Nhìn thấy dáng vẻ của con trai, thần kinh kéo căng của Từ Từ Niên rốt cuộc cũng buông lỏng xuống, lúc này cậu giống như bị hút khô toàn bộ sức lực, vịn tay nắm cửa, tựa đầu lên tường, rất lâu không nói lời nào.
Hồi lâu sau, Cù Thành nghe được thanh âm yếu ớt, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, hắn đến gần bên cạnh Từ Từ Niên, nghe thấy cậu đang nhỏ giọng nói.
“… Anh biết không, trước đó Oa Oa cứ nắm chặt lấy tay em, nói gì cũng không chịu buông em ra, em tưởng nó đang làm nũng, liền nhẫn tâm đẩy nó ra… Nếu lúc đó, em có thể cẩn thận một chút, nuông chiều nó một chút, mọi chuyện sẽ không thành ra như vậy.”
Giọng Từ Từ Niên run rẩy, dường như vẫn không dám nhớ lại chuyện trước đó, Cù Thành vỗ vỗ vai cậu, “Đây không phải lỗi của em, ai cũng không nghĩ đến sẽ có người ra tay với bọn em.”
“Có gì khác nhau sao?” Từ Từ Niên ngẩng đầu lên nhìn hắn, cả người gần như muốn mệt lả, “Em là ba của nó, là người thân duy nhất của nó, không làm tròn bổn phận chính là không làm tròn bổn phận, ngay cả con của mình cũng không bảo vệ được, còn đùn đẩy trách nhiệm cái gì?”
Lẽ nào trách nhiệm đó không phải thuộc về anh sao?
Cù Thành nói thầm ở trong lòng, nét mặt không biểu lộ gì, đỡ Từ Từ Niên ngồi xuống bậc thềm, sau đó mới thấp giọng nói, “Từ Niên, em đã cố gắng hết sức rồi, chuyện này không thể trách em được, là cái tên chết tiệt ra tay ở sau lưng kìa. Chuyện này anh sẽ xử lý, em không cần phải lo lắng, bất kể là ai ra tay với bọn em, anh cũng sẽ không tha cho hắn.”
Từ Từ Niên vùi đầu xuống đầu gối, không nói gì, cậu rất mệt, toàn thân không còn sức lực, vết thương trên người cũng đau âm ỉ, nhưng cậu không muốn rời đi, nếu Oa Oa còn chưa tỉnh, cậu phải luôn ở bên cạnh nó.
Cù Thành trầm mặc nhìn cậu, qua một lúc lâu sau như đột nhiên hạ xuống một quyết tâm, giả bộ như vô tình mở miệng, “Từ Niên, em…có nghĩ đi tìm cha mẹ ruột về cho Oa Oa không?”
Lúc này đầu óc của Từ Từ Niên không được tỉnh táo lắm, nhưng vẫn căng thẳng ngẩng đầu lên, “Anh có ý gì?”
“Anh không biết em nghĩ thế nào, nhưng anh cảm thấy đối với một đứa trẻ có cha mẹ ruột ở bên cạnh chăm sóc sẽ tốt hơn, một mình em sao có thể dành hai phần yêu thương cho đứa trẻ?” Cù Thành quan sát sắc mặt của Từ Từ Niên, từ từ nói ra suy nghĩ của mình.
“Lần này Oa Oa phải truyền máu gấp, nếu có cha mẹ nó ở bên cạnh, tùy tiện hỏi một người trong nhà là có thể tìm được máu thích hợp, nhưng lúc đó trừ em và anh ra, không còn ai ở bên cạnh nó hết, chúng ta không phải người thân của nó nên cơ bản không giúp được gì, lần này là do may mắn, nhưng ai có thể đảm bảo rằng lần nào cũng gặp may mắn như vậy? Nó chỉ mới có hai tuổi, sau này lớn lên biết mình không có cha mẹ, chuyện này đối với nó mà nói có chút tàn nhẫn, nên anh nghĩ em nên đi tìm người nhà cho nó, để nó có một gia đình hoàn chỉnh?”
Ánh mắt Từ Từ Niên lóe lên, che giấu ngón tay đang phát run, né tránh ánh mắt của Cù Thành, làm bộ như tùy ý mở miệng, “Oa Oa không cần những thứ đó, em sẽ chăm sóc nó thật tốt, mấy năm nay em vừa làm cha vừa mẹ đã thành thói quen, Oa Oa cũng rất thích cuộc sống như vậy, em không cảm thấy bây giờ có gì không ổn.”
