Một suy nghĩ bỗng vụt qua đầu Giang Từ Chu, y nói: “Thao trường Dương Pha.”
“Thao trường Dương Pha?” Huyền Ưng vệ lên tiếng, “Nhưng thao trường Dương Pha là nơi của Tuần Kiểm ti mà.”
“Chính vì là nơi của Tuần Kiểm ti nên Hà Hồng Vân mới cho con tin đến đó.”
Trâu Bình bị định tội, Trâu Công Dương bị cách chức, với Hà Hồng Vân, Tuần Kiểm ti đã không còn nghĩa lý gì nữa, trái lại sẽ trở thành gánh nặng ảnh hưởng đến hắn, mà trước mắt Hà Hồng Vân muốn giết con tin, đưa đến địa bàn của Tuần Kiểm ti ngụy tạo thành tai nạn không may, không những có thể giũ bỏ sạch sẽ, mà những tội danh liên quan khác sau này cũng có thể đẩy hết lên người nhà họ Trâu, dẫu gì Trâu Bình cũng phạm phải trọng tội, đằng nào cũng chết, trước khi chết đội thêm vài cái tội, coi như tận tâm hết mình với Hà gia.
Thanh Duy vừa nghe là thao trường thì lập tức nhảy lên ngựa của Huyền Ưng vệ, hỏi Giang Từ Chu: “Đường đi thế nào?”
Giang Từ Chu cũng biết không thể chậm trễ, y nhanh chóng lên ngựa, lúc đi ngang qua cổng còn liếc nhìn Vệ Quyết và Chương Lộc Chi, làm như không thấy vẻ do dự trong mắt họ, chỉ dặn: “Đuổi theo car cho ta.”
Vệ Quyết im lặng xoay người, đang định kéo ngựa thì bị Chương Lộc Chi níu lại.
Chương Lộc Chi bực tức: “Ngài còn không nhận ra à? Đang yên đang lành ả Thôi thị đó đến tìm chúng ta báo án, chính là do Ngu hầu sai khiến! Hắn mượn danh bắt tặc để xoay chúng ta như khỉ, hắn với Tiểu Hà đại nhân kia chẳng phải hạng tốt đẹp gì!”
Vệ Quyết nói: “Chuyện này đúng là hắn sai, nhưng lúc nãy ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, ở thao trường Dương Pha đang nhốt con tin, Ngu hầu gọi chúng ta đến, có lẽ là có ẩn tình khác.”
Vệ Quyết lên ngựa, sắc mặt vẫn nghiêm nghị như mọi khi, nhìn vào mắt Chương Lộc Chi, “Tối nay cứ theo hắn đã, nếu hắn thật sự lấy việc tra án làm trò đùa, sau chuyện này ta sẽ tường trình lên Quan gia, dẫn Hiêu bộ tự phá án.”
***
Trước khi vầng dương ló rạng, trời đất bao phủ bởi một màu đen đặc, trăng khuất sau tầng mây, mọi người phải dựa vào trực giác mới có thể phân biệt phương hướng trong đêm.
Gió bấc đêm thu sượt qua gò má như những mũi kim châm, song Thanh Duy vẫn giục ngựa phi thật nhanh, không dám chậm trễ một khắc nào.
Bị nhốt ở thao trường Dương Pha không chỉ là mấy mạng người, mà đó là bằng chứng đanh thép nhất về án ôn dịch, liên quan đến chân tướng Tiển Khâm đài sập. Chỉ có bọn họ mới có thể phơi bày tội ác của Hà Hồng Vân.
Băng qua cánh rừng, đi nửa canh giờ về phía tây, chân trời dần hửng sáng, khi thao trường Dương Pha vừa đập vào mắt, đồng thời từ xa đã một ngọn lửa nghi ngút bốc lên, cùng với đó là tiếng giao tranh kinh thiên động địa.
