Cô bước hai bước bằng ba bước, kéo cửa sau ra, lên xe, cùng lúc cô gỡ ba lô xuống, nước mắt cũng lăn dài.
Lục Tây Lăng giật mình, vội đưa tay nâng đầu cô dậy, “Làm sao thế?…”
Hạ Úc Thanh chỉ khóc thút thít, không nói câu nào.
Lục Tây Lăng nhấc cái ba lô trên đùi cô, bỏ sang một bên, rồi giang tay ôm cô vào lòng. Anh không vồn vã gặng hỏi, Hạ Úc Thanh vùi đầu vào vai anh, lẳng lặng khóc suốt dọc đường.
Về tới hầm đỗ xe chung cư, Lục Tây Lăng cầm ba lô của cô đi vòng sang bên kia kéo cửa xe, đỡ cô xuống, dắt vào thang máy, đi lên tầng.
Vào nhà, Hạ Úc Thanh đi tới nhà vệ sinh trong phòng ngủ phụ rửa mặt.
Quay đầu lại thì thấy, Lục Tây Lăng đang dựa vào cửa, yên lặng nhìn cô, chờ cô chủ động mở lời.
“…Em nghỉ việc rồi.”, Hạ Úc Thanh nói.
Lục Tây Lăng “ừm” một tiếng, không nói thêm gì cả, chỉ kiên nhẫn chờ cô nói tiếp.
“Hôm nay, chị phụ trách tài khoản clip ngắn cho em xem một tin nhắn, có một dì tự xưng là…nhân viên tạp vụ từng làm với mẹ em, bảo em liên lạc với dì ấy, dì ấy có thứ muốn gửi cho em…”
Lục Tây Lăng ngỡ ngàng, “Em liên lạc chưa?”
“Vẫn chưa… em không dám.”, cô tựa lưng vào kệ bồn rửa mặt, chìa tay ra với Lục Tây Lăng, “Anh nhìn đi, tay em vẫn còn run đây này.”
Lục Tây Lăng bước vào, cầm lấy tay cô. Bàn tay lành lạnh, không biết là vì mới rửa qua nước, hay là vì ngấm mồ hôi suốt một lúc lâu.
“Sau đấy, lãnh đạo đài biết chuyện này, muốn quay lại, em không đồng ý, họ cũng không chịu nhượng bộ, em xin nghỉ luôn…”
“Nghỉ thì nghỉ, không quan trọng.”, Lục Tây Lăng cúi đầu nhìn cô, “Giờ em có muốn gọi điện không?”
Hạ Úc Thanh gật đầu, “Nhưng mà em sợ, em…”
Dì Tề kia nói là có thứ quan trọng cần giao, chứ không phải là bà ấy biết manh mối gì, điều đó chẳng phải có nghĩa là….
“Đừng sợ, anh gọi cho em… Số đâu?”
Hạ Úc Thanh lấy điện thoại ra, tìm trong mục ghi chú, đưa cho Lục Tây Lăng.
“Em muốn gọi luôn bây giờ, hay là đợi lát nữa?”
“…Bây giờ đi.”
Lục Tây Lăng gật đầu, liếc cô một cái, sau đó bấm số, bật loa ngoài.
Hạ Úc Thanh khoanh hai tay lại, bồn chồn cắn môi dưới.
“A lô, ai đấy?…”
Khoảnh khắc giọng nói đặc âm sắc địa phương truyền ra, tim Hạ Úc Thanh như ngừng đập.
Lục Tây Lăng hỏi: “Chào cô, xin hỏi cô có phải là cô Tề Tú Anh không ạ?”
“Tôi đây, cậu là ai?”
“Cháu là bạn trai của Hạ Úc Thanh…”
“Con gái của chị Dư phải không? Thanh Thanh à?”, giọng Tề Tú Anh nghe kích động hẳn.