“Nhưng dù sao nó cũng không phải con ruột của em, bây giờ em còn có thể lừa nó, chờ sau này thì sao? Đứa trẻ ngày càng lớn, tình cảm nhận nuôi không được như tình cảm cha mẹ đẻ, làm sao em dám khẳng định rằng nó sẽ không giấu em đi tìm cha mẹ ruột của mình?”
Bởi vì em và anh chính là người thân của nó!
Từ Từ Niên suýt nữa thì buột miệng nói ra, nhưng lại cố gắng nuốt vào trong bụng, di chuyển tầm mắt, nôn nóng đẩy cánh tay Cù Thành ra, lảo đảo đứng lên, “Anh không cảm thấy mình quản quá nhiều rồi sao? Em sẽ không để giả thiết của anh biến thành sự thật, anh cũng đừng can thiệp vào chuyện của Oa Oa nữa.”
Cậu gần như là vô ý nói ra lời này, nhưng trong lòng sớm đã không còn cách nào khác.
Che giấu sự thật đã trở thành bản năng của cậu, cậu biết mình làm như vậy là rất bất công với Cù Thành, thế nhưng cậu quả thật rất sợ, người cha sinh ra cậu nuôi cậu cũng vì cơ thể dị dạng này của cậu, không chút do dự mong cậu mau chết đi, huống chi là một Cù Thành.
Cậu yêu Cù Thành, thế nhưng phải lấy chuyện này ra đặt cược, cậu làm không được, nếu như chuyện này lộ ra ngoài cái giá phải trả là mất đi Cù Thành, khiến Oa Oa ở trong mắt mọi người trở thành đứa trẻ do quái vật sinh ra, vậy cậu thà rằng đem toàn bộ bí mật này vào trong quan tài.
Cù Thành nhìn bộ dạng hoảng loạn của Từ Từ Niên, trong lòng như đã hiểu hết tất cả.
Chỉ là hắn muốn có một đáp án, thái độ này của Từ Từ Niên đã cho hắn đáp án rồi.
“Xin lỗi…quả thật người ngoài như anh không nên can thiệp vào mối quan hệ của em và Oa Oa, anh rút lại lời nói vừa nãy, em đừng giận nữa được không?” Cù Thành đỡ cậu, vòng hai tay ôm lấy Từ Từ Niên từ sau lưng.
Từ Từ Niên vốn cảm thấy hổ thẹn với hắn, bây giờ thấy Cù Thành chủ động cúi đầu, lòng cũng nhũn ra, lúc lâu sau mới lắc đầu nói, “Em không giận, vừa rồi giọng điệu của em không được tốt lắm, anh đừng để ý.”
“Do em mệt mỏi quá rồi, mới vừa khâu xong sao có thể chạy loạn khắp nơi được, nếu em không muốn rời khỏi nhóc con kia, vậy dựa vào anh ngủ một lát đi, anh trông Oa Oa cho.”
Cù Thành vỗ vỗ vai cậu, trên mặt lộ ra nụ cười trấn an.
Từ Từ Niên thật sự mệt mỏi, hai mắt như muốn díp lại, cậu ngẩng đầu lên nhìn bóng người của Oa Oa, thở phào một hơi, gật đầu tựa lên vai Cù Thành.
Hai người dựa sát vào nhau trong hành lang bệnh viện, đêm khuya nhiệt độ hạ xuống, Cù Thành cởi áo khoác ra choàng lên người Từ Từ Niên.
Đêm khuya vắng lặng, trên hành lang không có một tiếng động, màn hình theo dõi trong phòng chăm sóc đặc biệt lóe ra những tia sáng mỏng manh, ba người cứ như vậy, cách một cánh cửa vừa dày vừa nặng, kề sát vào nhau.
Nghe thấy tiếng hít thở trầm ổn của Từ Từ Niên ở bên tai, Cù Thành nhẹ nhàng gọi cậu, “Từ Niên, ngủ rồi sao?”
Không ai trả lời hắn, âm thanh của hắn phiêu tán trên hành lang.
Cù Thành gọi tiếng nữa, Từ Từ Niên vẫn không trả lời hắn, thuốc mê bắt đầu có tác dụng, cậu ngủ rất sâu.
