Có không ít người chụp ảnh làm kỷ niệm, đặc biệt là mấy đôi yêu nhau như Kiều Sanh và Thẩm Duyệt, hai người cũng cầm gậy selfie chụp hình với nhau, A Lam và Nhược Phong cũng chụp một tấm, sau đó chụp cùng Thẩm Thanh Hoà một tấm, Thẩm Giáng Niên chụp chung với Lê Thiển, còn chụp chung với hai cặp kia, đột nhiên Thẩm Duyệt nói, “Giáng Niên, em không chụp với Thanh Hoà một tấm sao? Trên đường đi, thấy hai người rất ăn ý với nhau.”
Đương nhiên là Thẩm Giáng Niên muốn chụp, nhưng sợ Thẩm Thanh Hoà không muốn, cô liếc nhìn sang Thẩm Thanh Hoà, nhìn thấy ánh mắt ôn nhu, toả sáng dưới ánh nắng ban mai, “Muốn chụp cùng tôi không?” Thẩm Thanh Hoà dò hỏi. Thẩm Giáng Niên đi qua, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, “Em muốn chụp thế nào?” Thẩm Thanh Hoà khẽ hỏi, giọng nói chỉ đủ để hai người nghe thấy.
“Hỏi thế này….” Thẩm Giáng Niên bắt đầu so đo, vừa rồi lén hôn cô sao không hỏi cô thích tư thế nào, bây giờ lại còn vờ vịt hỏi cô muốn chụp thế nào, “Nếu như em nói, người sẽ làm theo sao.”
“Em nói đi.”
“Vậy người ôm em, em nhìn người….” Thẩm Giáng Niên cố ý nói, xem thử người này dám ôm không, nào ngờ, Thẩm Thanh Hoà đưa tay ra ôm ngươi vào trong lòng ngực, môi dừng bên tai Thẩm Giáng Niên, ôn nhu hỏi, “Như vậy sao?” Cơ thể Thẩm Giáng Niên lập tức cứng đờ, hơi thở loạn nhịp, không biết nên nói sao.
Mắt Thẩm Duyệt sáng lên, sư tỷ hảo công, cái ôm vừa rồi rất quyết đoán và dứt khoát, “Tư thế này rất ổn, đừng nhúc nhích, tôi đếm 1 2 3.” Thẩm Duyệt còn đếm theo nhịp, Lê Thiển đang chụp ảnh mặt trời mọc, nghe thấy Thẩm Duyệt đếm, cô quay đầu lại nhìn, ngạc nhiên không thôi, mẹ ơi, cô thấy cái gì vậy?
Thẩm Giáng Niên đang thẹn thùng sao? Cái biểu cảm này từ hồi cấp ba đến giờ cô chưa từng thấy.
Thẩm Thanh Hoà siết chặt vòng tay, tâm trạng hình như khá tốt, còn cười khẽ, “Làm gì mà khẩn trương đến vậy, sợ tôi ăn em à.” Một câu trêu đùa, khiến Thẩm Giáng Niên càng xấu hổ hơn, xoay người vừa làm hung vừa mềm mềm nói, “Người bớt chọc em đi!”
“Em gầy rồi, về nhà phải bổ sung dinh dưỡng.” Thẩm Thanh Hoà cất đi vẻ trêu đùa, nghiêm túc nhìn Thẩm Giáng Niên, khiến tim Thẩm Giáng Niên có chút nói, đúng vậy, gần đây cô không có hứng thú ăn uống, vẫn luôn đấu trí với bản thân, cô cố ý hỏi lại, “Người bổ sung dinh dưỡng cho em à?”
“Ừ.” Thẩm Thanh Hoà cười ôn nhu, “Chỉ cần em muốn, bất cứ lúc nào cũng được.” Lê Thiển hét lên một tiếng, khiến Thẩm Giáng Niên giật mình, cô vội vàng quay đầu lại xem, thấy Kiều Sanh túm lấy Lê Thiển, cười xấu xa, “Em thua rồi, Tiểu Thiển à, chấp nhận phạt đi.” Thấy Thẩm Giáng Niên đang nhìn mình, Lê Thiển lập tức cầu cứu, “Bảo bối, cứu mình với.”
Vậy thì, hình phạt chính xác là gì? Thẩm Giáng Niên rất tò mò. Đối diện với ánh nắng ban mai vàng ánh, đi xuyên qua đám đông, đến chỗ Lê Thiển và Kiều Sanh đang đùa giỡn, Thẩm Thanh Hoà vẫn đứng ở chỗ cũ không nhúc nhích, nhìn người đi xa, trên người mang theo ánh sáng tinh quang, giống như chiếu đến nơi sâu nhất linh hồn của con người.