Hạ Úc Thanh nghẹn ngào, “Dì Tề, cháu chào dì, đúng ạ, cháu là Hạ Úc Thanh. Mẹ cháu tên là Dư Ngọc Lan…”
“Trời ơi! Cuối cùng cũng liên lạc được rồi! Thanh Thanh à, giờ cháu đang ở Nam Thành phải không? Học đại học rồi phải không? Có khỏe không thế?”
“Cháu khỏe ạ…”, Hạ Úc Thanh hít sâu một hơi, giọng nói run rẩy, “Mẹ cháu, hiện giờ… có khỏe không ạ?”
Đầu bên kia bất chợt im lặng.
Nước mắt ứa ra không thể kiềm chế nổi, Hạ Úc Thanh đưa tay lên bịt miệng, hít khẽ một cái, rồi nghẹn giọng hỏi, “…Mẹ cháu mất rồi phải không?”
“Xin lỗi cháu nhé Thanh Thanh, chị Dư, chị ấy… mất lâu rồi. Hồi đấy bọn dì đi làm cùng nhau, có một ông chủ từ Myanmar đến thuê công nhân, kêu là không cần bằng cấp, tiền lương lại cao, chị Dư liền cùng mấy người nữa đi luôn. Dì có cô em họ cũng đi, kết quả là đi bặt vô âm tín luôn. Trong nhà cho người đi tìm hơn nửa năm mới tìm được. Em họ dì bảo, bọn họ vừa đến Myanmar đã bị tịch thu hộ chiếu với chứng minh thư, bị ép đi làm lừa đảo, làm công việc trái phép. Chị Dư với hai người nữa tìm cách bỏ trốn, nhưng cái xe tải họ ngồi bị lật, lao thẳng xuống vách núi…”
Tề Tú Anh nghẹn ngào, “Hồi xưa dì vay của chị Dư ba trăm tệ, vẫn còn chưa kịp trả. Dì còn giữ một bức ảnh của chị Dư, Thanh Thanh, cháu xem nếu có thời gian thì đến Quảng Thành một chuyến đi, dì giao lại cho cháu. Nếu cháu không rảnh, dì sẽ gửi chuyển phát nhanh cho…”
“Để cháu đến gặp dì ạ…”
Tề Tú Anh nói liền ba lần từ “được”, “Thế thì kết bạn Wechat với dì đi, Wechat của dì là số điện thoại luôn.”
“Vâng ạ… Dì Tề, cảm ơn dì, hai dì cháu mình nói chuyện qua Wechat nhé…”
Cúp máy, Hạ Úc Thanh khóc không thành tiếng.
Lục Tây Lăng ôm cô từ phía sau, bả vai cô run rẩy, hai tay chống lên mép bồn rửa mặt, đầu ngón tay tì mạnh đến trắng bệch.
***
Sáng hôm sau, Hạ Úc Thanh đến đài truyền hình làm thủ tục nghỉ việc.
Thầy Thẩm vô cùng áy náy vì chuyện ngày hôm qua, thật lòng níu kéo mấy câu, nhưng thấy Hạ Úc Thanh đã hạ quyết tâm nên cũng tôn trọng cô.
Xin nghỉ đột ngột, bình thường không thể làm thủ tục ngay lập tức được, nhưng thầy Thẩm đã mở lời nhờ phía hành chính nhân sự tạo điều kiện đặc biệt.
Hạ Úc Thanh làm xong hết mọi thủ tục, trả lại thẻ nhân viên, chào tạm biệt mấy người đồng nghiệp quen biết, đang ôm đống đồ chuẩn bị về thì vừa lúc thầy Thẩm đi tới, đưa cho cô bản chứng nhận thực tập có chữ ký của phó chủ nhiệm.
Thầy Thẩm nói: “Tôi cũng chỉ có thể giúp em được mỗi việc này thôi.”
Hạ Úc Thanh nhận lấy, cười nói lời cảm ơn: “Em biết nhất định thầy đã nói đỡ cho em rất nhiều. Nếu hỏi thu hoạch lớn nhất từ kỳ thực tập này của em là gì, chắc chắn em sẽ nói là quen được một người thầy tốt, một vị tiền bối tốt như thầy.”
