn không phát hiện có gì bất thường.
Dưới chân toàn là loài cây kỳ lạ trông giống móng vuốt, không có dấu vết của động hoặc thực vật khác sinh sống.
Chim Ruồi ấn nút liên lạc trên tai nghe, nói: “Đội trưởng Lục, không có dấu vết động vật hoạt động, thực vật này cũng rất yên.”
Giọng Lục Tắc Hiên vang lên trong tai nghe: “Tiếp tục trinh sát.”
Chim Ruồi nhận lệnh, tiếp tục tiến lên.
Không lâu sau, bọn họ phát hiện ra một khối núi. Khối núi kia cao cỡ một tòa nhà 10 tầng với hai đỉnh liền kề, hình dạng không giống nhau hoàn toàn. Đỉnh núi phía sau cao hơn đỉnh phía trước một ít, ở giữa có thung lũng trũng hẳn xuống. Xung quanh khối núi, loài cây hình móng vuốt kia mọc rất dày, màu sắc cũng đậm hơn hẳn những nơi khác.
Đường Sách cảnh giác, nói: “Chị Chim, chị có thấy hình dạng khối núi này rất giống bướu lạc đà không?”
Nghe Đường Sách nhắc, Chim Ruồi cũng sực nhận ra, đăm chiêu: “Hai ngọn núi đứng liền với nhau, một lớn một nhỏ, đúng là hơi giống bướu lạc đà.”
Đường Sách tiến lên trước, nhìn quanh: “Trong phạm vi mười mấy ki lô mét chỉ có độc một khối núi này, rất kỳ lạ.”
Giọng Lục Tắc Hiên vang lên trong tai nghe: “Mọi người dừng lại, tôi lên trước xem thử.”
Vừa dứt lời đã nghe “xoạt” một tiếng, đôi cánh trắng phau đột ngột xuất hiện trên vai Lục Tắc Hiên. Người đàn ông nhảy lên, dang cánh bay lượn như chim, nhoáng cái đã vút qua đỉnh đầu hai người, bay lơ lửng bên trên khối núi.
Các Lính gác trong Đội đặc chiến Liệp Ưng đều là lái phương tiện bay.
Nhưng bản thân Lục Tắc Hiên biết bay, tốc độ còn nhanh hơn phương tiện bay. Hắn bay lên cao, đôi mắt tinh tường quan sát mặt đất. Đúng là kỳ lạ, khối núi hai đỉnh này trụi lủi như hai đống đất khổng lồ. Mà xung quanh nó, thực vật phát triển cực kỳ rậm rạp.
Cảnh quan lạ lùng thế này, hắn chưa thấy bao giờ.
Cứ như thể đám cây cối kia tụ lại một chỗ… quỳ lạy hai ngọn núi này?
Rốt cuộc là sao?
Cùng lúc đó, hình ảnh tiểu đội trinh sát thu được đã truyền tới màn hình lớn trên phi thuyền.
Thấy cảnh kia, Dụ Nhiên vội nói: “Đội trưởng Lục, rút mau!”
Nhưng lời nói ra vẫn chậm một bước.
Gần như ngay khi Dụ Nhiên dứt lời, dưới khối núi vang lên tiếng động rầm trời như loài cự thú nào đó đang tỉnh giấc.