Mệnh lệnh còn chưa dứt câu, một con mãng xà khổng lồ màu xám bạc đứng gần Vân Khinh bỗng vung đuôi lên, cơ thể dài hơn mấy trượng chỉ trong nháy mắt đã vươn dài tới tấn công đám lang sói bên kia. Chiếc đuôi vừa to vừa thô vung mạnh một cái, đám lang sói kia đến kêu cũng chả kịp kêu, chát một tiếng bị văng hết ra ngoài xa tít tắp.
Mà cùng lúc ấy, bốn con mãng xà còn lại cũng đồng loạt nhấc chiếc đuôi khổng lồ lên, lần lượt vung lên về phía những con thú đầu đàn nào hổ nào báo các loại linh tinh đang rít gào không dứt, một nhát là đã đánh bay, hoặc ngã lăn ra đất bất tỉnh, tiếng tru tiếng gầm từ từ im bặt.
Đã không còn những con đầu đàn, đám hổ báo linh tinh thấy vậy vội vã lùi lại phía sau nằm bẹp trên đất, không dám tiếp tục quấy rầy nhã hứng nghe nhạc của năm vị đại vương kia. Cho dù đã bị trúng thuốc kích thích, bản tính bản năng thần phục kẻ mạnh kẻ đứng đầu vẫn mạnh mẽ hơn cả.
Chỉ một nhát ấy, khiến đoàn thị vệ cấm quân nước Yên hoảng vía. Đàn thú nổi điên đã bị giải quyết rồi, giờ họ chẳng còn mục tiêu tấn công nữa, đám cấm quân nghệt mặt đứng đó, không dám lộn xộn, mắt dính chặt lấy năm vị mãng xà to lớn hùng mạnh kia và đoàn người Vân Khinh được vây bên trong, mặt ngơ mày ngáo.
Đã dọn dẹp xong đống tạp âm quấy rầy, không còn cái gì xen lẫn tiếng đàn của Vân Khinh nữa. Năm con mãng xà dường như rất thích chí, con nào đứng chỗ nấy, đứa thì lắc lư, đứa thì tự xoay vòng vòng.
“Ông trời ơi, đây… đây quả thật là kỳ tích, kỳ tích!” Lâm thượng đại phu ngã bẹp trên mặt đất, mặt mày bầm tím cả nhưng vẫn kích động thốt với giọng ép thấp nhất có thể.
Hoa thừa tướng bị ném xuống gần đó cũng chăm chú nhìn tình cảnh trước mặt. Đã từng ấy tuổi đời mà ông ta vẫn không kìm được bản thân vừa run rẩy vừa nói bằng giọng xúc động. “Thật không ngờ lão hủ có thể tận mắt chứng kiến cảnh này. Dùng âm nhạc điều khiển đàn thú, trời ơi…”
So với vẻ sợ hãi kích động của vua tôi Yến vương, Vân Khinh lại vẫn rất bình tĩnh. Tiếng đàn của cô càng lúc càng trở nên ấm áp dịu dàng. Năm con mãng xà nghe đàn, mắt nheo nheo, khí thế hung ác hồi nãy càng lúc càng giảm đi.
Độc Cô Tuyệt chậm rãi ngẩng đầu nhìn thoáng qua tình cảnh chung quanh. Hắn liếc thấy vô vàn ánh mắt chăm chú nhìn Vân Khinh, trên nét mặt đủ vẻ: kinh ngạc, hưng phấn, sùng bái… đều lồ lộ rõ ràng. Nét cười trên môi hắn không khỏi càng thêm đậm sắc.
Giữa khoảnh rừng trống, Độc Cô Tuỵêt đứng sừng sững, Vân Khinh ngồi dựa trước người hắn, năm con mãng xà với sức tấn công khủng khiếp đang vây quanh họ, cách đó không xa là vô vàn dã thú nằm bẹp xuống đất, cả vua tôi Yến vương cũng sấp mặt nằm đó. Khung cảnh này, đánh dấu một thời đại mới sắp bắt đầu.
“Các bạn của tôi, từ đâu tới đây hãy về lại đó, có được hay không?” Tiếng nói thanh thoát tao nhã vang lên, Vân Khinh mỉm cười nhìn năm con rắn kia.
Mãng xà bản tính vốn điềm đạm, không phải giống rắn có tính hung hăng thích tấn công. Tuy chúng có sức tấn công mạnh mẽ khủng khiếp, nhưng không chủ động tấn công. Giờ đây chúng nổi cơn điên, chắc chắn là phải có điều gì đó tác động lên. Hẳn là chúng bị bắt tới một nơi xa lạ rồi thả ra, nên là tính nết trở nên khó chịu như thế.
Năm con mãng xà nhìn Vân Khinh trừng trừng, năm đôi mắt đã không còn chút nào hung dữ khát máu, chỉ còn lại vẻ hiền lành thư thái dịu ngoan.
Một con mãng xà xám bạc bỗng cúi thấp đầu xuống, chiếc đầu to lớn hình tam giác vươn tới trước mặt Vân Khinh, đôi mắt chớp chớp, chiếc lưỡi rắn đỏ lòm gần như sắp chạm vào mặt cô, khiến tim của ai nấy chung quanh thiếu điều ngừng đập. Thật sự là nó tiến lại quá sức là gần, có điều Độc Cô Tuyệt vẫn đứng nguyên đó không có phản ứng.
Vân Khinh mỉm cười, cũng không cần tránh né mà chỉ nói nhẹ nhàng. “Về đi, đừng lại để người ta bắt được. Mau trở về đi thôi.” Dứt lời, tiếng đàn dưới tay cô hơi hơi thay đổi, toát lên tình cảm sầu bi thương cảm, đến cả Độc Cô Tuyệt cũng có thể nghe ra ý vị tiễn biệt, lưu luyến không rời trong khúc nhạc ấy.
Năm con mãng xà bình tĩnh trừng trừng nhìn Vân Khinh hồi lâu. Rồi như thể nghe hiểu ẩn ý trong tiếng đàn, chúng bỗng chậm rãi tiếp tục trườn chung quanh Vân Khinh và Độc Cô Tuỵêt vài vòng nữa, như thể đang tỏ lòng quyến luyến cô gái này. Thế rồi lần lượt từng con chậm rãi trườn vào rừng, biến mất.
Đám cấm quân thấy mãng xà tiến lại gần, gã nào gã nấy kinh hãi hốt hoảng né qua một bên nhường đường cho chúng đi qua. Chẳng mấy chốc năm con mãng xà hoàn toàn biến mất trong rừng.
Mãng xà đã đi, đàn thú hoang nào hổ nào báo không hiểu vì sao cũng quay đầu nối đuôi nhau đi vào trong rừng. Khi chúng xuất hiện như bão rung gió lốc, giờ khi đi cũng nhanh chóng vô cùng. Chỉ trong một thoáng, con lành lặn ngoạm lấy con bị thương, rút lui hết cả.
Ở khu săn bắn, mặt đất vương vãi máu tươi. Một trận gió thổi qua, khiến mùi tanh hôi tỏa ra bốn phía, đặc quánh trong không gian.