“Phù…”
Cù Thành thở ra một hơi, xác định Từ Từ Niên sẽ không tỉnh lại xong, mới chậm rãi vươn tay, lấy một sợi tóc trên cổ áo cậu, cẩn thận bỏ vào túi trong suốt đã chuẩn bị từ trước.
Trong túi của hắn còn có một gói to, bên trong là một mảnh vải xé xuống từ trên áo bông của Oa Oa, phía trên còn lưu lại máu của nhóc con kia, ở trong đêm khuya tĩnh mịch nhìn có vẻ vô cùng chói mắt.
Thu xong hai mẫu, hắn cầm âu phục trên người đắp cho Từ Từ Niên, nhẹ nhàng đỡ cậu tựa vào lan can, sau đó mới đi thẳng đến góc tối không người, lấy điện thoại ra.
“A Tứ, bây giờ đến bệnh viện một chuyến đi, anh có đồ này muốn cậu đưa cho viện trưởng Tôn, đưa đến rồi ông ta tự khắc biết phải làm gì.”
Điện thoại kéo dài mấy giây liền dập máy, im hơi lặng tiếng, không ai chú ý đến.
Cù Thành cất điện thoại rồi quay trở lại, ôm Từ Từ Niên, để cậu tìm được một tư thế thoải mái trên người mình, cúi đầu hôn một cái lên gò má cậu.
Khổng Tước, em không muốn chính miệng nói cho anh biết, vậy anh chỉ có thể tự mình đi tìm sự thật vậy.
Ngẩng đầu nhìn Oa Oa đang ngủ say trong phòng chăm sóc đặc biệt, Cù Thành lộ ra ý cười dịu dàng.
***
Trong nhà kho tối đen như mực, một vòng người vây quanh tứ phía, trong tay đều cầm vũ khí, vẻ mặt tỏa ra sát khí.
Đèn treo trên đỉnh đầu lúc sáng lúc tối, để lộ ra những chiếc bóng mờ nhạt trên nền đất, khiến bầu không khí càng trở nên ngưng trệ.
Ở giữa nhà kho đặt một chiếc ghế dựa mũ quan* làm bằng gỗ trắc vàng Hải Nam, ngồi ở trên ghế là một người đàn ông cao to cường tráng, vắt chân này lên chân kia, trong tay cầm một con dao găm, có hai người áo đen đứng ở phía sau hắn, đang nhìn chằm chằm cửa chính.
*Ghế dựa mũ quan: Đây là tên ghế được đặt theo hình dạng mũ của các quan thời xưa. Không hiểu sao chỉ nói về chiếc ghế dựa thôi mà tác giả miêu tả kỹ thế. Chắc là để phù hợp với khí thế của Cù Thành chăng?

Lúc này cửa sắt vang lên “két” một tiếng, A Tứ kéo một người đàn ông bị trói gô cổ đi vào, theo sau hắn là một đám anh em.
Nhìn trên người đàn ông bị trói cũng không có vết thương gì, nhưng lúc bị kéo đến, lại để lại những vết máu thật dài trên nền đất.
“Anh Thành, đưa người đến rồi.”
A Tứ ném người đàn ông xuống nền đất, phủi phủi tay, âu phục đen trên người không có lấy một nếp nhăn, ngay cả áo sơ mi trắng cũng không bị máu dính vào, sạch sẽ gọn gàng, quả thật không giống một người có thể làm ra loại chuyện như vậy.
Lúc này Cù Thành mới lười biếng quay đầu lại, nhìn chằm chằm người đàn ông đang nằm trên nền đất, “Không phải còn chưa chết sao? Sao thấy tôi ngay cả quy củ cũng quên mất?”
Người nọ nhíu mày, cắn chặt răng không chịu lên tiếng, cũng không chuyển động.
A Tứ kéo tóc của hắn, lôi cả người dậy, “Quỳ xuống.”
“Tao phi!”
Người đàn ông khinh thường phỉ nhổ một cái, kết quả A Tứ không nói hai lời đá thẳng một cước về phía đầu gối của hắn, “rắc” một tiếng, người đàn ông hét lên chói tai, thống khổ ngã xuống đất, hai đầu gối chạm đất, đối diện thẳng Cù Thành.