Thanh Duy còn đang băn khoăn thì có một người cưỡi ngựa lao đến. Kỳ Minh thấy Giang Từ Chu, không kịp hành lễ mà báo ngay: “Bẩm Ngu hầu, Hà Hồng Vân vừa đến thao trường là lập tức châm lửa, thuộc hạ đứng trên cao nhìn, lửa bắt đầu cháy từ nhà bếp, có vẻ cố ý tạo dựng. Ngô hiệu úy lo con tin gặp chuyện nên đã dẫn người xông vào trước, nhưng Tuần Kiểm ti không chịu nghe chúng thuộc hạ giải thích, mà chúng thuộc hạ cũng không có văn thư, hai bên mới xảy ra tranh chấp. Hiện tại có thể Hà Hồng Vân đã đi rồi, nhưng vẫn chưa cứu được con tin.”
Thanh Duy hỏi: “Con tin bị nhốt ở đâu?”
“Trong tháp quan sát ở góc tây nam.” Kỳ Minh đáp, thị giác của hắn rất tốt, lại giỏi quan sát, tuyệt đối không sai được, “Có không ít lính gác ngoài lầu, bên trong thao trường cũng có mấy trăm vệ binh của Tuần Kiểm ti, hai bên đánh nhau, chúng ta lực mỏng nên không xông vào nổi.”
Thanh Duy nói luôn: “Cứu con tin quan trọng hơn, để ta thử xông vào.”
Giang Từ Chu dặn Kỳ Minh: “Ngươi ở lại đây chờ người của Vệ Quyết tới, bảo Chương Lộc Chi dọn dẹp bớt ở gần lầu quan sát.”
Hai người dẫn theo Triêu Thiên cùng các Huyền Ưng vệ khác xông vào Tuần Kiểm ti, Thanh Duy chẳng màng đánh nhau với toán vệ binh, nàng giỏi khinh công, thế là tung người đáp lên đầu tường, mượn lực nhảy lên trước cửa tháp, lại nương theo dây thừng đã chuẩn bị sẵn để nhảy sang một ngọn tháp khác. Ngô Tăng ở dưới giao chiến, thấy hội Giang Từ Chu tới thì cố gắng chặn toán tuần vệ lại, nên khi Thanh Duy đáp xuống đống cỏ chất trước tháp quan sát, nàng không gặp quá nhiều trở ngại.
Lửa nương theo gió sớm cháy lan từ phòng bếp tới, chỉ một chốc thôi mà gần tháp quan sát đã nghi ngút khói lửa.
Lưu Xương dẫn người canh chừng trước tháp, thấy Thanh Duy hạ xuống đống cỏ, lòng bàn tay nắm chuôi kiếm lập tức đổ mồ hôi, nhưng khi trông thấy Giang Từ Chu bên cạnh nàng, hắn ép mình phải thật tỉnh táo.
Trước lúc đi, Hà Hồng Vân đã dặn Lưu Xương mấy lời quan trọng:
“Hồi ở Chiết Chi cư, Chương Lan Nhược thử thăm dò Tạ Dung Dữ đã nhắc nhở ta một điều, Tạ Dung Dữđấy mà, trong lòng hắn có một gút thắt mãi không giải được. Mà cái ‘gút thắt’ kia, chỉ cần nắm chắc sử dụng thì không lo đối phó với Tạ Dung Dữ.”
Hà Hồng Vân đã rời đi, nhưng Lưu Xương vẫn ở lại.
Cho dù người ngoài có nhìn nhận Tiểu Hà đại nhân thế nào đi nữa, với Lưu Xương, ngài ấy luôn là chủ tử của hắn, bao năm qua vẫn luôn hậu đãi hắn, có ơn với hắn, ngày hôm nay thành bại ở tại đây, hắn cam tâm bán mạng vì ngài ấy.
Những tiếng nức nở cầu cứu của con tin vọng đến từ đỉnh tháp, nhưng vệ binh canh gác bên ngoài quá đông, Thanh Duy và Giang Từ Chu không muốn dây dưa nhưng cứ bị chúng ngăn cản. May thay đúng lúc này, đội ngũ của Vệ Quyết đã đến, có bọn họ gia nhập, Ngô Tăng và Kỳ Minh nhanh chóng dẫn Huyền Ưng vệ đến tiếp viện cho Giang Từ Chu.
