Từ Hoàng Hậu lúc này, trong lòng không ngừng run rẩy, đây là đang ép bà.
Bà ngoại trừ vứt bỏ Mai cô cô còn có thể làm gì khác?
Trước khi thái tử chính thức đăng cơ, bà không thể xảy ra chuyện gì, nhà họ Từ cũng không thể vì mình mà bị bệ hạ nghi ngờ, mà vị trí hoàng hậu này cũng phải là của mình!
Nghĩ vậy, Từ Hoàng Hậu nhắm mắt lại, lần nữa mở mắt ra thì trong đôi mắt, đều là quyết tuyệt.
“Đúng, bổn cung không biết chuyện.”
Không ai biết, Từ Hoàng Hậu vì nói ra mấy chữ đơn giản như vậy, đã hao phí bao nhiêu sức lực!
Nếu không phải trong lòng vẫn còn một hơi thở này, có lẽ bà đã ngã xuống đất.
Trong bóng tối, Tô Diễm nheo mắt lại, khóe miệng con rút, xem như đối với kết quả này cũng không bất ngờ.
Bên này, Mai cô cô nhận được câu trả lời của Từ Hoàng Hậu cuối cùng cũng thở ra một hơi, nói với Tây Nguyệt Hoàng Đế sắc mặt âm trầm bất định.
“Bệ hạ, người nhìn xem, nương nương cũng đã nói không biết chuyện, bệ hạ bây giờ có thể tin rồi!”
Tây Nguyệt Hoàng Đế không trả lời Mai cô cô, mà tiếp tục nhìn chằm chằm vào Từ Hoàng Hậu, ánh mắt âm trầm, giống như là muốn nhìn đến mức người thê tử theo ông mấy thập niên đến thủng một lỗ.
Cũng không biết qua bao lâu, mới nghe Tây Nguyệt Hoàng Đế mở miệng.
“Nếu như tiện tỳ này đã ở sau lưng chủ tử làm nhiều chuyện ác như vậy, đương nhiên là không thể giữ lại được.”
Mai cô cô nhắm nghiền hai mắt, đợi tuyên án tử.
Vốn nghĩ rằng Tây Nguyệt Hoàng Đế sẽ giam bà ta vào trong nhà lao, hoặc là lập tức mang đi xử lý, nhưng chưa từng nghĩ, câu nói tiếp theo của Tây Nguyệt Hoàng Đế lại làm mọi người sở ngây người!
Ánh mắt Tây Nguyên Hoàng đế sân kín nhìn vào Từ Hoàng Hậu, âm thanh lạnh như hàn băng.
“Mai cô cô là người của hoàng hậu, bà ta đã làm sai, đến cũng cũng là do ngươi làm chủ tử có sai lầm, như vậy, hôm nay, trẫm để cho hoàng hậu từ mình ra tay tiễn kẻ tiện tỳ này đi, cũng xem như là cho những người trong nội cung một lời cảnh cáo!”
“Hoàng hậu, ngươi cảm thấy thế nào…”