Tiêu Đông Khang nói không ra bản thân mình có tâm tình gì, có lẽ là vui vì thấy người gặp nạn.
Lam Diệm nghiện hút rồi. Giống y như gã, nghiện hút rồi. Tướng mạo xinh đẹp thì thế nào, cuối cùng cũng biến thành người không ra người, ma không ra ma.
Sự không cam lòng lúc trước của Tiêu Đông Khang dường như hôm nay đã tìm thấy được cân bằng, thế là gã cảm thấy nhất thời có tinh thần, hỏi một vấn đề quấy nhiễu gã đã nhiều năm, “Trịnh Tiểu Thư đâu?”
“Chết rồi.” Mắt Lam Diệm nhìn vào dãy số trên tờ giấy.
Sức sống vừa khôi phục được của Tiêu Đông Khang đột nhiên tan mất, “Chết… rồi? Làm sao lại chết?”
“Con người đều sẽ chết.” Lam Diệm cười đến là cổ quái, “Ông không phải đang cận kề cái chết sao?”
Tiêu Đông Khang té ngã trên ghế, “Cô ấy… làm sao lại chết?”
Lam Diệm không trả lời, xoay người đi ra ngoài cửa.
Doãn Tiểu Đao đi theo.
“Lam Diệm.” Tiêu Đông Khang thở hổn hển, “Cậu cũng sẽ chết…”
Lam Diệm dừng bước chân, xoay người lại cười, rất rạng rỡ, “Nhưng sẽ trễ hơn ông rất nhiều rất nhiều năm.”
—-
Cho đến khi ra ngoài thôn, Lam Diệm mới hỏi Doãn Tiểu Đao, “Cô có gì cần hỏi không?”
Doãn Tiểu Đao suy nghĩ, “Anh từng ở nơi này?”
“Ở chưa được một năm.” Hắn chặn một chiếc taxi.
“Nơi đó có rất nhiều người nghiện?” Trước khi lên xe, Doãn Tiểu Đao quay đầu nhìn bảng hiệu của thôn.
“Bây giờ tốt nhiều rồi.” Lam Diệm trả lời như thế, sau đó đợi khi taxi chạy qua hai giao lộ mới tiếp tục nói, “Lúc tôi ở đó, trị an loạn, tiền thuê rẻ, rất nhiều thanh niên lêu lổng đến đó ở. Vì để mở rộng việc buôn bán của mình, con buôn thuốc phiện sẽ dụ dỗ người vô tội thử một hơi. Họ chính là nhờ vào thứ thủ đoạn này để câu kéo thêm khách.”
Doãn Tiểu Đao ở bên cạnh im lặng lắng nghe.
“Có một ngày, có một đứa bé trai thông minh xinh đẹp đi báo án, thế là cảnh sát tóm được mấy tên buôn ma túy. Vốn có thể lần theo manh mối mà bắt được những tên bự hơn, nhưng đám báo lá cải vì tranh tin nóng mà tung hình của vị đại đội trưởng truy quét hàng cầm kia ra. Nửa tháng sau, cả nhà đại đội trưởng chết hết. Con gái của ông mới có ba tuổi, bị kẻ bắt cóc chém sáu nhát. Vợ và ông thì bị kéo lê xác mấy trăm mét.”
Doãn Tiểu Đao nhìn sườn mặt của Lam Diệm.
“Manh mối của bọn buôn lậu bị đứt, kẻ bắt cóc cũng không bắt được. Mọi chuyện chìm xuồng.” Hắn nửa xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, “Vụ án này, tóm được đều là những kẻ phạm tội nhẹ, bên phía cảnh sát ngược lại phải trả cái giá quá lớn. Báo án con khỉ nó.”
“Đứa bé trai thông minh xinh đẹp ấy không sai.” Giọng nói của Doãn Tiểu Đao không lớn, nhưng lộ ra vẻ kiên định.
“Đao thị vệ.” Lam Diệm quay đầu lại, khẽ nói, “Cô nói đứa bé trai kia nhìn thấy tin tức cả nhà vị đại đội trường bị hại chết, sẽ khổ sở thế nào chứ, đúng không?”
“Đúng.” Cô biết, đứa bé trai thông minh xinh đẹp đó rất lương thiện. Lương thiện như Tứ Lang của cô vậy.
“Gã Tiêu Đông Khang mà chúng ta nhìn thấy, bây giờ rất thảm đúng không?”
Doãn Tiểu Đao gật đầu.
Nụ cười lạnh lùng của Lam Diệm lại nổi lên, “Gã dụ dỗ ba người bạn học hút ma túy. Kết quả thì sao, gã giáo dưỡng một hồi là được ra, còn cuộc đời của ba người bạn học ấy đều bị gã hủy hoại.”