Lửa lan quá nhanh, khi ngọn lửa sắp bén sang tháp quan sát, Thanh Duy, Giang Từ Chu và Triêu Thiên gần như đồng thời nhảy vọt lên tháp.
Nhưng ngay khắc sau, bọn họ lập tức ngẩn người.
Hà Hồng Vân quả là Hà Hồng Vân, không hề lưu lại người sống cho họ.
Trên nóc tháp nằm dài bốn thi thể, tiếng cầu cứu vừa nãy chỉ là hai gã tuần vệ ở Chúc Ninh Trang giả làm con tin.
Thanh Duy tức phát điên, đã đến được bước cuối rồi mà vẫn thất bại trong gang tấc.
Nàng nhấc chân đá hai gã tuần vệ xuống tháp, đang định xoay người bỏ đi thì bỗng nhiên, cổ chân bị nắm lấy.
“Cứu, cứu tôi…”
Một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau, Thanh Duy quay ngoắt lại, thấy một con tin khá trẻ đang cố sức mở mắt, trên bụng anh ta có một vết đâm, hẳn là vì Huyền Ưng ti đến quá nhanh, tuần vệ giải quyết qua loa nên vết đâm ấy chưa lấy mạng anh ta ngay, để anh ta trụ được đến bây giờ.
Giang Từ Chu lập tức ra lệnh: “Triêu Thiên, cõng y đi tìm đại phu chữa trị.”
Triêu Thiên vâng lệnh, vác con tin lên vai rồi nhảy xuống tháp trước. Vì sơ suất ấy, Thanh Duy và Giang Từ Chu tiếp tục kiểm tra ba con tin còn lại, chắc chắn bọn họ đã chết rồi mới rời đi, nhưng đúng lúc này, chợt một luồng sóng nhiệt ập đến, hóa ra ngọn lửa đã bén vào cột trụ cháy vào trong tháp.
Bọn họ vội vã lên tháp mà không quan sát kỹ, cột trụ đỡ tháp đã nứt nẻ từ đời nào, lung lay chực đổ, mà trên cột còn buộc một sợi dây thừng, thắt chặt với cọc gỗ ngoài tháp.
Lưu Xương thấy ngọn lửa đã lan vào trong tháp, hắn tự nhủ, thời cơ đã đến.
Hắn không dám nghĩ đến hậu quả thất bại, chỉ cảm thấy nếu xảy ra thật, chi bằng hy sinh hắn đi.
Huyền Ưng vệ trước mắt quá mạnh, Ngô Tăng từng là lương tướng ở Điện Tiền ti, Lưu Xương không đánh lại nổi, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn bất chợt thu kiếm về, không phòng thủ cũng chẳng tấn công, mà nhanh chóng lao đến phía sau ngọn tháp, giơ kiếm chém đứt dây thừng buộc cọc gỗ, cùng lúc ấy, đường đao bổ mạnh sau lưng, *phập* một tiếng, lưỡi đao của Ngô Tăng đâm vào xương sống Lưu Xương, xuyên thẳng ra trước ngực.
Cột trụ mục nát mất đi điểm tựa, lập tức gãy làm đôi, còn chưa kịp nhảy ra khỏi tháp, Thanh Duy đã cảm nhận được sàn nhà dưới chân sắp sập.
Mà Giang Từ Chu lại bàng hoàng thẫn thờ.
Gỗ lớn rơi xuống, mặt đất rung chuyển, đó là cơn ác mộng ghê gớm nhất đời y.
Thậm chí y có thể nghe thấy những âm thanh bi thương quen thuộc trước khi tháp sập.
Là nỗi sợ hãi chôn sâu trong lòng y.
Chỉ một câu “dỡ đi” của y, kết quả đã chôn vùi biết bao nhiêu tính mạng, ở trong mơ y đếm cũng chẳng xuể.