“Chúng mày muốn chém muốn giết thì tùy! Dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy là có ý gì!? Thay mặt mười tám đời tổ tông nhà mày nói cho mày biết, đừng tưởng tao thua ở trong tay chúng mày thì chúng mày giỏi lắm! Hôm nay, có bản lĩnh thì chúng mày giết tao đi! Nếu không để tao có được cơ hội, tao sẽ giết chết chúng mày!”
Người đàn ông giống như chó điên sủa liên tục về hướng Cù Thành, trong nhà kho toàn là âm thanh vang vọng của hắn.
Đợi đến khi hắn mắng không được nữa, mệt đến há mồm thở dốc, Cù Thành mới quay đầu lại nhìn hắn, đưa mắt phất tay ra hiệu với đàn em bên cạnh, “Vả miệng, nếu cái miệng đê tiện như vậy, đánh cho hắn biết điều một chút.”
Hai tên đàn em cường tráng phía sau đi qua, cơ thể người đàn ông kia theo bản năng run lên, “Chúng mày… Chúng mày dám… A!”
Hắn còn chưa nói xong, mấy cái tát đã rơi liên tiếp lên mặt hắn, hắn đau kêu thất thanh, lúc này gò má đã sưng lên, thế nhưng hai người bên cạnh vẫn không có dấu hiệu dừng lại, người kia vừa đánh xong thì tên bên cạnh lại tiếp tục vả xuống, một cái lại một cái, ba bốn cái cái tát hạ xuống, mặt của hắn đã sưng giống như cái đầu heo.
“A! A a!”
Hắn đau đớn kêu to, theo bản năng né tránh, nháy mắt một người đã nắm lấy cổ áo của hắn, dùng chân đỡ sau lưng hắn tiếp tục đánh.
Phun ra một bụm máu, răng hắn bị đánh rơi mất 4 cái, trong miệng toàn là máu.
Lúc này Cù Thành mới phất phất tay, “Được rồi, các cậu chơi chết ‘Khách’ của tôi thì phiền toái đấy, tôi là một công dân tốt luôn tuân thủ pháp luật, sao có thể phạm tội được.”
“Trần Tam, suy nghĩ xong chưa? Rốt cuộc là ai phái mày đi đâm người khác?”
Cù Thành hạ chân bắt chéo xuống, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, nhả ra một vòng khói, sắc mặt của hắn u ám dọa người, khóe miệng như có như không hiện lên ý cười, càng khiến cho người đàn ông tên Trần Tam kia sợ đến run lên.
“Cmn, mày bị bệnh à! Tao không có đâm họ, tao nói nhiều lần như vậy rồi mà chúng mày không tin, mẹ nó, không hiểu tiếng Trung Quốc à!”
Trần Tam cắn chặt khớp hàm, vẫn liều chết không chịu thừa nhận.
Cù Thành bất đắc dĩ nhíu mày, “Được, nhìn không ra mày vẫn là nam tử hán, vậy để cho mày xem thứ này, tin là mày sẽ thích.”
Nói xong hắn phất phất tay, A Tứ ở phía sau đi đến trước mặt Trần Tam, ném một xấp ảnh chụp xuống trước mặt hắn, trên bức ảnh là một cặp mẹ con, người phụ nữ vẫn còn rất trẻ, dẫn theo một bé trai tầm hai ba tuổi, đang mua cái gì đó ở ven đường.
Nhìn qua là biết những bức hình này là chụp lén, với lại kỹ thuật cực kỳ lão luyện, vừa nhìn là biết người trong nghề.
Thấy ảnh chụp sắc mặt Trần Tam liền lập tức thay đổi, nhưng vẫn cúi đầu không lên tiếng.
“Bọn họ là vợ con của mày đúng không? Số mệnh của mày cũng không tệ, tìm được một người vợ xinh xắn, con trai cũng rất đáng yêu, có điều nhìn gầy quá, tùy tiện bóp một cái là chết ngay ấy nhỉ? Đúng rồi, gần đây đám anh em của tao ăn chay lâu lắm rồi, không bằng để vợ mày tiếp bọn họ đi, cũng là vì mày mà tích lũy âm đức.”
Lời này vừa thốt ra, Trần Tam lập tức không nhịn được nữa, “Con mẹ nó, mày không phải là người! Con trai tao nó chỉ mới có 3 tuổi thôi, chúng mày động vào nó thử xem! Tao liều mạng với chúng mày!”