Cô không tự chủ mà nắm lấy tay trái của hắn. Ngày trước xem tivi, Lam Diệm căm thù đến tận xương tủy đám người dụ dỗ người khác hút thuốc phiện, bây giờ cuối cùng cô đã hiểu được nguyên nhân.
Hắn tràn đầy ác ý, “Thật ra tôi hy vọng gã có thể chết càng thảm khốc hơn.”
“Ừm.” Doãn Tiểu Đao dùng hai tay lồng lấy tay trái của hắn. Cô vốn đã không đồng tình với Tiêu Đông Khang, cô chỉ đau lòng đứa bé trai xinh đẹp thông minh kia. “Tứ Lang, đứa bé trai xinh đẹp thông minh đó mấy tuổi thế?”
“Mười một chăng. Hay là mười hai… quên rồi.” Tay trái của Lam Diệm không động. Hắn nhớ không ra đó là chuyện của năm nào, “Nhưng mà, đứa bé trai đó siêu cấp xinh đẹp, siêu cấp thông minh.”
Cô nịnh hót một cách vang dội, “Đúng thế. Siêu cấp xinh đẹp, siêu cấp thông minh.”
Nụ cười của Lam Diệm rất đắc ý.
“Tứ Lang, chúng ta về Thương Thành à?”
“Ừm.” Hắn rút tay về, “Chuyến này thật sự là dữ nhiều lành ít rồi.”
—-
Xe taxi của hai người vừa đến Thương Thành.
Điện thoại của Lam Diệm đã vang lên.
Hắn “A”, “Ừm” “Được” trả lời mấy câu. Cúp điện thoại, hắn đọc một địa chỉ cho tài xế.
Là một hòn đảo nhỏ của Thương Thành. Đảo của người giàu trong truyền thuyết.
Xe ở bên ngoài không vào được.
Cũng may đối phương có chút lương tâm, phái xe đến đón. Nếu không phải tốn hơn một tiếng đồng hồ để đi bộ.
Nhà ở trên đảo được xây dựng phỏng theo pháo đài, khí thế hùng vĩ.
Sau khi Lam Diệm bước vào, giả dối ngạc nhiên tán thán, “Woa! Căn phòng lớn quá đi!”
Doãn Tiểu Đao liếc nhìn trần nhà cao cỡ hai tầng lầu của đại sảnh, nói theo, “Woa! Căn phòng lớn quá đi.”
Một là giọng điệu khoa trương, một là giọng điệu cứng nhắc. Dù sao cũng không phải xuất phát từ đáy lòng là được.
Quản gia có gương mặt vô cảm, đẩy đẩy đôi kính lớn, “Lam Tứ, Nhị thiếu gia đang đợi cậu. Doãn tiểu thư, mời cô chờ ở đây.”
Lam Diệm cười, “Xin dẫn đường.”
Doãn Tiểu Đao không quá ngạc nhiên với cách xưng hô của quản gia. Hoặc là nói, hai ngày này cô đã nhìn ra manh mối.
Lam Diệm có phải là nhị thiếu gia hay không, không liên quan đến cô. Hắn là Tứ Lang là được.
Lam Diệm khẽ vuốt mái tóc ngắn của cô, “Đao thị vệ, cô ngoan ngoãn nhé.”
“Được.” Doãn Tiểu Đao thật rất nghe lời.
“Đợi tôi trở về.”
Cô ghi nhớ lấy bốn chữ này của hắn vào trong lòng.
Thế nhưng, cô không đợi được.
—-
Lam Diệm băng qua hành lang thật dài. Không gian lớn như vậy, chỉ có tiếng bước chân của quản gia và hắn.
Ngoài cửa nắng gắt.
Trong phòng mát lạnh.
Lam Diệm cảm thấy, tiếng vọng trong hành lang, có cảm giác như phim kinh dị.
Ban công nơi đầu cuối, ánh nắng rất đẹp. Lam nhị thiếu gia rỗi rảnh tựa vào sofa.
“Nhị thiếu gia, Lam Tứ đến rồi.”
Lam Nhị nâng mí mắt lên, “Đã lâu không gặp, A Tứ.”
“Đã lâu không gặp.” Lam Diệm không mấy thân thiện.
Quản gia rót trà, sau đó lui ra.
Lam Diệm ngồi xuống sofa, tư thế không biếng nhác bằng Lam Nhị.
Hai người đàn ông có gương mặt giống nhau, mỗi người ngồi một bên.
“Lần trước chúng ta gặp mặt cũng là mấy năm trước rồi nhỉ.” Lam Nhị cười yếu ớt, “Nhìn thế này, chúng ta không phải là quá giống nhau.”
“Đó là đương nhiên.” Khóe môi Lam Diệm cong lên, “Tôi là thuần tự nhiên mà.”
Đuôi mắt của Lam Nhị bắn ra hàn ý.
Lam Diệm đáp lại bằng một nụ cười.