Thầy Thẩm cười, “Thế thì thường xuyên liên lạc qua Wechat nhé. Sau khi em tốt nghiệp, bất kể muốn đi đâu, tôi đều có thể giới thiệu cho em.”
“Vậy thì em quyết phải bám víu vào thầy rồi!”
Thầy Thẩm cười khà khà, Giữa trưa còn có việc, bằng không sẽ mời em đi ăn.”
Hạ Úc Thanh cười đáp, “Để lần sau em mời thầy.”
Hạ Úc Thanh không còn thẻ nhân viên, không quẹt thẻ ra cửa được, lúc cô đang định nhờ một đồng nghiệp ở gần đó thì Lý Thiêm đi tới.
“Anh tiễn em xuống.”, Lý Thiêm nói.
Vào thang máy, Lý Thiêm quay đầu nhìn cô, “Sao đột nhiên lại xin nghỉ?”
Hạ Úc Thanh cười, “Anh mất đi một đối thủ cạnh tranh mà không vui à?”
Lý Thiêm tỏ ra cực kỳ nghiêm túc, “Anh thật sự đang học hỏi em đấy. Không phải là em…”, cậu ta thoáng do dự, cuối cùng vẫn nói tiếp, “Có phải em gặp phải chuyện không thể nào cự tuyệt được không, ví dụ như là… Nếu đúng thế, em đừng cố nén tức, tốt nhất là phải phơi bày ra.”
Hạ Úc Thanh hiểu ngay, “Không phải, không phải, yên tâm. Đúng là chủ nhiệm gây áp lực, nhưng không phải như anh nghĩ đâu.”
Lý Thiêm gật đầu.
Hạ Úc Thanh vẫn luôn cảm thấy có đôi lúc Lý Thiêm rất giỏi kiếm chuyện, bụng dạ lại hơi hẹp hòi, nhưng cô không ngờ, bàn về trái phải trắng đen, Lý Thiêm vẫn có thể tính là chính trực.
Đến cổng lớn, Hạ Úc Thanh nói với Lý Thiêm, “Cố lên. Chúc anh sớm được tuyển chính thức.”
“Em cũng cố lên.”
Vì lo cho Hạ Úc Thanh, buổi chiều, Lục Tây Lăng về nhà từ rất sớm.
Hạ Úc Thanh đang nằm trên sô pha, úp một cuốn sổ lên mặt. Trong tay cô còn có mấy cuốn sổ khác, một trong số đó là cuốn sổ bìa cứng màu xanh lam cô luôn mang theo bên mình hồi mới đến Nam Thành.
“Đang ngủ à?”, Lục Tây Lăng ngồi xuống một đầu ghế.
“Không.”, Hạ Úc Thanh bỏ cuốn sổ xuống, để lộ khuôn mặt.
“Cái gì đây?”, Lục Tây Lăng chỉ vào tay cô.
“Toàn là nhật ký?”
“Về ký túc xá lấy à?”
“Ừm… Vốn dĩ là, muốn để đến ngày nào đấy tìm được mẹ em thì sẽ cho bà ấy xem. Nhưng bây giờ…”, cô thở dài, “Không biết nên xử lý thế nào.”
Lục Tây Lăng liền bảo: “Đến Quảng Thành thăm nơi mẹ em từng sống, lúc đấy em sẽ có đáp án.”
“Anh đi cùng em được không?”
“Đương nhiên. Anh sắp xếp xong hết rồi.”
Hạ Úc Thanh nghiêng đầu nhìn anh, khẽ cười một tiếng, “Chú Lục, nếu không có anh, em nên làm gì bây giờ?”
Lại nghe được kiểu xưng hô này, Lục Tây Lăng hơi không quen.
Anh đưa tay áp lên trán cô, còn nghiêm túc nói:
“Nếu không có anh, em cũng vẫn sẽ trưởng thành tốt thôi.”
Trưởng thành một cách kiên cường.
Không có gì để nuối tiếc.