“Ồ, mày đang chọc cười tao đấy hả.” Cù Thành giễu cợt một tiếng, đi lên không chút do dự hung hăng đạp hắn một cước, “Mày vẫn còn biết nó là trẻ con, con mẹ nó, lúc mày đâm người khác sao không nhìn thấy trong tay họ cũng đang có một đứa trẻ!”
Một đạp hạ xuống, Trần Tam trực tiếp hộc máu ra, che ngực rất lâu không ngẩng đầu được lên.
Cù Thành nắm lấy cằm của hắn, nhếch miệng hỏi, “Nghĩ xong chưa? Rốt cuộc là ai sai mày ra tay, lão đại sau lưng mày là ai? Tao cho mày ba giây, đến giây thứ ba, lập tức sẽ có người làm con trai mày thịt nát xương tan, sau đó tao lại cho mày thêm ba giây nữa, đến lúc đó mày còn không nói, vậy vợ mày sẽ phải hầu hạ bọn đàn em của tao.”
“Tao… Tao…” Sắc mặt Trần Tam trắng bệch, cắn chặt răng, trong lòng đấu tranh dữ dội, “Mày không có bằng chứng, dựa vào đâu nói tao lái xe đâm người khác? Con mẹ nó, tao cũng không biết lão đại sau lưng mày nói là gì!”
Cù Thành bật cười, sắc mặt âm trầm mưa gió nổi lên, “Nếu như không có bằng chứng, tao bắt được thằng khốn mày chắc? Tuy mày thông minh, lái một chiếc xe không có biển số, lại còn lắp kính đen mờ, nhưng mày quên trên đời này không có bức tường nào mà không lọt gió, tao kiểm tra một loạt camera trên đường, tóm được mày trước khi cảnh sát tìm được, dĩ nhiên là muốn chơi đùa với mày một chút.”
“A Tứ, lấy đồ lại đây.”
Cù Thành vung tay lên, A Tứ chuyển đến một sấp văn kiện, hắn ném xuống trước mặt Trần Tam, bên trong rơi ra một xấp tư liệu.
“Trần Tam, tên khai sinh Trần Đại Vĩ, con thứ ba trong nhà, có một vợ và một con trai, nguyên quán thành phố Y, ba năm trước gia nhập bang Khôn, đầu năm trước được phái đến thành phố S làm nội gián, thuận tiện làm giao dịch giết người cướp của, có đúng không?”
Tất cả tư liệu về bản thân và gia đình đều bị Cù Thành điều tra rõ ràng, Trần Tam có hơi luống cuống, “Cái gì mà bang Khôn, tao không biết mày đang nói gì.”
Kiên nhẫn của Cù Thành đã bị tiêu hao hết toàn bộ, chậm rãi đứng lên, dùng chân giẫm cằm hắn, “Hừ, không muốn nói phải không? Được, xem ra tên Mặt Thẹo cho mày không ít lợi ích, mày đúng là rất trung thành với nó, nói đến tao cũng cảm thấy mày có chút can đảm, có điều là…bây giờ tâm trạng của tao không được tốt lắm, cho nên chúng ta trực tiếp luôn đi.”
“Đếm hết ba giây, muốn giữ bí mật hay là vợ con của mày, tự mày suy nghĩ đi.”
“1– ”
“Mày!” Trần Tam trợn lớn hai mắt, nhào lên muốn ra tay đánh, lại bị người phía sau giữ chặt lại, đạp một cái xuống đất phun ra vài bụm máu.
“2– ”
“Giỏi lắm, A Tứ, gọi điện thoại bảo bọn họ xuống tay.” Cù Thành ngay cả 3 cũng không thèm đếm, trực tiếp ra lệnh.
A Tứ tuân lệnh bước đi, lúc này Trần Tam sợ tới mức can đảm đều tê liệt, lập tức nhào lên ôm lấy chân Cù Thành, “Tôi… Tôi nói! Tuy tôi là người của bang Khôn, nhưng chỉ là một nhân vật nhỏ, ở trong bang cũng không có thành tựu gì, anh Mặt Thẹo sao có thể tin tưởng tôi!”
Cù Thành nheo mắt lại, “A Tứ, ra tay.”
“Lời tôi nói là thật! Thật đấy! Anh Mặt Thẹo không biết chúng tôi đã làm gì sau lưng, mỗi ngày anh ta cướp bóc phá hoại ở thành phố Y còn chưa xong, trước giờ đâu quan tâm đến loại người như chúng tôi! Tôi chỉ muốn kiếm miếng cơm ở đây, cho nên mới đồng ý giúp người ta làm chuyện thiếu đạo đức này, sau này tôi thật sự không dám nữa! Cầu xin anh tha cho tôi đi!”