Đáy nền lõm xuống, ngọn lửa cháy phực, tháp quan sát sắp sửa đổ sập, ánh mắt Giang Từ Chu dần dần tan rã, chôn chân tại chỗ không nhúc nhích.
Thanh Duy ngoái đầu, nhìn thấy một Giang Từ Chu như vậy – cả thần lẫn hồn như chết lặng, không hề có sức sống. Nhưng nàng không ngạc nhiên, nàng biết vì sao y lại như vậy, ngày hôm đó khi Chiết Chi cư bị dỡ, nàng cũng đã thấy y như thế nào rồi.
Cõi lòng Giang Từ Chu lạnh toát, y mở mắt, lặng lẽ đợi bụi bặm của Tiển Khâm đài năm xưa che lấp tầm nhìn, nhưng… ngay một sau, chẳng thấy đất đá bụi cát đâu, chỉ có một bàn tay đặt trước mắt y.
Bàn tay ấy che khuất tầm nhìn, che đi bụi bặm rơi từ trên xà xuống, và dường như cũng ngăn lại tiếng sập đổ.
Thời gian quá cấp bách, sống chết ở trong nháy mắt, Giang Từ Chu chỉ biết Thanh Duy lao đến chỗ y, một tay che mắt y, một tay vòng bên hông y, ôm chặt y nhảy lên cao.
Hai người mất trọng tâm giữa không trung, theo bản năng Giang Từ Chu đưa tay nắm lấy nàng.
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, tháp quan sát mất đi cột trụ đã không còn đứng vững, đổ sập ầm ầm. Trong chớp mắt Giang Từ Chu hạ xuống mặt đất, cảm giác như có một vật từ trên cao rơi xuống, đập mạnh lên người Thanh Duy đang nằm trên y. Dưới bóng râm, Giang Từ Chu nghe thấy nàng rên lên, bàn tay bịt mắt y chợt buông lơi, ngay lập tức, một chất lỏng dinh dính từ má nàng chảy xuống cổ y.
Thanh Duy buông tay, Giang Từ Chu trông thấy bầu trời sáng choang.
Giang Từ Chu gọi: “Nương tử.”
Không ai trả lời.
Y lại gọi nàng: “Thanh Duy.”
Người trên lưng vẫn nằm lặng, chẳng hề cử động.
Hầu kết cục cựa ở cổ Giang Từ Chu, y nhanh chóng xoay mình ngồi dậy, ôm Thanh Duy vào lòng. Thứ đập trúng nàng là một khúc gỗ, vết thương sau tai nàng đang chảy máu, nhưng chí mạng không phải là chỗ máu đó, mà là khối sưng có thể sờ thấy giữa lớp tóc dày ở sau đầu.
Giang Từ Chu khàn giọng gọi: “Tiểu Dã.”
Ôn Tiểu Dã chưa bao giờ im lặng đến vậy, cứ như chẳng còn một hơi thở.
Bao năm qua trong những cơn chiêm bao mộng mị, Giang Từ Chu đã quay về ngày mồng chín tháng Bảy năm Chiêu Hóa thứ mười ba vô số lần, lần nào choàng tỉnh từ trong ác mộng cũng khiến y ho sù sụ, nghẹt thở như chết chìm, mấy ngày sau đấy luôn rệu rã tinh thần, giống như khi Chiết Chi cư bị dỡ vậy.
Ấy vậy mà lần này, cơn ho và nghẹt thở chẳng hề tới như vẫn tưởng, có chăng chỉ là bàn tay đã bịt mắt y.
Nhưng nhìn Thanh Duy, Giang Từ Chu không cảm thấy tốt hơn chút nào, mà thay vào đấy lại là một cảm giác trống rỗng và sợ hãi mất mát.
Y ôm nàng ngồi tại chỗ, như đang ngồi trên một hòn đảo hoang.
Sóng biển vỗ bờ, khói bụi che lấp vầng thái dương, những tia nắng chẳng hề chiếu rọi, còn nàng – người đang nằm trong lòng y, chính là chiếc thuyền con con cuối cùng cũng xuất hiện trên mặt biển vô vọng.
Y không thể đánh mất nàng.