“Rốt cuộc hình phạt là gì?” Thẩm Giáng Niên đi đến trước mặt hai người, hai người nháo đến mệt, Lê Thiển mất tự nhiên xoay đầu đi, Kiều Sanh cười xấu xa, “Tiểu Thiển, em có muốn chị nói cho Thẩm Giáng Niên biết không?” Sau đó cười nham hiểm nói tiếp, “Giáng Niên, chị nói cho em biết, hình phạt chính là…” Lê Thiển xấu hổ buồn bực đánh Kiều Sanh một cái rồi rống lên, “Chị dâu, chị mặc kệ chị ấy à?” Mọi người đều cười nham hiểm, đến cả người ít nói như A Lam và Nhược Phong cũng cười theo, Thẩm Giáng Niên tò mò vô cùng, nhưng mà không có ai chịu nói, cô xoay người nhìn Thẩm Thanh Hòa đã đứng cạnh cô lúc nào, trong lúc vô tình để ra chút oán giận của thiếu nữ, “Thanh Hoà, mọi người chơi trò thần bí, không chịu nói cho em biết hình phạt là gì.”
“Bên kia phong cảnh đẹp hơn, tôi đưa em đến đó.” Thẩm Thanh Hoà giơ tay lên, rất tự nhiên ôm lấy vai Thẩm Giáng Niên, Thẩm Giáng Niên định xoay người đi theo, nhưng vẫn không quên khịt mũi nói, “Mọi người tiếp tục chơi trò thần bí đi!” Lê Thiển gào thảm thiết, “Bảo bối, cưng không cần mình sao?” Thẩm Giáng Niên lại dừng lại, “Vậy cậu nói đi.”
“Người ta xấu hổ mà ~” Gương mặt nhỏ của Lê Thiển đỏ bừng, Thẩm Giáng Niên buồn cười, “Rốt cuộc, hình phạt là gì, mà làm cậu xấu hổ luôn vậy?”
“Này, mình cũng chỉ là con gái thôi, không được sao?’
“Em mà còn là con gái sao….” Kiều Sanh khinh thường, “Lúc em bắt nạt chị, em như một con cáo già.”
“Vậy khi nào bắt đầu hình phạt.” Thẩm Giáng Niên hỏi.
“Xuống núi.” Thẩm Duyệt quyết định thay, ánh mắt sâu xa của cô chưa rời khỏi hai người này, Thẩm Giáng Niên không đi, sư tỷ vẫn đứng ở bên cạnh chờ nha.
Trèo lên núi đã mệt mà chân còn nhức mỏi, nếu leo xuống thì không có khả năng, mà một cabin cáp treo chỉ ngồi được 6 người. Thẩm Duyệt lại lần nữa tự quyết định trước khi Lê Thiển nói, “Thanh Hoà với Giáng Niên, hai người ngồi riêng một cabin đi. Bọn em đi xuống dưới trước, sẵn tiện bàn luôn chuyện phạt Lê Thiển, Lê Thiển, em thấy thế nào?” Lê Thiển bĩu môi không vui, “Em còn muốn đi cùng với bảo bối nhà em.
“
“Vậy đi, em với Giáng Niên đi cùng nhau đi, mọi người bàn chuyện phạt em thế nào là đủ rồi.” Thẩm Duyệt dùng giọng lãnh đạm nói chuyện, Lê Thiển tức giận hậm hực nói, “Mới không cần.” Kiều Sanh đẩy đẩy Lê Thiển, “Thế em muốn thế nào?”
“Thanh Hoà, chị chọn đi, muốn cùng bọn em đi xuống không?” A Lam thấy Thanh Hoà im lặng, sợ làm Thẩm Thanh Hoà khó xử, Thẩm Duyệt cũng nói theo, “Cũng đúng, hỏi người trong cuộc đi, Giáng Niên, Thanh Hoà, hai người có đi xuống cùng nhau, đồng ý không?”
…. Có cảm giác như đang ở trong hôn lễ hỏi có đồng ý làm vợ làm chồng của nhau không? Thẩm Giáng Niên không biết nói gì, đành nói, “Em sao cũng được, hay là mọi người xuống trước đi, em đi cùng với mấy người khác được rồi.” Mặc dù, Thẩm Giáng Niên rất thích đề nghị của Thẩm Duyệt, nhưng mà trên mặt vẫn có chút do dự, phụ nữ mà, cần phải rụt rè chút.
“Mấy đứa đi xuống trước đi, Thẩm Giáng Niên, em đi với tôi.” Thẩm Thanh Hoà hầu như luôn nói những câu chốt hạ. Không cho người khác do dự, nhìn có vẻ như bá đạo, nhưng mà có đôi khi cũng rất tri kỷ, đặc biệt là đối với người có chứng khó lựa chọn. Đối với Thẩm Giáng Niên mà nói, bất cứ lúc nào Thẩm Thanh Hoà đưa ra những quyết định có liên quan đến cô, cho dù nói thế nào đi nữa, cũng đều rất thuận ý cô, mà cô rất thích.
6 người ngồi một cabin, đến lượt các cô, Thẩm Thanh Hoà bảo Thẩm Giáng Niên đi lên trước, chờ đến lúc Thẩm Giáng Niên ngồi ổn định, quay đầu nhìn lại, thấy Thẩm Thanh Hoà cũng nhanh chóng lên cabin.
“A? Sao đóng cửa lại rồi? Còn chưa ngồi đầy mà.” Thẩm Giáng Niên nghi hoặc nói.
Thẩm Thanh Hoà ngồi bên cạnh cô, thản nhiên nói, “Chỉ có hai ta.”