“Hửm? Vậy mày nói thật cho tao biết, rốt cuộc là ai thuê mày làm cái trò thất đức này hả?”
Cù Thành cười híp mắt nhìn hắn, trong mắt không có nửa phần độ ấm, dao găm trong tay xoay tới xoay lui trên cổ Trần Tam, không để ý một cái là cứa thẳng vào động mạch chủ của hắn!
“Tôi… Tôi không biết… Tôi chỉ biết hắn có rất nhiều tiền…” Trần Tam hoảng sợ, miệng cũng không nghe theo sai khiến nữa, “Hắn hắn hắn… Không lộ mặt, chỉ bảo tôi nghĩ cách khiến cái tên gọi là La Tiểu Mậu kia biến mất, sau đó sẽ cho tôi năm vạn tệ*, ngoài ra hắn thật sự không nói gì khác nữa!”
*5 vạn tệ = 50.000 tệ = 170.245.500 đồng
“Mày vì năm vạn tệ mà giết chết một mạng người?” Cù Thành cười lạnh một tiếng, dí sát dao găm lại gần, “Bây giờ tao không có kiên nhẫn để nghe mày nói linh tinh, nếu mày còn không nói cho rõ ràng, thì đừng mong giữ mạng chó của mày nữa, vợ con mày cũng đi theo mày.”
Nói xong hắn dùng dao găm đâm thẳng xuống tay Trần Tam, cắm sâu vào trong da thịt, máu lập tức phun ra.
“A –!” Trần Tam hét to một tiếng, liều mạng cầu xin tha thứ, “Tôi nói… Tôi nói! Tôi nhớ ra rồi!”
“Lúc đến người kia không xuống xe, nhưng tôi có nhìn lướt qua chiếc xe kia, là một chiếc xe màu đen, phía trên có một ký hiệu, không biết là chữ Từ hay là chữ Dư…”
Ánh mắt Cù Thành nháy mắt co rụt lại, “Mày chắc chắn là một trong hai chữ này chứ?”
“Tôi… tôi chắc chắn! Nhất định là một trong hai chữ này, nhưng tôi không nhớ rõ là cái nào, có điều tôi còn nhớ ký hiệu kia! Tôi có thể vẽ ra cho anh, tôi cầu xin anh tha cho tôi!”
Một lời cuối cùng, ánh mắt Cù Thành âm hiểm nheo lại, siết chặt tay, cắm mạnh dao vào, đá một cước, con dao lập tức bay ra đâm vào bắp đùi Trần Tam.
Một tiếng thét thống khổ vang lên chói tai, Cù Thành xoay người tìm một chiếc khăn trắng để lau tay, ra hiệu cho A Tứ, “Giải quyết hắn đi, miễn là đừng giết chết là được.”
A Tứ gật đầu, đang chuẩn bị ra tay.
Lúc này đột nhiên điện thoại Cù Thành vang lên, hắn nhìn lướt qua màn hình, bước nhanh qua một bên vội vàng bắt máy.
“A lô, viện trưởng Tôn.”
“Chao ôi, thằng nhóc Cù Thành! Miệng cậu cũng kín thật đấy! Tôi đã xét nghiệm tóc cậu đưa tới với cả thằng nhóc kia rồi, bọn họ có quan hệ cha con, với lại đứa bé này cũng là con ruột của cậu! DNA phù hợp đến 99. 99%! Cậu nên phát phong bao đỏ cho tôi nha! Ha ha ha…”
Vừa nghe lời này xong, Cù Thành lặng đi một chút, tiếng kêu thảm thiết của Trần Tam ở phía sau hắn đã không nghe thấy rõ nữa, ngón tay khẽ run rẩy, điện thoại lập tức rơi xuống mặt đất…
=========================================
Tác giả có chuyện muốn nói: 7 giờ tối hôm nay tôi mới về đến nhà, cuống cuồng viết đến hiện tại cuối cùng cũng xong toàn bộ quá trình cha con nhận nhau, gần 10.000 chữ, tôi quỳ… Ngày mai nhất định sẽ viết tình tiết một nhà ba người đầm ấm hạnh phúc.