Thời Ôn tìm được Thời Noãn.
“Em muốn đi chỗ khác tham quan, chị lát nữa nói với ba mẹ hộ em bảo hai người không cần lo lắng, có chuyện gì gọi cho em là được.”
Thời Noãn hừ lạnh: “Lại đi tìm cậu ta?”
Sau đó liền nâng cằm nhìn đến cạnh bờ sông.
Thời Ôn kinh ngạc: “Chị cũng thấy sao?”
“Cậu ta đi theo từ đầu rồi.”
Thời Ôn mím môi: “Vậy sao? Thế mà em cũng không phát hiện.”
“Ngu ngốc.”
Thời Ôn cũng không thèm để ý: “Em đi đây, chị không cần lo lắng.”
Thời Noãn tỏ vẻ buồn cười: “Tao thì lo lắng cái gì?…Nhưng chỉ được một giờ thôi đấy.”
Bên cạnh Trần Trì sớm đã không thấy mấy nữ sinh kia đâu. Bất quá có mấy nữ sinh đi qua không nhịn được mà nhìn nhiều thêm một chút. Cậu dựa vào trên cầu đá, không chút để ý ánh mắt đánh giá của người khác, biểu tình nhàn nhạt, bị ánh mắt trời chói chang làm khó chịu, cậu hơi híp mắt, có chút giống như chưa tỉnh ngủ.
Thời Ôn đi ngang qua cậu cũng không dừng lại, rẽ vào một ngõ nhỏ mới đứng lại. Xoay người lại đã nhìn thấy Trần Trì ở đằng sau.
Thời Ôn quay mặt đi, lẩm bẩm:
“Cậu đẹp?”
Trần Trì lộ ra ý cười nghiền ngẫm, đôi mắt lại sạch sẽ không lẫn tạp chất:
“Còn có câu sau nữa. Cậu đẹp, nhưng cũng không đẹp bằng bạn gái của tôi.”
Sel: nhân danh những người trong hội độc thân tôi từ chối hai người này tán tỉnh ve vãn nhau kiểu này:) đúng là không chịu nổi mà.
Thời Ôn nghĩ tới Thời Noãn mắng mình ngốc, cô đúng thật là ngốc, thế mà lại bị cậu lừa ra tới.
Nhưng mà…
“Vậy anh lấy điện thoại ra làm gì?”
“Cho bọn họ xem ảnh của em.”
“Anh chụp trộm em?”
“Ừ. Chụp nhiều lắm.”
Thời Ôn bĩu môi: “Anh làm vậy là xâm phạm quyền được bảo mật chân dung của em đấy.”
Trần Trì đưa điện thoại cho cô: “Em có thể xóa mà.”
Thời Ôn click mở album ảnh, sau đó liền nhận ra, cậu chụp…cũng khá đẹp.
Cô đưa điện thoại trả cậu, nhỏ giọng nói: “Tạm thời cứ để đấy đi.”
Hai người sóng vai đi về phía trước, Thời Ôn nghĩ tới hai khối bánh đường trên tay liền lắc lắc:
“Anh có muốn ăn không?”
Trần Trì nhận lấy, lại nói: “Em ăn nhiều như vậy không sợ bụng bị căng hỏng à?”
Mặt Thời Ôn liền đỏ lên: “Anh nhìn thấy?”
Trần Trì: “Ừ.”
Thời Ôn hối hận tại sao vừa rồi không biết mà ăn ít lại chứ?
“Ở trước mặt anh không cần phải để ý mấy chuyện đó. Anh chỉ lo bụng em không thoải mái thôi.” Trần Trì vừa nói, tay cũng đặt lên bụng cô: “Có khó chịu không?”
Trên bụng Thời Ôn ấm áp, trong lòng theo đó cũng chậm rãi ấm lên:
“Không ạ.”